Chủ Nhật, 22 tháng 9, 2013

bcncn

bcncn

Bàn Có Năm Chá»— Ngá»"I

 

Chương 1: Bàn Có Năm Chá»— Ngá»"i

 

Năm nay tôi lên lá»›p tám. Như vậy là tôi sắp sá»­a trở thành người lá»›n rá»"i . Oai thiệt là oai !
Tôi không nói dóc Ä'âu . Chính thầy Dân, giáo viên chá»§ nhiệm cá»§a lá»›p tôi nói như thế.
Năm ngoái chúng tôi knông học thầy Dân. Các anh chị lá»›p trên người thì bảo thầy Dân khó, kẻ thì nói thầy Dân dá»…, không biết Ä'ường nào mà tin. Nhưng hôm khai trường, ngay lần gặp Ä'ầu tiên, tôi thấy thầy không có vẻ gì là “hắc” cả. Thầy nói chuyện vá»›i lá»›p tôi bằng má»™t giọng Ä'ầm ấm, thân mật :
– Như các em Ä'ã biết, năm nay thầy làm chá»§ nhiệm kiêm phụ trách chi Ä'á»™i lá»›p các em. Từ từ rá»"i thầy trò mình sẽ làm quen vá»›i nhau . Thầy tin rằng các em sẽ tá»± giác học tập tá»'t, trau giá»"i Ä'ạo Ä'ức, rèn luyện thân thể và chấp hành Ä'úng ná»™i quy cá»§a trường ta . Bởi vì năm nay các em không còn bé bỏng gì nữa, Ä'ã chuẩn bị trở thành người lá»›n rá»"i, toán các em sẽ làm quen vá»›i quỹ tích, văn các em sẽ bắt Ä'ầu học nghị luận. Những Ä'iều Ä'ó hoàn toàn khác xa vá»›i chương trình lá»›p bảy …
Thầy nói chưa hết mà cả lá»›p Ä'ã vá»— tay rần rần. Nghe nói mình sắp sữa trở thành người lá»›n, Ä'ứa nào cÅ©ng khoái . Tôi cÅ©ng v�! �º­y . Thầy còn nói nhiều nhưng tôi chẳng nhá»› gì ngoài khoản “người lá»›n” Ä'ó.
Về nhà, tôi khoe ngay với thằng Tin, em tôi . Tôi vỗ vai nó, lên giọng :
– Tao năm nay là người lá»›n rá»"i Ä'ó nghe mày !
Thầy Dân nói là chúng tôi chuẩn bị làm người lá»›n thôi nhưng tôi cứ muá»'n làm người lá»›n ngay cho oai .
Thằng Tin là chúa hay cãi . Không bao giờ nói Ä'á»"ng ý vá»›i tôi má»™t Ä'iều gì. Lần này cÅ©ng vậy, nó nheo mắt :
– Anh mà là người lá»›n ?
– Chá»› gì nữa !
– Người lá»›n sao không có râu ?
– Tao cần quái gì râu !
Thằng Tin cười hì hì :
– Vậy thì anh cÅ©ng vẫn còn là trẻ con giá»'ng như em thôi .
Tôi “xì” má»™t tiếng :
– Mày làm sao giá»'ng tao Ä'ược, Ä'ừng có dóc ! Chính thầy Dân nói tụi tao là người lá»›n nè ! Bởi vì chương trình lá»›p tám cái gì cÅ©ng khó hết, học hết cÆ¡m hết gạo chưa chắc Ä'ã hiểu .
Thằng Tin nhìn tôi với vẻ nghi ngờ :
– Khó dữ vậy hả ?
Tôi nghiêm mặt :
– Bá»™ tao nói chÆ¡i vá»›i mày sao ! Người ta soạn cho người lá»›n học mà lại .
Thằng Tin ngẫm nghÄ© má»™t há»"i rá»"i nói :
– Như vậy, sang năm em cÅ©ng là ngươì lá»›n, em học lá»›p tám.
Tôi rụt vai :
– Mày khô! ng bao gi! ờ trở thành người lá»›n Ä'ược Ä'âu . Người lá»›n không ai mang tên Tin cả, chỉ có trẻ con má»›i Ä'ặt tên Tin thôi .
Sá»' là khi má tôi sinh thằng Tin, ba tôi Ä'i công tác xa nên nhờ chú Thảo cạnh nhà làm khai sinh dùm. Giấy chứng sinh cá»§a bệnh viện ghi Ä'úng là Phan Thanh Tân nhưng không hiểu sao giấy khai sinh cá»§a phòng há»™ tịch do chú Thảo Ä'em về lại biến thành Phan Thanh Tin. Từ Ä'ó, mọi người gọi em tôi là thằng cu Tin. Còn Ä'ám bạn cùng xóm thường bắt chước tiếng còi xe “tin, tin” Ä'ể chọc nó. Thằng Tin ức cái tên mình lắm. Nghe tôi chê, nó phá»"ng má :
– Lá»›n lên em sẽ Ä'ổi tên lại chá»› lo gì.
– Thì khi nào mày Ä'ổi Ä'ược tên rá»"i hẵn tính.
Nói xong, tôi quay Ä'i . Còn thằng Tin thì hét tướng lên :
– Anh là người lá»›n thì nhá»› Ä'ừ


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét