Thứ Ba, 17 tháng 9, 2013

PHIEU LUU NGOAI CO THE 80E386B6.html

PHIÊU LƯU NGOÀI CƠ THỂ

Bằng con đường mò mẫm, kiên trì và chịu khó đào sâu suy nghĩ, William Buhlman dần dẫn đã tìm ra cách thức phù hợp cho mình để tiến sâu vào những miền thực tại phi vật lý nhờ các cuộc phiêu lưu ngoài thân vật lý. Những cuộc chứng nghiệm xuất thần đã mang lại cho ông những hiểu biết chưa từng được biết đến đối với khoa học đương đại.



 

 

 

Phần 1

 

THÁM HIỂM CÁC BÍ ẨN

 

 

 

- Chương 1 -

 

Các hành trình đầu tiên

 

"Kinh nghiệm đẹp đẽ nhất mà chúng ta có thể có là sự bí ẩn. Nó là xúc cảm cơ bản, là cái nôi cho khoa học và nghệ thuật thực sự. Bởi ai không biết về nó thì cũng không biết tự hỏi, không biết đến những kết quả kỳ diệu, như người đã chết rồi và chẳng khác một người có mắt như mù…"

Albert Einstein đã viết những dòng trên nhiều năm trước đây và chúng vẫn còn khắc mãi trong tâm khảm tôi. Hai mươi năm trước tôi đã tin tưởng chắc chắn rằng, thế giới vật lý mà ta đang thấy và kinh nghiệm là thực tại duy nhất. Tôi tin vào những gì mà mắt tôi bảo tôi – cuộc sống không có điều bí ẩn giấu kín, chỉ có vô số dạng vật chất sống và chết. Các sự kiện đó thật rõ ràng; không có bằng chứng hay chứng minh về thế giới phi vật lý hay sự tồn tại tiếp tục của chúng ta sau cái chết. Tôi nghi ngờ trí thông minh của bất kỳ ai, những người đã mềm mỏng dễ chấp nhận các khái niệm phi logic về cõi Trời, Thượng Đế và sự bất tử. Trong tâm trí tôi những thứ đó chỉ là chuyện cổ tích đã được bịa đặt ra để xoa dịu kẻ yếu và thao túng quần chúng. Đối với tôi cuộc sống được hiểu thật đơn giản: thế giới bao gồm vật chất rắn và đa hình dạng, còn khái niệm cuộc sống sau cái chết và cõi Trời chỉ là những cố gắng của con người để tạo ra hy vọng vào những nơi không có gì cả.

Tôi có sự hiểu biết khá cao ngạo của một người đánh giá thế giới chỉ bằng các giác quan vật lý của mình. Tôi hỗ trợ cho các lý lẽ của mình bằng vô vàn những quan sát do khoa học và kỹ thuật nêu ra. Sau rốt, nếu vẫn còn điều gì đó bí ẩn thì khoa học chắc chắn sẽ biết về nó.

Niềm tin vững chắc của tôi về thực tại và cuộc sống vẫn tiếp tục như thế cho tới tháng 6 năm 1972. Trong một cuộc đối thoại với người hàng xóm, thảo luận của chúng tôi chuyển sang khả năng về cuộc sống sau cái chết và sự tồn tại của cõi Trời. Tôi nhiệt thành trình bày quan điểm bất khả tri của mình. Tôi lấy làm ngạc nhiên vì người hàng xóm chẳng tranh cãi về kết luận của tôi; thay vì vậy anh ta kể lại một chứng nghiệm mà anh ta đã trải qua nhiều tuần trước đó. Một buổi tối ngay sau khi chìm vào giấc ngủ, anh ta giật mình phát hiện ra chính mình đang nổi lên trên thân mình. Thức dậy và nhận biết hoàn toàn, anh ta kinh hãi và lập tức rơi về thân vật lý của mình. Rất kích động, anh ta bảo tôi đó không phải là giấc mơ hay tưởng tượng, mà là một chứng nghiệm hoàn toàn có ý thức.

Bị hấp dẫn bởi chứng nghiệm của anh ấy, tôi quyết định nghiên cứu hiện tượng kỳ lạ này cho chính mình. Sau nhiều ngày nghiên cứu, tôi đã phát hiện ra nhiều tham khảo về chứng nghiệm xuất thần trong suốt lịch sử. Lục lọi, tôi đã tìm ra một cuốn sách về chủ đề mô tả thực tế cách tạo ra chứng nghiệm xuất thần. Toàn bộ chủ đề này dường như là cực kỳ kỳ lạ và tôi coi cuốn sách như là kết quả của sự tưởng tượng quá mức.

Vì tò mò, tôi quyết định thử một kỹ thuật xuất thần trước khi ngủ. Sau những cố gắng lặp lại hàng ngày, tôi bắt đầu cảm thấy đôi chút kỳ quặc. Trong ba tuần tôi chỉ chứng nghiệm được một điều khác thường là tăng khả năng nhớ lại giấc mơ của mình. Tôi càng ngày càng trở nên bị thuyết phục rằng, toàn bộ vấn đề này chẳng có gì khác hơn là một giấc mơ sinh động và mạnh mẽ được khuyến khích bởi cái được gọi là kỹ thuật xuất thần.

Rồi một đêm vào khoảng 11 giờ, tôi chìm vào giấc ngủ trong kỹ thuật xuất thần của mình và bắt đầu mơ rằng tôi đang ngồi cạnh một chiếc bàn tròn với nhiều người. Họ dường như đang hỏi tôi nhiều câu hỏi có liên quan tới việc tự phát triển và trạng thái tâm trí của tôi. Vào thời điểm đó trong giấc mơ tôi bắt đầu cảm thấy cực kỳ choáng váng và tê dại kỳ lạ, kiểu như bị tiêm thuốc tê Novocain, bắt đầu lan rộng khắp thân thể. Không thể nào giữ được đầu ngẫng lên và tôi đi ra, đập đầu vào bàn. Lập tức tôi tỉnh dậy, có ý thức hoàn toàn. Tôi ở trên giường đối diện với bức tường. Tôi có thể nghe thấy một âm thanh ong ong bất thường và cảm thấy khác lạ thế nào đó. Giang tay ra, tôi với tới bức tường phía trước. Tôi ngạc nhiên khi thấy tay tôi thực tế xuyên vào trong tường, tôi có thể cảm thấy năng lượng rung động khi tôi chạm tới chính cấu trúc phân tử của nó. Đến lúc này một thực tại tràn ngập tôi. Lạy Trời, tôi đang ở ngoài thân mình!          

 Rất kích động, tôi chỉ còn ý nghĩ: "Thực đây rồi! Lạy Trời, nó quả là thật!". Nằm trên giường, tôi trải tay mình ra một cách không ý tưởng. Khi tôi thử siết chặt nắm tay thì tôi cảm thấy sức căng của cái nắm; tay tôi cảm thấy hoàn toàn rắn chắc, nhưng bức tường vẫn ở phía trước tôi, trông thấy và có cảm giác như một thứ vật chất mù mờ, dày đặc và có hình dạng.

Quyết định đứng dậy, tôi bắt đầu di chuyển ra chân giường mà chẳng phải cố gắng gì, tâm trí tôi đuổi theo với toàn bộ thực tại. Đứng dậy, tôi nhanh chóng sờ vào cánh tay và cẳng chân, kiểm tra xem mình còn rắn chắc nữa không. Tôi lấy làm ngạc nhiên là tôi vẫn hoàn toàn rắn chắc, hoàn toàn như thật. Nhưng xung quanh tôi các đồ vật vật lý trong phòng không còn xuất hiện hoàn toàn thực hay rắn chắc nữa; thay vì vậy bây giờ chúng trông giống như những ảo ảnh ba chiều. Liếc xuống, tôi để ý thấy một đống lù lù trên giường. Tôi kinh ngạc thấy rằng, đó chính là một hình dạng đang ngủ của thân vật lý của tôi nằm yên lặng quay mặt vào tường.

Khi tôi tập trung thị lực sang phía đối diện của căn phòng thì bức tường dường như mờ dần khỏi toàn cảnh. 

Phía trước tôi có thể thấy một cánh đồng xanh, rộng xa ra ngoài phòng tôi. Nhìn xung quanh, tôi để ý thấy một hình bóng yên lặng đang theo dõi tôi cách khoảng chục mét. Đó là một người cao lớn tóc sẫm, có râu và mặc áo choàng màu tía. Ngạc nhiên bởi sự có mặt của ông ấy, tôi trở nên sợ hãi và lập tức bị "bật về" thân vật lý. Tôi đột ngột choàng tỉnh trong thân xác và một cảm giác cứng đơ, tê dại lạ kỳ mờ dần khi tôi mở mắt. Rất kích động, tôi ngồi dậy, tâm trí tôi tràn đầy với việc hiểu về điều vừa xảy ra. Tôi biết nó hoàn toàn thật, không phải là giấc mơ hay tưởng tượng của mình. Toàn bộ nhận biết bản ngã của tôi vẫn hiện hữu.

Bỗng nhiên mọi thứ mà tôi đã biết về sự tồn tại của mình và thế giới xung quanh tôi đều phải được đánh giá lại. Tôi bao giờ cũng hoài nghi nghiêm chỉnh rằng: chẳng có cái gì tồn tại bên ngoài thế giới vật lý. Bây giờ toàn bộ quan điểm của tôi đã thay đổi. Bây giờ tôi hoàn toàn biết rõ rằng các thế giới khác cũng tồn tại và rằng ở đó phải có những người như tôi đang sống. Điều quan trọng nhất bây giờ là tôi biết rằng, thân vật lý của tôi chỉ là một phương tiện tạm thời của con người thực của tôi bên trong và rằng, bằng thực hành tôi có thể tách ra khỏi nó nếu muốn.

Rất kích động về khám phá của mình, tôi vớ lấy bút chì và giấy rồi ghi ra chính xác những điều vừa xuất hiện. Hàng loạt câu hỏi tràn ngập trong đầu tôi. Tại sao tuyệt đại đa số loài người lại không biết về hiện tượng này? Tại sao các nhà khoa học và các nhà tôn giáo không nghiên cứu về nó? Có thể chăng thế giới vô hình này là cõi Trời như được nói đến trong kinh sách tôn giáo? Tại sao chính quyền chúng ta không thám hiểm thế giới năng lượng song song này? Có thể chăng là sự phụ thuộc hoàn toàn của ta vào cảm nhận vật lý đã đưa chúng ta đến việc bỏ qua một con đường thám hiểm và khám phá không ngờ? v.v…

Khi cơn choáng váng của chứng nghiệm đầu tiên này lặng đi, tôi hiểu ra rằng cuộc đời tôi không bao giờ giống trước nữa. Tôi càng cân nhắc kỹ lưỡng ý nghĩa chứng nghiệm của mình thì tôi càng hiểu sâu sắc hơn nó là thế nào. Tôi biết rằng, tôi phải đánh giá lại mọi điều mà tôi đã biết từ hồi trẻ con, mọi điều mà tôi đã coi là đúng. Những kết luận quen thuộc về khoa học, tâm lý, tôn giáo và kinh nghiệm của tôi hiển nhiên đã dựa trên thông tin không đầy đủ. Tôi cảm thấy hứng thú nhưng cũng không dễ chịu – những khái niệm quen thuộc của chúng ta về hiện thực dường như không còn thích hợp nữa. Tôi càng cảm thấy trống rỗng. Có đôi lần tôi kể lại cho bạn bè về chứng nghiệm của mình, nhưng họ đều nói điều đó kỳ lạ đến mức không thể coi là nghiêm chỉnh được. Năm 1972, thuật ngữ chứng nghiệm xuất thần còn chưa có. Lùi xa hơn nữa, sự mô tả thông thường nhất chỉ là phóng chiếu "thể phách". Không có ai mà tôi biết vào thời đó đã từng nghe thấy về phóng chiếu thể phách và nếu bạn có nói với mọi người rằng, bạn tách rời khỏi cơ thể thì họ lập tức nghĩ là bạn dùng thuốc hay mất trí. Tôi nhanh chóng phát hiện ra rằng, tôi phải giấu kín chứng nghiệm của mình, nếu không sẽ gặp những điều bất tín hay còn lố bịch nữa.

Sau chứng nghiệm xuất thần của mình, tâm trí tôi tràn ngập những khả năng và câu hỏi vô tận. Rất cần thông tin và sự giúp đỡ, tôi đã dành nhiều tuần đi các thư viện và các hiệu sách để tìm bất kỳ tri thức nào có sẵn về vấn đề này. Tôi nhanh chóng nhận ra rằng chẳng có được là bao: chỉ tìm được vài cuốn sách viết về vấn đề này, một số trong đó đã cũ từ vài thập kỷ và hiện nay không được tái bản nữa. Đến cuối tháng 7-1972, tôi hiểu rằng tôi là người duy nhất đang trên con đường của mình.

Tôi quyết định tập trung vào một kỹ thuật đã tỏ ra hiệu quả cho tôi trước đây. Kỹ thuật này bao gồm việc quán tưởng một vị trí vật lý mà tôi biết rõ khi tôi ra khỏi giấc ngủ. Như trước, tôi hình dung phòng khách của mẹ tôi thật chi tiết. Ban đầu việc này dường như khó khăn. Nhưng sau vài tuần tôi có thể hình dung được chi tiết căn phòng với sự rõ rệt ngày một cao: đồ đạc, hình chạm trổ, đường viền, thậm chí cả những chi tiết bất toàn nhỏ nhặt trong gỗ và tranh cũng bắt đầu rõ rệt trong tâm trí tôi. Tôi hiểu rằng, tôi càng tự hình dung mình bên trong phòng tương tác với các đồ vật vật lý bao nhiêu thì sự quán tưởng của tôi càng trở nên chi tiết bấy nhiêu. Bằng thực hành, tôi học cách dạo bước vật lý xung quanh căn phòng và ghi nhớ những vật đặc biệt có trong đó. Tôi cũng học được tầm quan trọng của "cảm thấy" môi trường trong tâm trí: cảm thấy tấm thảm dưới chân, cảm giác ngồi trong một chiếc ghế, cảm thấy bước đi, bật đèn hay thậm chí mở cửa. Tôi càng tham dự và thực hành chi tiết hóa trong quán tưởng của mình thì các kết quả của tôi càng hiệu quả. Mặc dù ban đầu điều đó là cả một thách thức, nhưng sau một thời gian thì việc quán tưởng đã trở nên sống động trong tâm trí và biến thành trò vui thích. Đến lúc đó tôi quyết định ghi nhật ký về các chứng nghiệm xuất thần của mình.   

 

Nhật ký, ngày 6 tháng 8 năm 1972

Tôi tỉnh dậy lúc 4 giờ sáng sau ba tiếng rưỡi ngủ và bắt đầu đọc một cuốn sách về chứng nghiệm xuất thần. Sau khi đọc khoảng 15 phút, tôi bắt đầu buồn ngủ và quyết định quán tưởng phòng khách của mẹ tôi. Tôi chọn nơi này vì tôi biết rất chi tiết về nó. Trong phòng khách có nhiều thứ mà tôi đã làm hồi là học sinh phổ thông: cái gạt tàn bằng kim loại, một bậu cửa gỗ và bức tranh mầu về đại dương. Khi tôi hình dung lại căn phòng trong tâm trí thì tôi từ từ chuyển sự chú ý sang các vật mà tôi đã làm. Tôi cố gắng hình dung thật sinh động hình ảnh tôi đang bước quanh phòng nhìn vào các đồ đạc và nhiều thứ mà tôi đã làm. Khi tôi tập trung vào các vật đó, tôi bắt đầu thấy căn phòng thật đáng ngạc nhiên. Tôi dời sự chú ý từ vật nọ tới vật kia và quán tưởng mình chạm vào các vật đó. Khi tôi đã trở nên chìm ngập về mặt tinh thần trong cảm giác và thị giác của căn phòng thì tôi chìm vào giấc ngủ.

Sau vài giây tôi giật mình tỉnh dậy bởi rung động mạnh và âm thanh ì ầm lan khắp người tôi. Tôi cảm thấy giống như mình đang ở giữa một động cơ phản lực, còn thân thể và tâm trí tôi đang rung động tách rời. Tôi choáng váng và hoảng sợ bởi cường độ của rung động và âm thanh, rồi đột ngột bật về thân vật lý. Khi tôi mở mắt ra, tôi cảm thấy rằng mình hoàn toàn bị cứng đơ và một cảm giác tê tê là lạ chạy khắp thân thể. Phải đến vài phút sau các cảm giác vật lý thông thường của tôi mới dần trở lại. Tôi không thể tin được vào sự mạnh mẽ của rung động.

Tôi nằm trên giường và tự hỏi: các rung động và âm thanh đó là gì và cái gì gây ra chúng. Tôi biết chúng không phải là các cảm giác vật lý. Tôi chỉ có thể đoán rằng, chúng chắc có liên quan thế nào đó đến dạng phi vật lý của tôi, có thể là sự ghi nhận có ý thức của tôi về việc chuyển nhận biết của tôi từ thân vật lý sang thân phi vật lý. Có thể tôi chỉ ý thức đơn thuần về sự dịch chuyển hay chuyển rung động cần thiết để có chứng nghiệm xuất thần. Dù nó là gì đi chăng nữa, nó rõ ràng có thể làm cho bạn sợ. Cho dù vậy, tôi vẫn quyết tâm tìm ra cái gì nằm sau những rung động kỳ lạ kia. Nhất định phải có một sự giải thích logic.    

Cả tuần tiếp theo chẳng có gì xảy ra cả. Tôi bắt đầu hoài nghi về chính mình và khả năng mình để có được chứng nghiệm. Rồi một buổi tối vào quãng 11 giờ, tôi chợp mắt ngủ lơ mơ trong khi quán tưởng phòng khách của mẹ tôi. Trong vòng vài phút tôi chợt tỉnh bởi âm thanh ong ong khoan rọi và rung động lan khắp người tôi. Mở mắt ra, tôi hiểu rằng tôi đang nửa trong nửa ngoài thân thể mình. Phản ứng đầu tiên của tôi là sợ hãi. Một sự hoảng sợ tràn ngập tâm trí tôi và tôi đột ngột bật về thân mình. Khi mở mắt vật lý ra, tôi khám phá ra rằng thân vật lý của tôi cứng đơ và tê tê như lần trước, cảm giác này dần tan biến và cảm giác vật lý thông thường của tôi trở lại. Tôi ngồi dậy trên giường, bị choáng váng bởi cường độ của rung động và âm thanh. Tôi nhớ rõ ràng đã nói to: "Trời, đó là gì vây?".

Khi xem xét lại chứng nghiệm này, tôi hiểu rằng tôi đã hoàn toàn không được chuẩn bị. Một thoáng sợ hãi dường như cuốn tôi trượt qua những chỉ bảo đầu tiên về việc tách.

Hai đêm tiếp sau chẳng có gì bất thường xảy ra cả. Rồi đến đêm thứ ba, tôi tỉnh dậy với sự cứng đơ kỳ lạ và rung động lan từ gáy tôi sang toàn bộ phần còn lại của thân thể. Tôi cố gắng tối đa giữ bình tĩnh và dẹp bỏ nỗi sợ, nhưng tôi không thể làm được. Tôi cảm thấy dường như hoàn toàn mất kiểm soát và dễ tổn thương. Hoảng hốt, tôi bỗng nhiên nghĩ về thân vật lý mình và các rung động dần hạ xuống. Khi các cảm giác vật lý trở lại, tôi cảm thấy thất vọng là mình đã bỏ lỡ một cơ hội thám hiểm lớn. Trong một nỗ lực tiết kiệm thời gian, tôi bình tĩnh lại, tập trung suy nghĩ xa khỏi thân vật lý, rồi bắt đầu cổ vũ cho các rung động trở lại. (Tôi làm việc này bằng cách tập trung vào cảm giác rung động mà tôi vừa chứng nghiệm tại gáy.)

Vào khoảng 15 phút sau, khi tôi dần dần thư giãn, chìm vào trạng thái trung gian giữa ngủ và tỉnh, thì các rung động bắt đầu trở lại. Chúng bắt đầu từ gáy, rồi dần dần lan tỏa ra toàn bộ thân cho tới khi tôi cảm thấy như mình đang rung động ở một tần số hay một mức năng lượng cao hơn. Lần này tôi giữ bình tĩnh, mức độ lo âu của tôi giảm đi khi tôi nhận ra rằng các cảm giác rung động là một cái gì đó cũng hay hay vì đã có chuẩn bị. Một tiếng ong ong âm vực cao dường như vang dội trong thân thể tôi, tôi cảm thấy được tích năng lượng và nhẹ như lông. Với một thoáng suy nghĩ về việc nổi lên, tôi đã cảm thấy bản thân mình được dâng lên. Tôi hoàn toàn vô trọng lượng và lần đầu tiên cảm giác này mới tuyệt diệu làm sao. Tôi nổi lên trần và lấy tay sờ vào trần. Nhấn tay vào trong cấu trúc phân tử mờ ảo, tôi cảm thấy năng lượng rung động tê tê của trần. Khi tôi rút tay khỏi trần, tôi để ý thấy cánh tay mình lóe sáng giống như hàng ngàn điểm sáng trắng và xanh chói lọi. Tò mò, tôi đưa tay kia ra và nắm cánh tay đang giang, với sự ngạc nhiên tôi vẫn thấy nó rắn chắc. Tập trung vào cánh tay, tôi trở nên bị thôi miên bởi chiều sâu và cái đẹp của ánh sáng. Tôi nhận ra rằng, cánh tay tôi dường như là cả một vũ trụ các sao. Thật khó mà mô tả được, nhưng tôi cảm thấy bị kéo vào trong một vũ trụ chính là bản thân tôi. Vào thời điểm đó tôi bị bật về thân vật lý, các cảm giác cứng đơ và tê tê nhanh chóng tan đi khi tôi mở mắt trong cảm giác kính trọng.

 

Nhật ký, ngày 4 tháng 10 năm 1972

Tôi yên lặng, lặp đi lặp lại khẳng định bằng ý nghĩ "tôi xuất thần ngay" trong khoảng mười đến mười lăm phút khi tôi dần đi vào giấc ngủ. Cố gắng hết sức, tôi tăng cường những khẳng định của mình khi chìm vào giấc ngủ.

Gần như ngay lập tức tôi tỉnh dậy bởi những rung động mạnh và tiếng ong ong như điện chạy khắp thân. Tôi hoảng hốt và một đợt sóng sợ hãi dâng lên trong tôi. Tôi tự trấn tĩnh mình bằng việc lặp lại, "tôi được bảo vệ bằng ánh sáng". Nỗi sợ ban đầu của tôi dần dần tan biến khi tôi quán tưởng bản thân mình được bao bọc trong một hình cầu ánh sáng bảo vệ. Tôi nghĩ tới việc nổi lên và cảm thấy bản thân mình được nâng lên và thoát ra khỏi thân vật lý. Tôi cảm thấy nhẹ như chiếc lông và dần nổi lên. Khi tôi nổi lên khỏi thân thể mình, tôi nhận ra rằng các rung động và tiếng ong ong giảm dần thành một cảm giác o o nhẹ. Cảm thấy an toàn hơn, tôi mở mắt ra và thấy mình đang nhìn lên trần cách quảng nửa mét phía trước tôi. Tôi ngạc nhiên thấy là mình nổi cao thế và bỗng nghĩ tới việc nhìn vào thân thể mình trên giường. Lập tức tôi bật về thân vật lý và cảm thấy một rung động kỳ lạ khi các cảm giác vật lý nhanh chóng trở lại.

Khi nằm trên giường kiểm điểm lại chứng nghiệm này, tôi nhận ra rằng các suy nghĩ trực tiếp hướng tới thân vật lý phải làm cho tôi bật ngay về nó. Tôi biết có thể nhìn được thân vật lý của mình vì trong chứng nghiệm xuất thần đầu tiên tôi đã nhìn nó rõ ràng. Tôi nghĩ điều mấu chốt cho việc quan sát thân vật lý của mình là phải giữ thật tách biệt cả về tinh thần lẫn tình cảm, nhưng điều quan trọng hơn là chúng ta phải giữ cho suy nghĩ của mình hướng xa khỏi thân vật lý; chỉ một thoáng suy nghĩ tập trung vào thân vật lý sẽ lập tức bật trở lại nó. Nhìn lại, tôi đáng phải nghĩ đến việc ngoảnh mặt đi khi nổi lên; có như vậy tôi mới có thể quan sát thân vật lý của mình mà không một ý nghĩ nào tập trung vào nó.

 

Nhật ký, ngày 12 tháng 10 năm 1972         

Tôi thức dậy lúc 3 giờ 15 phút sau ba tiếng rưỡi ngủ (hai chu kỳ REM), rồi chuyển sang nằm ở chiếc tràng kỷ trong phòng khách. Sau khoảng bốn mươi phút đọc sách, tôi buồn ngủ và bắt đầu thực hiện việc quán tưởng khác. Tôi hình dung mình như một khinh khí cầu da cam sáng chứa đầy khí helium. Tôi có thể cảm thấy bản thân mình trở nên ngày càng nhẹ hơn khi khí cầu nở rộng. Tôi tăng cường và giữ cho quán tưởng kéo dài thật lâu. Chìm dần vào giấc ngủ, tôi tỉnh dậy với cảm giác rung động mạnh và tiếng o o khắp thân. Tôi nhận ra rằng, tôi thực sự tách ra và lập tức nghĩ tới việc nổi lên. Các rung động và âm thanh nhanh chóng giảm đi khi tôi tách ra và nổi lên trần. Theo bản năng tôi với tay chạm trần, nhưng thay vì chạm vào trần thì tay tôi lại từ từ đi vào chất liệu rung động tê tê nhẹ của trần. Tôi có thể cảm thấy một sự cản lại nhẹ khi bàn tay và cánh tay tôi xuyên qua trần. Chuyển động dần lên, thân tôi đi vào và xuyên qua lớp cách ly, rui nhà và gác mái. Một xúc động mạnh trào lên trong tôi khi tôi vượt qua lớp mái và nổi trên chóp nhà.

Tôi nghĩ đến việc đứng lại và lập tức thấy người đứng thẳng trên chỏm cao nhất của ngôi nhà. Khi tôi nhìn xung quanh, tôi có thể thấy rõ ràng cột an ten và ống khói. Cho dù lúc đó là nửa đêm, bầu trởi và mọi thứ xung quanh tôi đều sáng lên từng phần bởi màu bạc chói sáng.

Đứng trên chóp nhà, tôi bỗng có một thôi thúc bay lên. Tôi duỗi cánh tay, lượn nhẹ từ mái và bay trên sân sau. Tôi dần xuống thấp cho tới khi tôi bay cách mặt đất chừng mét hai. Bởi lý do nào đó, tôi cảm thấy dường như tôi càng ngày càng nặng hơn và tiếp tục xuống thấp nữa cho tới khi chỉ còn cách bãi cỏ vài phân. Tôi nghĩ đến "điều khiển" nhưng đã quá chậm. Rơi uỵch một cái, tôi bị đập mặt lên bãi cỏ. Vào khoảnh khắc đó tôi trở lại trong thân vật lý của mình. Cảm giác vật lý trở lại và tôi tự hỏi, tại sao tôi lại mất điều khiển? Tại sao tôi lại trở nên nặng nề đến vậy?

 

Nhật ký, ngày 2 tháng 11 năm 1972

Tôi tỉnh dậy vì tiếng động và cảm thấy tiếng ong ong mạnh. Có cảm giác dường như thân và tâm tôi đang rung động từng phần. Ban đầu tôi hoảng sợ vì cường độ của rung động, nhưng dần dần tôi tự trấn tĩnh và tập trung toàn bộ sự chú ý vào ý tưởng nổi lên khỏi thân vật lý. Trong vài giây tôi đã nổi lên và thoát ra khỏi cơ thể, nhưng vẫn còn treo lơ lửng vài chục phân phía trên. Tôi để ý thấy rằng tiếng ong ong và tiếng rung động lập tức tan đi sau khi tách ra hoàn toàn. Âm thanh và rung động được thay bởi một cảm giác yên tĩnh thanh bình. Tôi cảm thấy dường như là mình phi trọng lượng và nổi tựa đám mây. Tôi nghĩ đến việc di chuyển ra cửa và tôi dường như tự động nổi ra đích đó. Tôi cảm thấy tràn ngập một cảm giác tự do mà trước đây tôi chưa hề biết tới. Tôi tự quyết định bay và nghĩ về việc bay qua mái. Lập tức tôi bay thẳng lên qua trần và vượt qua mái tựa như một quả tên lửa. Tôi run lên bởi sự đáp ứng và bắt đầu hiểu rằng suy nghĩ của tôi là năng lượng cho việc đẩy tới cá nhân tôi. Tôi vươn tay và bay ngang vài trăm mét trong không trung. Bên dưới tôi có thể thấy rõ rệt các toà nhà và đường phố của hàng xóm. Tôi thấy một cảm giác giật nhẹ khi tôi bay cao và cao mãi trên thành phố Baltimore. Cảm giác giật tăng dần và tôi nghĩ về thân vật lý của mình. Lập tức tôi bật về nó. Thân vật lý của tôi cứng đơ và tê tê khi tôi mở mắt. 

Khi các chứng nghiệm xuất thần của tôi tiếp tục, tôi trở nên bị hấp dẫn bởi các cấu trúc năng lượng phi vật lý mà mình quan sát được. Với mỗi chứng nghiệm, các câu hỏi của tôi dường như lại tăng thêm cho tới khi tôi bị ám ảnh phải cố gắng hiểu được bản chất của các dạng phi vật lý mà tôi đã gặp. Trong một nỗ lực để hiểu mối quan hệ giữa các môi trường vật lý và phi vật lý, tôi đã phát triển một loạt các thực nghiệm thô. Chẳng hạn, hàng ngày tôi đặt cân bằng một cây bút chì hay bút máy ở ngay rìa cái bàn. Mục đích của tôi là xem liệu bằng cách nào đó tôi có thể di chuyển đối tượng vật lý bằng thân phi vật lý hay không. Tôi nhanh chóng phát hiện ra rằng, thực nghiệm đơn giản này còn khó khăn hơn là thoạt tưởng. Chướng ngại lớn nhất của tôi là ý định tập trung vào thực nghiệm của mình. Vào lúc tách ra, tâm trí tôi chạy đua theo vô số khả năng, còn thực nghiệm của tôi thì dường như là chẳng có ý nghĩa gì nếu so với nhiều điều kỳ diệu có đó.

Mỗi chứng nghiệm lại làm tăng thêm việc hiểu của tôi rằng trạng thái tâm phi vật lý của mình là cực kỳ nhạy cảm và đáp ứng với từng suy nghĩ nhỏ nhặt nhất. Các suy nghĩ có ý thức thịnh hành hay tiềm thức ngay lập tức đẩy tôi theo một hướng đặc biệt. Tôi nhanh chóng biết rằng, tâm tiềm thức của mình cố gắng ảnh hưởng nhiều hơn và kiểm soát hành động của mình nhiều hơn là mình tưởng. Thông thường, một ý nghĩ hoàn toàn tự phát sẽ tạo ra một phản ứng ngay lập tức. Chẳng hạn nếu tôi nghĩ về việc bay và tôi cũng thường làm như vậy, thì lập tức tôi sẽ bay qua trần hay tường và lượn trên nhà hàng xóm.

Dần dần tôi hiểu rằng, việc thu được kiểm soát có ý thức hoàn toàn trong những giây đầu tiên sau khi tách là cực kỳ bản chất. Để thực hiện việc này, tôi đã thực nghiệm với nhiều cách khác nhau. Đầu tiên tôi thử tập trung toàn bộ chú ý vào bàn tay hay cánh tay ngay sau khi tách. Tôi hy vọng rằng điều này sẽ tập trung suy nghĩ của tôi chỉ vào một ý tưởng và cho tôi sự kiểm soát tức khắc khi tôi đang tìm kiếm. Việc này đã tạo ra một cảm giác kỳ lạ là bị chìm ngập vào bản thân tôi. Mặc dầu phấn chấn, kết quả cuối cùng không phải là kiểm soát được mà là một cảm giác bị thôi miên và rồi bị kéo vào một vũ trụ loé sáng gồm các ngôi sao xanh chói lọi.   

Không thoả mãn với kết quả đó, tôi quyết định tóm lấy cánh tay phi vật lý của mình và tập trung vào cảm giác nắm chặt. Một cách nào đó tôi ngạc nhiên phát hiện ra rằng, cảm giác của cánh tay phi vật lý vẫn rắn chắc. Thân phi vật lý của tôi có một phẩm chất rung động cố hữu; dù có cảm giác hoàn toàn rắn chắc nhưng tôi có thể cảm thấy năng lượng rung động dịu của chất liệu cánh tay. Tôi nhanh chóng phát hiện ra rằng, thân năng lượng quả thực là "thực" trong mọi khía cạnh, dường như là một bản sao chính xác của thân vật lý. Tôi cũng thấy rằng khi suy nghĩ của tôi tập trung vào thân phi vật lý thì tôi bắt đầu cảm thấy bản thân mình bị kéo vào trong, dường như là tôi bị kéo vào chân không sâu bên trong tôi.

Qua một thời kỳ vài tháng tôi lặp lại thủ tục tự kiểm tra này, thông qua phép thử và sai lầm, tôi đã học được thân phi vật lý của mình. Với những quan sát lặp lại tôi bắt đầu hiểu rằng, dạng phi vật lý của tôi giống như một khuôn năng lượng – trong thực tế năng lượng có ý thức đã được giả định có một dạng tạm thời. Thân mà tôi chứng nghiệm khi xuất thần dường như là kết quả của sự trông đợi và tự quan niệm của tâm trí tôi. Bên cạnh đó, tôi nhận ra rằng việc tập trung vào thân phi vật lý tạo ra một khuynh hướng mạnh mẽ cho tôi được kéo vào bên trong, đến vùng mà tôi không thể hiểu được nữa. Tôi biết rằng tôi cần một phương pháp khác để thu được kiểm soát có ý thức.

Sau gần một năm tôi đã trở nên nản lòng bởi nhiều cố gắng bất thành để thu được kiểm soát hoàn toàn, rồi cuối cùng tôi phát hiện ra rằng tôi đang làm cho toàn bộ tiến trình này bị rắc rối thêm hơn là để như thường. Trong một chứng nghiệm xuất thần buổi trưa tôi đột nhiên hô lên: "Kiểm soát ngay!" Lập tức tôi cảm thấy có một sự nâng cao trong tâm trí phân tích của mình. Khi tôi đứng bên cạnh chân giường, cái nhìn của tôi có khá hơn, nhưng vẫn còn hơi không rõ, cho nên tôi hô lên: "Rõ ràng ngay!" Cái nhìn của tôi lập tức bật về tiêu điểm. Tôi cảm thấy năng lượng và nhận biết đột ngột tràn qua cơ thể và tâm trí mình. Tôi cảm thấy một đợt xúc động trào dâng. Lần đầu tiên tôi cảm thấy có được sự kiểm soát hoàn toàn: toàn bộ tự nhận biết của tôi hiện hữu, và tôi cảm thấy còn nhận biết được nhiều hơn là trạng thái tâm vật lý thông thường. Sự suy nghĩ của tôi rõ ràng như pha lê và đầy sức sống.        

Tôi bỗng hiểu ra rằng, mấu chốt của việc kiểm soát đơn thuần chỉ là đòi hỏi kiểm soát có ý thức hoàn toàn ngay sau khi tách. Tôi cũng bắt đầu hiểu được tầm quan trọng của việc tập trung suy nghĩ và nhu cầu phải rất xác định khi đưa ra nó. Có một lần ngay sau khi tách, tôi nói to, "tôi yêu cầu tâm thức thức dậy hoàn toàn!" và lập tức bị bật về thân vật lý. Tôi thấy rằng phần kiểm soát của tâm trí tôi đã lấy đúng nguyên văn suy nghĩ của tôi. Tôi đã chọn sai từ thức dậy được hiểu ngay có nghĩa là tỉnh dậy vật lý. Sau vài tháng thực nghiệm với nhiều câu khác nhau, tôi bắt đầu nhận ra rằng tôi đã lập chương trình không chủ ý cho bản thân mình để nghĩ "kiểm soát" trong mỗi chứng nghiệm xuất thần. Tôi nhanh chóng phát hiện ra tự mình làm việc đó một cách tự động khi tôi nổi lên và ra xa khỏi cơ thể. Sau một năm thử và sai lầm, tôi biết cuối cùng tôi đang trên con đường đúng.

Trong suốt toàn bộ thời kỳ này tôi vẫn tiếp tục các thực nghiệm với bút chì. Trong nhiều chứng nghiệm xuất thần, tôi đã thử di chuyển chiếc bút chì để cân bằng trên mép bàn và ngạc nhiên thấy rằng, tần số rung động (mật độ) của thân phi vật lý của tôi dường như xác định, tôi tự hỏi liệu chiếc bút chì hay căn phòng có cùng mức độ rung động như tôi không? Tôi dần hiểu ra rằng, môi trường mà tôi đang quan sát không phải là thế giới vật lý như tôi tưởng. Tôi hiểu rằng các cấu trúc tôi thường quan sát thấy khi xuất thần là ở dạng phi vật lý. Dần dần mọi việc bắt đầu khớp lại với nhau. Cuối cùng tôi hiểu tại sao có sự khác biệt nhỏ giữa các đồ vật; các đối tượng vật lý thường có mầu khác, hình dáng và kiểu cách của một số đồ đạc và mền bông cũng khác. Phần lớn những khác biệt này đều nhỏ và ít khi đáng để ý.  

Để cho tôi có thể thấy được các đồ đạc vật lý xung quanh thông thường, tỷ lệ rung động bên trong của tôi phải tương đối dày đặc hay chậm. Tôi cũng để ý rằng chính hành động yêu cầu có ý thức và sáng tỏ dường như tự động làm tăng tần số bên trong của thân phi vật lý của mình.

Trong một nỗ lực làm cho chứng nghiệm của tôi được hiện thực hoá, tôi đã đặt cân bằng các bút chì tại ba khu vực khác nhau mà tôi thường đi tới khi rời khỏi thân vật lý. Hy vọng của tôi là tôi sẽ chú ý tới bút chì ở bên cạnh giường hay ở chân giường khi tôi di chuyển qua chúng. Nhìn lại tôi hiểu rằng, có lẽ chúng trông hơi lạ một chút. Có một lần tôi nhớ mẹ tôi hỏi: "Con để bút chì làm gì vậy?". Bạn hãy hình dung thử giải thích thế nào điều này cho mẹ bạn mà không có vẻ kỳ cục.

Sau vài tuần, cuối cùng tôi cũng tập trung được vào một chiếc bút chì sau khi tách. Khi tôi đi qua cạnh giường, tôi tập trung vào chiếc bút chì ở ngay cạnh tủ gương. Ban đầu cái nhìn của tôi có vẻ mờ như một kiểu không đồng bộ thế nào đó, cho nên tôi nói to: "Sáng tỏ ngay!" Trong thoáng chốc cái nhìn của tôi bật trở về tập trung. Tôi có thể thấy rõ chiếc bút chì trước mặt mình; nhưng dường như nó giống một dạng chất liệu mờ ảo ba chiều. Tôi tiến lại gần hơn, sờ vào nó và thấy một cảm giác rung động nhẹ khi ngón tay tôi lướt qua chất liệu của bút chì. Một cái gì đó không có kết quả, tôi thử lại nhưng vẫn chứng nghiệm kết quả cũ. Tập trung chú ý tôi hiểu rằng, thân phi vật lý của mình hiển nhiên kém dày đặc hơn chiếc bút chì, nên tôi nói to: "Tôi cần dày đặc hơn!" Với một cú xốc mạnh, tôi bị bật về thân vật lý của mình. Khi cảm giác vật lý trở lại, tôi không thể kìm được bật cười: tôi đã nhận được yêu cầu của mình. Tôi phải nhớ rằng, các yêu cầu đưa ra khi xuất thần sẽ được tiến hành theo đúng nguyên bản. Dường như không có chỗ cho việc diễn giải hay hiểu khác đi chút ít. Tôi phải nhớ mỗi yêu cầu đưa ra cần rất xác định. Có thể một câu kiểu như "tôi muốn chuyển cái bút chì này" dường như có hiệu quả hơn.

Trong một chứng nghiệm có liên quan vài năm sau đó, tôi đã thực hành tự thôi miên với một cây nến đang cháy. Sau khi tách ra, tôi đứng cạnh cây nến và quyết định thổi tắt nó. Tôi ngạc nhiên là nó biến ngay khỏi mắt tôi. Khi trở lại thân vật lý, tôi mở mắt và thấy cây nến vật lý vẫn đang cháy. Sau một chút suy nghĩ tôi hiểu ra rằng, chắc là tôi đã thổi tắt phần phi vật lý của cây nến mà bây giờ tôi hiểu nó thuộc chiều song song gần nhất với chiều vật lý.

Thực nghiệm đơn giản đó là quan trọng, bởi vì nó đưa ra bằng chứng là môi trường và các đối tượng gặp phải trong các chứng nghiệm xuất thần là tồn tại độc lập với vũ trụ vật lý. Dường như chúng ta không quan sát thế giới vật lý theo một khung cảnh khác như nhiều người vẫn nghĩ, mà là đang tương tác trong một chiều năng lượng song song nhưng tách biệt.           

 

Nhật ký, ngày 21 tháng 6 năm 1973

Tôi tỉnh dậy lúc 5 giờ sáng, rồi chuyển sang chiếc tràng kỷ. Sau khi đọc khoảng 15 phút thì tôi bắt đầu ngủ và quyết định thử một điều mới. Tôi lấy một tờ báo và bắt đầu viết các khẳng định xuất thần: "Tôi xuất thần ngay!" Khi tôi viết, tôi lặp lại chúng bằng lời cho chính mình. Sau khi viết khoảng năm mươi câu, tôi đã ở trạng thái cố giữ cho mắt mở. Khi tôi chìm vào giấc ngủ, tôi tiếp tục các câu khẳng định trong tâm trí.

Tôi giật mình tỉnh dậy bởi sự cứng đơ và rung động kỳ lạ chạy khắp thân thể. Tôi vẫn còn bình tĩnh và tập trung vào cảm giác nổi lên. Sau vài giây, tôi cảm thấy bản thân mình được nâng lên và ra khỏi thân vật lý. Tôi đứng cạnh thân mình và bước qua cửa sổ. Do thế nào đó nên tôi cảm thấy nhìn không rõ và yêu cầu được rõ ràng. Chỉ có một chút cải thiện nhỏ, cho nên tôi lặp lại yêu cầu của mình, và lần này tôi đòi hỏi mạnh mẽ hơn: "Tôi cần sáng tỏ ngay!" Lập tức nhận biết của tôi trở nên trong như pha lê. Thân tôi cảm thấy nhẹ hơn và nhiều năng lượng hơn. Tôi cảm thấy tỉnh táo và nhận biết sâu sắc, rồi tôi quyết định thử bay. Duỗi cánh tay ra tôi nhảy nhẹ rồi bay qua trần và mái, lên cao vài trăm mét trên nhà hàng xóm. Tôi quay nhẹ cánh tay và bay là là. Thật là rất sung sướng. Tôi cảm thấy hoàn toàn tự do khi lượn trên thành phố Catonsville. Cho dù là trong đêm, cảnh vật vẫn loé sáng với ánh sáng bạc. Phía dưới tôi nhà cửa và phố xá giống như khu vườn lễ Nô en. Bỗng nhiên tôi cảm thấy có gì giật mạnh sau lưng và tự nhiên tôi nghĩ về cơ thể mình. Suy nghĩ này làm tôi đột ngột bật trở về thân vật lý. Tôi tỉnh dậy với sự cứng đơ nhẹ và tê tê toàn thân.           

 

Nhật ký, ngày 3 tháng 7 năm 1973

Tôi tỉnh dậy theo tiếng động và cảm giác ong ong mạnh. Tôi cảm thấy dường như thân và tâm tôi đang bên trong một động cơ. Ban đầu tôi giật mình bởi cường độ của rung động, nhưng dần dần tôi trấn tĩnh và hướng toàn bộ sự chú ý vào ý tưởng nổi lên khỏi thân mình. Lập tức tôi tách ra và nổi lên trần. Sau khi tách ra, tôi để ý thấy tiếng động ì ầm bớt dần. Khi tôi nổi lên khoảng một mét hai trên thân mình, cảm nhận rung động được thay bằng cảm giác yên bình. Tôi cảm thấy dường như tôi phi trọng lượng và nổi như đám mây. Với một thoáng suy nghĩ về việc chuyển ra cửa, tôi dường như tự động được đẩy ra chỗ đó.

Tập trung suy nghĩ lại, tôi nghĩ về căn phòng khách và nổi ngay ở đó. Tôi không thể tin tại sao lại dễ dàng và tự nhiên đến như vậy. Tôi nghĩ đến việc đứng, thế là tôi đứng trong phòng khách và xem xét mọi vật xung quanh. Mọi thứ xung quanh tôi trông vẫn quen thuộc, ngoại trừ các bức tường bây giờ có màu vàng nhạt thay cho màu trắng và một số đồ đạc thì hơi khác với dạng vật lý của chúng. Chẳng hạn, chiếc ghế đá đầu sư tử cổ trông như cũ nhưng bàn cà phê lại trông khác. Bàn vật lý có kiểu hiện đại, trong khi phần phi vật lý tương ứng lại trông giống bàn cổ thế kỷ mười tám.

Khi tôi nhìn vào các vật xung quanh tôi hiểu rằng, tôi có thể thấy qua hình dáng mờ ảo của bức tường vật lý. Khi tôi tập trung lên bức tường phòng khách, nó dường như trở nên mù mờ hơn trong hình dạng và thể chất, rồi dần dần biến đi. Phía trước tôi là toàn bộ một môi trường mới, một bãi có trải rộng xa đến hết mức nhìn. Tôi bước lên trước vài bước và đi vào vùng đất mới. Khi tôi nhìn vào bãi cỏ, tôi thấy hình bóng một người đứng xa khoảng hai mươi mét. Ông ta chăm chú theo dõi tôi, nhưng không lại gần. Nhiều lần tôi nhìn về phía ông ấy. Ông ta có tóc sẫm và bộ râu cắt ngắn, mặc một áo choáng tía dài tới đầu gối. Ông ta nhận ra cái nhìn của tôi bằng cách gật đầu và nhoẻn miệng cười. Toàn bộ tình huống này tràn ngập trong tôi. Tôi cảm thấy không thoải mái và không chắc phải làm gì tiếp. Tôi nên bước tới và trao đổi với người lạ này hay nên tránh ông ta? Sự khó xử của tôi nhanh chóng được giải quyết khi tôi bật lại vào trong thân vật lý của mình.

Khi nằm trên giường tôi chợt nghĩ rằng, người này có thể chính là người mà tôi đã thấy trong chứng nghiệm xuất thần đầu tiên. Tôi càng ôn lại dáng vẻ của ông ấy, tôi càng bị thuyết phục rằng người này không chỉ là một cư dân phi vật lý "đi ngang qua", mà ông ta dường như theo dõi mọi chuyển động của tôi. Vấn đề cũng rõ ràng rằng, ông ta không có ý định gì tiếp cận hay trao đổi với tôi. Tôi ngờ rằng ông biết mọi chuyển động về phần ông hướng tới tôi có thể làm cho tôi hoảng sợ, với tôi chỉ có nhìn thấy một ai đứng đó cũng đủ làm xáo trộn rồi.

Trong vài ngày, sự tò mò về người đàn ông này choán hết tâm trí tôi. Mục đích và ý định của ông ấy là gì? Tôi tự hỏi, liệu ông ấy có phải là một loại người hướng dẫn cho tiến bộ của tôi hay không? Bên cạnh đó, tôi cũng tự hỏi liệu có ai đó quan sát tiến bộ của mọi người đang chứng nghiệm xuất thần không? Ông ta hiển nhiên không muốn can thiệp, thực tế thì ông ta dường như ngạc nhiên khi cuối cùng tôi đã thấy ông. Tôi chỉ có thể phỏng đoán rằng, có lẽ ông ta đang quan sát các chứng nghiệm xuất thần của tôi từ một mức độ rung động hơi khác để vẫn còn không cho tôi quan sát thấy. Khi tôi tập trung sự chú ý, tôi phải nâng tỷ lệ rung động của mình lên và rồi có thể thấy được bên ngoài những vật xung quanh tựa vật lý thông thường.

So sánh điều này với chứng nghiệm đầu tiên, tôi hiểu rằng chúng là tương tự nhau về nhiều khía cạnh. Sự khác nhau chủ yếu là ở chỗ: cái nhìn và kiểm soát của tôi lần này tốt hơn trước.

Tôi càng suy nghĩ về các chứng nghiệm của mình thì tôi càng hiểu rằng, mọi thứ mà tôi vẫn tin là sự thực hay chân lý đều phải được đánh giá lại. Chẳng hạn, "sự thực" vẫn được chấp nhận coi tâm trí chúng ta là kết quả hoạt động điện hoá bên trong bộ não bây giờ chỉ là một kết luận buồn cười nảy sinh từ thông tin hiển nhiên không đầy đủ. Bây giờ tôi biết rằng bộ não phải phục vụ cho một chức năng khác, có thể như một thiết bị truyền sinh học giữa tâm phi vật lý và thân vật lý. Vấn đề trở nên rõ ràng rằng bộ não vật lý cũng tương tự như chiếc đĩa cứng của máy tính, lưu giữ thông tin và những ghi nhớ cần thiết để hỗ trợ và vận hành phương tiện sinh vật tạm thời của chúng ta.

Khi các chứng nghiệm xuất thần của tôi tiếp tục, quan sát này lại không được xác nhận cho tôi. Có một điều chắc chắn là tôi có thể suy nghĩ mà không cần bộ não vật lý; tôi có thể tạo ra, phân tích và nhớ lại các suy nghĩ. Tôi cũng nhận ra rằng, có những sự khác nhau dứt khoát, chẳng hạn khi xuất thần tôi thường tự phát và theo một ý nghĩ hơn là trong thân vật lý. Bằng cách nào đó tôi cảm thấy được thúc đẩy để làm mọi việc mà tôi chưa bao giờ xét tới khi trong thân vật lý mình. Chẳng hạn, tôi thường hay nghĩ đến bay rồi đột nhiên bay ra ngoài phòng và lượn vòng quanh nhà hàng xóm, hay thấy bản thân mình bay trên miền đất lạ mà tôi không thể xác định được. Đôi khi tôi ngờ là tôi được hướng dẫn bởi phần chưa biết rộng lớn hơn của bản thân tôi. Thường các ý nghĩ tự phát của tôi hay dẫn tôi đến những tình huống và chứng nghiệm đưa ra cái nhìn sáng tỏ vào những miền hay lĩnh vực có liên quan tới quá khứ hay hiện tại của tôi. Trong một số trường hợp phải mất đến vài tuần hay thậm chí cả năm tôi mới hiểu được lý do cho những chứng nghiệm đó.

Chứng nghiệm sau đây có một ý nghĩa sâu sắc với tôi. Lần đầu tiên tôi thực sự hiểu được tiềm năng vô giới hạn của các thám hiểm phi vật lý.  

 

Nhật ký, ngày 9 tháng 7 năm 1973

Vào buổi trưa, tôi quyết định chợp mắt một chút. Tôi quán tưởng căn phòng khách của mẹ tôi khi chìm vào giấc ngủ. Tôi tận hưởng những cảm giác đó và dễ dàng nâng mình lên khỏi thân vật lý. Một cảm giác phấn khởi tràn ngập người tôi khi tôi di chuyển tới chân giường.

 Khi nhìn xung quanh tôi thốt nhiên có một thôi thúc để gặp một người phụ nữ trẻ trong căn hộ phía trên căn hộ của tôi. Lập tức tôi nổi lên, cảm thấy đầu và vai mình đi vào trong trần. Bởi một lý do nào đó không rõ, tôi gặp phải một sức cản ngày càng tăng và không thể đi qua trần được. Sau một lúc loay hoay bị kẹt trong trần tôi bắt đầu hoảng sợ. Tôi nói to "xuống!" và lập tức hạ xuống sàn.  

Với một cảm giác khuây khoả, tôi bình tĩnh lại và tự tập trung. Tôi bước tới cửa phòng ngủ và bước vào đó. Khi bước qua cửa tôi thấy một cảm giác tê tê nhẹ nhưng không gặp vấn đề gì; gần cửa có một hình bóng mơ hồ, mờ ảo. Vẫn bước bình thường, tôi đi vào phòng khách và nhắm thẳng cửa trước, bỗng nhiên ở bên phải tôi nghe thấy rõ ràng giọng người đàn ông gọi tên tôi:

 - Willie!

Giật mình, tôi nhìn quanh và nhìn vào một người đàn ông đang ngồi trên tràng kỷ. Ông ấy dường như vào quảng gần ba mươi và dường như có quen thuộc với tôi thế nào đó.

Willie, cháu đây rồi!

Tôi nhận ra tiếng nói người đó và lập tức biết rằng ông bác tôi Hilton đang đứng trước mặt tôi. Sửng sốt bởi sự có mặt của ông, tôi nhìn thẳng vào ông khi ông nói:"Bác cuộc là cháu ngạc nhiên vì thấy bác!"

Ông mỉm cười rồi tiếp tục: "Cháu đang gặp rắc rối với cái trần!"

Tôi tiến đến gần hơn, rồi hỏi: "Bác Hilton, bác đấy à?"

Ông lại mỉm cười: "Đúng, bác đây!"

Tôi nhìn kỹ bác. Bác trông như thanh niên hai mươi tuổi và gầy hơn nhiều so với khi chết.

Ông dường như lấy làm buồn cười về cái nhìn của tôi và nói: "Này, bác cũng lấy làm ngạc nhiên được gặp cháu và cháu cũng ngạc nhiên được gặp bác!" Giọng bác trở nên nghiêm trang hơn: "Willie, cháu học thế nào để làm được việc này?"

Tôi ngạc nhiên bởi câu hỏi của bác và trả lời: "Cháu mới thử mà đã có tác dụng". Ông nhìn chằm chằm vào tôi nghe câu trả lời, rồi bảo: "Không có mấy người làm được như cháu đâu. Tất cả chúng ta đều rất ngạc nhiên".

Khi tôi nhìn ông, thực tại của tình huống tràn ngập trong tôi. Vì lý do nào đó tôi bỗng cảm thấy một nhu cầu bên trong để bay lên. Tôi nói: "Bác Hilton, cháu phải đi đây!"     

Ông mỉm cười và gật đầu khi tôi đi qua cửa.

Tôi dễ dàng bước qua cửa trước và thấy một cảnh đồng cỏ rộng phía trước (Phần bao quanh vật lý chỗ tôi là một phức hợp các căn hộ.) Tôi bước ra ngoài và giơ cao tay. Xung lực bay kéo tôi vào không trung như một chiếc tên lửa. Tôi giang tay, bay bằng và thực nghiệm việc kiểm soát bay. Khi nhìn quanh tôi có thể thấy rõ ràng Đường 40 phía dưới mình. Tôi quyết định theo con đường này và bay về phía tây vài trăm mét trên mặt đất. Sự sung sướng và tự do mạnh mẽ toả ra từ mọi phần con người tôi. Nhìn xuống, tôi có thể thấy rõ ràng đường sá, nhà cửa và thậm chí toàn bộ sự phân chia nhỏ hơn. Khi tôi bay qua thành phố Ellicott tôi cảm thấy giật mạnh ở giữa lưng và nghĩ về thân thể mình. trong chớp mắt tôi bật về thân vật lý và có thể cảm thấy tê tê, cứng đơ đang nhanh chóng tan dần.

Ngay khi các giác quan vật lý trở lại, tôi tìm một tập ảnh cũ của mẹ tôi và lục tấm ảnh của ông bác đã mất. Lật lung tung cho đến các trang cuối cùng, tôi định vị được một tấm ảnh ông bác khi còn trẻ, độ hai mươi tuổi. Không nghi ngờ gì nữa, bức ảnh của người bác trước mặt tôi đúng là hình ảnh của người mà tôi vừa gặp.

Khi tôi ôn lại chứng nghiệm này, có đôi diều trở nên rõ ràng. Trước hết, hiển nhiên chúng ta vẫn tiếp tục cuộc sống sau cái chết. Cho dù tôi đã biết điều này ngay từ chứng nghiệm xuất thần đầu tiên, nó vẫn trở nên rõ ràng hơn khi bạn thực tế gặp lại và nói chuyện với một người đã mất mà bạn biết từ trước. Tôi không thể lầm được; người đàn ông mà tôi vừa nói chuyện dứt khoát là bác tôi.

Thứ hai, điều làm cho tôi ngạc nhiên dường như đang trong thời kỳ trẻ trung nhất của cuộc đời – tôi đoán cỡ gần ba mươi. Thực tế, bác ấy trẻ đến độ mà tôi không thể lập tức nhận ra được bác (ít nhất theo hình ảnh). Chính giọng nói khác biệt và lời gọi "Willie" mới thực sự làm cho tôi rõ bác là ai. Người bác đã mất của tôi là người duy nhất gọi tôi là "Willie"; mọi người khác đều gọi tôi là "William" hay "Bill".

Khi bác tôi mất, bác mới năm mươi tư tuổi và còn khá nặng; nhưng khi tôi gặp bác, bác lại có vẻ trẻ trung, gầy và rất khoẻ mạnh. Dường như là có thể sau khi chúng ta rời bỏ thân vật lý sau cái chết, chúng ta lấy lại dạng năng lượng được tạo khuôn hay ảnh hưởng bởi khái niệm về chính bản thân ta. Vì tôi biết rằng năng lượng phi vật lý có bản chất đáp ứng suy nghĩ nên dường như hợp lý hơn cả là các suy nghĩ và hình dung về chính mình sẽ ảnh hưởng tới năng lượng cá nhân ta. Rất có thể là chúng ta hay lấy dạng phi vật lý khớp nhất với cách tự hình dung. Nếu đúng là như vậy thì tôi không thể không tự hỏi, tôi sẽ giống như thế nào khi tôi rời khỏi thân mình? Tôi có giống như thân hình vật lý của mình không? Tôi cũng tự hỏi, liệu hình dạng của tôi có thay đổi không nếu tôi dự định thay đổi hình ảnh của chính mình. Điều này có vẻ kỳ dị, nhưng dường như có thể là hình dạng phi vật lý của chúng ta cũng có thể là một phương tiện tạm thời, giống như thân vật lý. Tôi tự hỏi một cách nghiêm túc rằng, điều gì sẽ xảy ra nếu khi xuất thần tôi tập trung vào việc thay đổi hình dạng của thân phi vật lý của mình?   

Trong vài tuần, cuộc gặp với người bác đã mất chiếm trọn tâm trí tôi. Tôi chắc chắn là bác cũng phải ngạc nhiên và tò mò về khả năng của tôi rời khỏi thân thể, thậm chí tôi cũng biết rằng bác dường như lúc đó đang đợi tôi – dường như bác biết rằng tôi sẽ bước vào trong phòng khách.  

Có thể đó là lý do để tôi không thể đi qua trần khi tôi thử. Cũng có thể là tôi đang được hướng dẫn theo một cách nào đó tới phòng khách. Bên cạnh đó, tôi có một cảm giác kỳ lạ là một ai đó đang ngồi cạnh bác. Khó diễn đạt được, nhưng tôi cảm thấy còn có một người nữa ngồi ở đó, và tôi chắc chắn là vào thời điểm ngắn ngủi đó tôi đã thấy hình dáng tinh tế của người phụ nữ.

Tôi vẫn tiếp tục theo đuổi hình mẫu có tác dụng với tôi trong quá khứ. Tôi dậy lúc bảy giờ và chuẩn bị dến lớp vào chín giờ. Sau khi tan lớp, tôi trở về căn hộ mẹ tôi và đọc cho tới khi buồn ngủ. Nói chung, buổi trưa tôi hay thực hiện kỹ thuật xuất thần của mình. Tôi vẫn tiếp tục làm thực nghiệm với những phương pháp khác nhau, nhưng thấy rằng cách đơn giản nhất lại là công hiệu nhất. Tôi thưởng vào phòng của tôi, nằm trên giường và quán tưởng bản thân mình bước xung quanh phòng khách xem xét mọi chi tiết nhỏ nhặt có liên quan tới căn phòng. Thường tôi lấy ra ba hay bốn vật trong phòng và cố gắng hết sức hình dung lại chúng thật rõ ràng trong tâm trí. Tôi không hiểu hay thậm chí tôi không nghĩ về những cơ chế của điều tôi đang làm; tôi chỉ biết rằng nó vẫn vận hành.

Ước chừng quãng 30 phần trăm thời gian sau khi thiếp đi tôi đều thấy bản thân mình ngồi dậy, nổi lên hay lăn sang bên để ra khỏi thân vật lý. Những cảm giác trong khi tách ra tương tự nhau: âm thanh ong ong đi kèm với cảm giác năng lượng cao hay rung động lan khắp cơ thể. Tại đỉnh của các rung động, về mặt tinh thần tôi hướng tâm trí mình ra xa khỏi thân vật lý bằng cách ngồi dậy hoặc lăn ra khỏi nó. Tôi thích ngồi dậy vì lăn ra thường gây cảm giác tách rời hay mất hướng. Tôi phát hiện ra rằng, dễ nhất là chỉ ngồi dậy và bước ra khỏi thân vật lý. Tôi dường như vẫn còn kiểm soát có ý thức nhiều hơn đối với thân năng lượng phi vật lý của mình theo cách này. Có thể là các chuyển động kiểu vật lý liên quan tới bước đi có hiệu quả cơ bản.

       

Nhật ký, ngày 14 tháng 9 năm 1973

Khi tôi buồn ngủ, tôi lặp lại về mặt tinh thần khẳng định thường lệ của mình: "Tôi xuất thần ngay!" Đồng thời tôi quán tưởng các vật trong phòng khách mẹ tôi. Sau khoảng 15 phút tôi chìm vào giấc ngủ.

Bỗng nhiên tôi giật mình tỉnh dậy bởi âm thanh như súng nổ ngay bên đầu. Thân tôi hoàn toàn cứng đơ và tràn ngập năng lượng lan tỏa khắp người. Tôi hoảng sợ và tự nhiên nghĩ về thân vật lý. Tôi đột ngột trở về thân mình, rồi tôi nhìn xung quanh căn phòng để tìm nguồn gốc âm thanh. Sau khi cảm giác vật lý trở lại, tôi hiểu ra rằng tôi đã xử lý tồi cho chứng nghiệm này. Tôi ngờ rằng tiếng súng nổ là âm thanh bên trong, có thể do hành động tách khỏi thân vật lý sinh ra, và rằng tôi có thể đã tách từ một điểm nối ở gần đâu đó trong đầu.      

Có một lý thuyết cho rằng tất cả chúng ta đều nối với thân vật lý tại bảy vị trí năng lượng (luân xa – ND) và rằng, tiếng nổ to có thể chỉ ra việc tách xuất hiện tại hay gần tuyến yên. Hiện tại tôi không có bằng chứng nào hỗ trợ cho lý thuyết này, nhưng tôi phải thừa nhận rằng chứng nghiệm của tôi tương tự khá nhiều với những âm thanh do Sylvan Muldoon và Paul Twitchell báo cáo lại.

Vẫn còn ít các nghiên cứu về những cảm giác và âm thanh đi kèm với chứng nghiệm xuất thần. Tôi hy vọng rằng, trong tương lai gần điều đó sẽ thay đổi. Khi chúng ta xem xét tiềm năng bao la về tri thức đã có, chỉ có một điều hợp lý là cần tiến hành thêm nhiều nghiên cứu hơn nữa. Tôi tin tưởng chắc chắn rằng, việc nghiên cứu thêm sẽ để lộ ra những cái nhìn sáng suốt mới về bản chất và nguồn gốc vô hình của tâm trí.  

 

Nhật ký, ngày 25 tháng 10 năm 1973

Tôi tăng thêm thư giãn và ngủ lơ mơ khi lặp lại một khẳng định xuất thần: "Tôi xuất thần ngay!" Điều tiếp theo mà tôi còn biết là tôi ngồi dậy trên giường hoàn toàn nhận biết và nhìn xung quanh căn phòng. Rung động chảy trong tôi khi tôi nâng lên và tách khỏi thân thể, rồi bước qua bức tường phòng ngủ và đi vào môi trường mới. Tôi đang bước trên vỉa hè hay một loại đường nào đó, mọi thứ xung quanh tôi đều mở rộng và bằng phẳng. Phía xa tôi trông rõ một tháp phát thanh vươn cao lên trời. Tôi có một thôi thúc mạnh mẽ phải đi đến đó và tự nhủ: "Mình phải làm rõ đấy là một cái tháp!" Lập tức tôi tới gần nó. Thẳng phía trước tôi là hàng chục thùng rác kim loại đang chắn đường. Tôi bắt đầu đẩy chúng sang bên và hỏi lớn: "Những thứ này biểu hiện cho cái gì?" Vào khoảnh khắc đó, một loạt hình ảnh sinh động xuất hiện trong tâm trí tôi; tôi không thể biết được những thứ đó bắt nguồn từ trong tôi hay nơi nào đó ngoài tôi. "Rất tốt, bạn đang bắt đầu hiểu. Bạn đang trong một miền rung động cao hơn, một môi trường đáp ứng suy nghĩ. Cảm nhận của bạn về những thứ xung quanh được tâm trí bạn tạo ra. Tâm trí bạn đang diễn giải môi trường theo những điểm và hình dạng tham khảo mà nó có thể tạo ra liên hệ".    

Tâm trí tôi tràn đầy phấn chấn. Lần đầu tiên tôi hiểu được điều hiển nhiên. Vỉa hè chính là con đường của tôi, hướng cuộc đời tôi. Các thùng rác, tất cả đều là những rác rưởi làm chậm tiến bộ của tôi: đó là nỗi sợ, các giới hạn và sự gắn bó. Tất cả những thứ đó đều phải bị loại bỏ khỏi con đường của tôi để tiến lên và đạt được những mục tiêu tâm linh của tôi.

Tôi nhìn vào các thùng rác một chốc: chúng dường như cũ kỹ và méo mó. Với một cảm giác vui sướng và thỏa mãn tăng lên, tôi ném những thùng rác đó ra khỏi con đường của mình. Một sự trào dâng năng lượng chạy khắp tôi khi tôi dọn sạch những chướng ngại trên con đường của mình. Tôi cảm thấy phấn chấn và tràn đầy nghị lực khi tôi bước hướng về tháp phát thanh và khám phá ra rằng, tôi đang trực tiếp ngay cạnh nó. Tôi tìm lối vào nhưng chẳng thấy đâu cả. Khi tôi bước quanh chu vi bỗng nhiên tôi cảm thấy một cảm giác giật mạnh tăng lên. Tôi biết tôi phải trở về thân thể mình.

Với một thoáng suy nghĩ về thân vật lý, tôi lập tức về bên trong nó. Tôi mở mắt ra và thấy bụng căng đầy. Tôi hơi rối loạn tiêu hóa vì không lập kế hoạch tốt hơn. Bây giờ tôi thật sự tò mò về cái tháp phát thanh và muốn biết nó biểu thị đúng cho cái gì. Tại sao tôi lại không thể tìm được cửa vào? Tôi có một ý tưởng về điều đó nhưng cần phải xác nhận. Điều quan trọng hơn, tôi tự hỏi về sự liên hệ mà tôi đã nhận được. Thật khó giải thích nhưng nó thật rõ rệt trong tâm trí tôi, nó dường như giống các bức tranh hơn là lời. Nhưng điều quan trọng hơn nữa là tôi hiểu rằng, chứng nghiệm này khác với các chứng nghiệm trước. Tôi đã đi vào một môi trường hoàn toàn khác, một thế giới phi vật lý dường như cách biệt với những thứ bao quanh kiểu vật lý mà tôi vẫn thường chứng nghiệm. Bên cạnh đó, phần xung quanh dường như đáp ứng dễ dàng với suy nghĩ của tôi. Bằng cách nào đó tôi cảm thấy có khác biệt, nhẹ hơn và nhiều năng lượng hơn. Tôi không thực sự hiểu lắm, nhưng tôi ngờ rằng điều này rất quan trọng.        

 

Nhật ký, ngày 12 tháng 11 năm 1973

Tôi cảm thấy hơi rung động và một cảm giác chuyển động nhanh chóng. Tôi bỗng nhiên ở trong một nhà thờ lộng lẫy, đứng trước bục giảng kinh cao. Tôi cảm thấy hoàn toàn thoải mái và nhanh chóng trèo qua các bậc lên bục. Tôi được chuẩn bị để nói chuyện với đám đông, nhưng khi tôi nhìn xuống thì chẳng thấy ai ở đó. Bối rối và không chắc phải làm gì tiếp, tôi bật về trong thân mình và thấy bản thân mình đang ngồi dậy trên giường hoàn toàn tỉnh táo và nhận biết. Ngạc nhiên, tôi tự nhủ: "Thật là lạ, mình chưa bao giờ có một chứng nghiệm trong khi ngồi cả". Điều này tác động vào tôi – tôi không trong thân vật lý tý nào! Tôi nhìn xung quanh và thấy rằng, thân vật lý của tôi đang nằm trên giường và ngủ say. Một đợt sóng xúc động dâng trào trong tôi khi tôi hiểu ra rằng, chứng nghiệm vừa rồi về nhà thờ đã xuất hiện trong một thân năng lượng hoàn toàn khác (thân năng lượng thứ hai – BT). Lần đầu tiên vấn đề trở nên rõ ràng: "cảm giác" về hai thân phi vật lý là hoàn toàn khác nhau. Thân năng lượng mà tôi đang lấy hiện tại thì dày đặc hơn nhiều (gần như thân vật lý) khi so sánh với sự nhẹ nhàng của thân năng lượng thứ hai.      

Với chứng nghiệm trên đây, tôi hiểu rằng thân phi vật lý thứ nhất (dầy đặc) hiện tại là bản sao năng lượng của thân vật lý trong khi thân phi vật lý thứ hai có tỷ lệ rung động mịn hơn, giống năng lượng thuần khiết, sẵn sàng đáp ứng với suy nghĩ nhỏ nhất. Tôi càng nghĩ nhiều về nhận biết của mình thì tôi càng trở nên háo hức. Tôi biết tôi đã thực hiện được một tiến bộ lớn, bởi vì bây giờ tôi hiểu được thân năng lượng thứ nhất bị giới hạn đến đâu. Điều này cũng giải thích tại sao khả năng và cảm nhận của tôi lại thay đổi đến vậy khi xuất thần. Về mặt lý thuyết, tôi phải có khả năng ý thức được việc chuyển từ một dạng năng lượng này sang dạng năng lượng tiếp. Theo một nghĩa nào đó, tôi phải có khả năng vứt bỏ thân năng lượng thứ nhất và chuyển sang thân năng lượng thứ hai nếu tôi muốn. Tôi không thể đợi có chứng nghiệm tiếp và kiểm nghiệm lý thuyết của mình.

Trong một tuần tôi thử mà không thành công; rồi cuối cùng điều mong muốn cũng đã xảy ra. Sau khi ngủ khoảng 5 giờ, tôi tỉnh dậy lúc 6 giờ sáng và chuyển sang tràng kỷ. Sau 15 phút đọc sách, tôi buồn ngủ và lặp lại câu khẳng định ưa chuộng "Tôi xuất thần ngay!" 40 – 50 lần khi tôi chìm vào giấc ngủ.

 

Tôi lập tức nhận ra trạng thái rung động, rồi nâng lên khỏi thân vật lý và bước vài bước ra cửa. Thay vì bước qua cửa như thông thường vẫn làm, tôi yêu cầu sáng tỏ và đòi hỏi kiên quyết được chứng nghiệm dạng năng lượng thứ hai của mình: "Tôi chuyển vào thân cao hơn!" Tôi cảm thấy một đợt dâng trào năng lượng và lập tức vào trong một môi trường mới hoàn toàn. Tôi quá xúc động: mọi việc đã xảy ra!

Tôi cảm thấy phấn chấn và nhẹ như chiếc lông; Tâm trí tôi sống động với nhiều khả năng. Theo thói quen, tôi yêu cầu được sáng tỏ và tâm trí tôi trở nên trong như pha lê. Lần đầu tiên tôi thực sự hiểu được điều có ý thức nghĩa là gì. Suy nghĩ của tôi trở nên nhanh hơn, sống động hơn bao giờ hết. Khó mà mô tả được, nhưng tôi cảm thấy mở rộng không thể tin được, không còn sợ hãi hay giới hạn gì. Tôi hiểu rằng trạng thái vật lý của tâm trí là một sự nhận biết mù mờ, kiểu như một giấc mơ mơ hồ. Bên cạnh đó tôi cũng hiểu rằng, thân phi vật lý thứ nhất gần tương tự như thân vật lý.

Nhìn lại chứng nghiệm này tôi nhớ sự thay đổi dần thân phi vật lý của tôi khi tôi chuyển vào trong. Vấn đề trở nên rõ ràng là khi tôi tăng tần số năng lượng cá nhân lên thì tôi cũng tự động chuyển vào vùng bên trong các miền phi vật lý của vũ trụ. Khám phá này có ý nghĩa cho tất cả chúng ta. Không chỉ có tần số và mật độ mà cả dạng phi vật lý của chúng ta đều thay đổi khi ta thám hiểm vào trong. Sau khi chứng nghiệm sự thay đổi này trong một số cơ hội, tôi đã hiểu rõ tầm quan trọng của khám phá đó. Tần số năng lượng cá nhân của các thân chúng ta có liên quan trực tiếp tới tần số của những gì bao quanh sát ta. Kết quả là khi ta thay đổi tần số năng lượng cá nhân thì ta tự động chuyển vào mức năng lượng phi vật lý của vũ trụ tương ứng với tần số bên trong riêng của chúng ta. Một khi tôi thu được mức độ tự kiểm soát nào đó đối với các thám hiểm phi vật lý, thì tôi bắt đầu thực nghiệm với việc thay đổi có ý thức tỷ lệ tần số cá nhân. Tôi phát hiện ra rằng, có thể đạt được việc này chỉ bằng cách yêu cầu sự thay đổi năng lượng khi xuất thần.

Trong hai năm tôi đã tin rằng, tôi chuyển động một chiều từ một miền này sang miền khác bên trong cùng chiều, nhưng bây giờ sự thật đáng ngạc nhiên đã rõ ràng. Tôi không di chuyển một chiều mà đi vào "bên trong" vũ trụ từ một môi trường năng lượng này sang môi trường năng lượng khác (từ một chiều thực tại này sang chiều thực tại khác – BT). Sự chuyển động một chiều có cảm giác khác; nó nói chung giống như cảm giác vật lý. Sau khi lặp lại thử và sai lầm, tôi đã đi tới một loạt các quan sát. Thứ nhất, khi chúng ta yêu cầu thay đổi trong thân năng lượng phi vật lý thì nó sẽ đáp ứng tức khắc cho yêu cầu hay đòi hỏi được tập trung của ta. Thứ hai, khi chúng ta yêu cầu nâng tỷ lệ rung động hay chuyển vào trong thì tâm trí chúng ta tự động đẩy ta vào vùng tần số cao hơn của vũ trụ. Và thứ ba, tần số bên trong của ta bao giờ cũng tương ứng với tỷ lệ tần số của chiều hay môi trường mới mà ta đang chứng nghiệm.        

Với thực hành, ta có thể thay đổi và kiểm soát có ý thức tần số rung động cá nhân của thân phi vật lý của mình. Tiến trình này là mấu chốt để kiểm soát đúng và có được tự do không giới hạn khi xuất thần. Với hiểu biết như vậy, ta có thể chuyển từ một chiều năng lượng này sang chiều năng lượng khác bằng sự kiểm soát có ý thức hoàn toàn, nhưng điều quan trọng hơn là nó cho chúng ta khả năng thám hiểm toàn bộ vũ trụ đa chiều. sự chuyển động vào trong này khi được điều khiển sẽ cho ta khả năng trở thành con người liên chiều ý thức hoàn toàn. Sau đây là một ví dụ.

 

Nhật ký, ngày 12 tháng 3 năm 1974 

Tôi lặp lại khẳng định thường lệ vào buổi trưa "Tôi xuất thần ngay!", rồi dần dần chìm vào giấc ngủ. Trong vài giây tôi cảm thấy trạng thái rung động, rồi tôi đưa bản thân mình ra xa thân vật lý đang ngủ và di chuyển đến chân giường. Tôi lập tức đòi hỏi "Sáng tỏ ngay!" và cái nhìn của tôi được cải thiện lên. Cảm thấy tập trung, tôi đứng ở chân giường và nói to: "Tôi chuyển vào trong!" Tôi cảm thấy tức khắc một cảm giác chuyển động vào trong nhanh chóng – tôi bị kéo vào một chân không sâu bên trong mình. Cảm giác chuyển động này mới mạnh mẽ đến độ tôi phải hô "Dừng lại!" Lập tức tôi dừng chuyển động vào trong và nhận ra rằng tôi đang trong một môi trường mới (chiều thực tại vô hình thứ hai - BT).  Tôi đang ở bên ngoài một nơi tựa như chỗ để xe đẹp đẽ. Cái nhìn của tôi còn chưa rõ, nên tôi lặp lại đòi hỏi sáng tỏ: "Sáng tỏ ngay!" Cái nhìn và ý nghĩ của tôi dường như bật về đúng chỗ. Cơ thể tôi cảm thấy nhẹ hơn và đầy năng lượng rung động. Tôi cố gắng giữ bình tĩnh khi các suy nghĩ lướt nhanh qua. Tôi nhìn xuống và cảm thấy thân thể mình (thân phi vật lý thứ hai - BT). Tôi có một dạng hình phân biệt rất giống thân phi vật lý đầu; tuy nhiên theo cách nào đó thì dạng này được cảm thấy nhẹ hơn và nhiều năng lượng hơn thân năng lượng thứ nhất.

Vui sướng về thành công này, tôi nói to: "Tôi chuyển vào mức tiếp!" Lập tức tôi bị kéo vào trong với tốc độ không thể tưởng tượng nổi. Tôi chỉ vừa vặn dừng lại và nỗi sợ bắt đầu tăng lên. Trong vài giây, chuyển động vào trong đột nhiên dừng lại và tôi nổi trong một môi trường kỳ lạ khác (chiều thực tại vô hình thứ ba - BT). Lần này chẳng có mấy vật thấy được, nhưng tôi cảm thấy năng lượng mạnh mẽ tỏa ra xung quanh mình. Khi tôi nhìn quanh, tôi nhận ra rằng tôi không cần phải quay đầu; tôi dường như thấy được bất kỳ chỗ nào mà tôi hướng ý nghĩ tới, và tôi có thể thấy được theo mọi hướng đồng thời. Tôi nhìn xuống thân mình (thân phi vật lý thứ ba - BT), nhưng chẳng thấy gì mà kể cả; tôi là một điểm 360 độ không hình dạng và chất liệu. Tôi cảm thấy một cảm giác năng lượng và hiểu biết toàn năng chảy khắp người mình. Toàn bộ con người tôi chìm ngập trong biển cả năng lượng thuần khiết và tình yêu vô điều kiện.               

Có lẽ đến hàng giờ tôi tận hưởng cảm giác êm ái đang nổi trong đại dương ánh sáng sống thuần khiết. Không muốn trở về thân vật lý, tôi giữ tập trung thật lâu. Cuối cùng tôi cũng trở về thân vật lý của mình và nhìn đồng hồ. Tôi ngạc nhiên – tôi đã đi được gần bốn mươi phút. 

Khi tôi duyệt lại chứng nghiệm của mình, tôi thử đi tới một cách hiểu rõ ràng hơn về sự tồn tại phi vật lý của mình. Một số tương đồng và dị biệt giữa thân vật lý và thân phi vật lý của tôi bây giờ đã rõ rệt.

Chẳng hạn tôi nhận thấy rằng, thị giác của tôi khi xuất thần rất giống với thị giác vật lý. Sự khác biệt đáng để ý duy nhất là ở độ sáng tỏ của nó. Cái nhìn của tôi sau khi tách thường mờ và mất đồng bộ. Tuy nhiên, tôi có thể cải thiện cái nhìn bằng cách đòi hỏi "Sáng tỏ ngay!" Tôi thấy điều cơ bản là phải thực hiện việc này trong từng chứng nghiệm xuất thần và thường phải lặp lại yêu cầu nhiều lần trong một chứng nghiệm.    

Tôi để ý nhớ rằng, tôi dựa chủ yếu vào thị giác của mình. Các giác quan khác dường như không quan trọng khi so sánh với thị giác. Hồi tưởng lại, tôi tin việc này có thể là do sự phụ thuộc vật lý hiện tại của tôi vào cái nhìn. Mỗi chúng ta một khác; một số chúng ta có thể tập trung vào thính giác hay xúc giác hơn thị giác. Tôi ngờ là mỗi chúng ta có thể dựa vào một giác quan hơn là các giác quan khác. Chẳng hạn, một nhạc sĩ chuyên nghiệp có thể tập trung vào thính giác, còn một diễn viên múa có thể có khuynh hướng tập trung vào xúc giác. 

Tôi cũng nhận ra rằng, không cần tới thở và các cảm giác về nhiệt độ dường như không tồn tại khi ở trong các thân phi vật lý. Cho dù tôi đã chứng nghiệm không có cảm giác về nhiệt độ, tôi vẫn có cảm giác động chạm và có thể cảm thấy các đối tượng, thậm chí còn cảm thấy cái nắm tay. Bên cạnh đó, trong khi thính giác của tôi vẫn còn lại như cũ thì vị giác của tôi lại dường như mất đi. Về sau tôi mới khám phá ra rằng, tất cả năm giác quan đều làm việc nếu ta tập trung vào chúng.

Với chứng nghiệm này tôi mới hiểu ra rằng, tất cả các giác quan phi vật lý của ta đều do tâm trí tạo ra và điều khiển. Tôi tự hỏi một cách nghiêm túc, liệu các thân phi vật lý của chúng ta có chứa bất kỳ một khả năng tự nhiên hay cố hữu để cảm nhận tất cả không? Suy nghĩ của chúng ta tạo khuôn cho thân phi vật lý tương ứng với việc tự hình dung hiện tại của chúng ta. Tôi đi đến hiểu rằng, thân vật lý của mình chỉ là một phương tiện tạm thời để biểu hiện. Đồng thời, tôi hiểu ra rằng điều này cũng áp dụng được cho các thân phi vật lý của chúng ta.   

Tôi đã nhận thức được dạng phi vật lý theo nhiều cách chính là bản sao năng lượng của thân vật lý của ta. Kích cỡ và hình dáng chung của tôi vẫn như cũ; tuy nhiên chất liệu năng lượng tạo nên tôi lại hoàn toàn khác. Thay vì các phân tử thì thân phi vật lý của ta lại dường như được cấu tạo bởi vô số những điểm tý xíu ánh sáng được nối kết với nhau. Có hai lần tôi đã thử nhìn vào trong một tấm gương vật lý khi xuất thần, nhưng chẳng thấy gì cả.

Sự tò mò của tôi về dáng vẻ, kết cấu và chất liệu của thân phi vật lý tăng dần theo từng cuộc thám hiểm xuất thần. Cho dù tôi có thể dễ dàng quan sát bàn tay và cánh tay tôi khi xuất thần, việc thấy toàn bộ hình dạng của mình tỏ ra là một thách thức. Cuối cùng, sau mười năm chứng nghiệm xuất thần điều sau đây đã xuất hiện.

 

Nhật ký, ngày 2 tháng 10 năm 1982 

Tôi nghe thấy âm thanh ong ong tựa tiếng động cơ và đưa mình vào xuất thần. Tôi bước lên cửa phòng ngủ và tự động yêu cầu "Sáng tỏ ngay!" Cái nhìn của tôi được cải thiện và tôi bước qua cửa vào phòng khách. Vẫn còn cảm thấy hơi mất đồng bộ, tôi lặp lại bằng lời của mình, nhưng nhấn mạnh hơn:"Sáng tỏ ngay!" Tôi cảm thấy nhận biết và cái nhìn của mình bật về đúng độ. Suy nghĩ của tôi sáng tỏ và tôi đòi hỏi bằng lời, "Tôi cần thấy hình dạng mình hiện tại ngay!" Lập tức tôi cảm thấy một cảm giác mạnh mẽ về một người rút ra từ bản thân tôi. Tôi bỗng nhiên khác đi, vô trọng lượng, dường như tôi đang nổi trong không gian. Khi nhìn về phía trước tôi thấy một hình dạng trắng xanh nhạt, toé sáng. Bởi một lý do nào đó, tôi dường như biết rằng tôi đang nhìn vào thân phi vật lý của mình từ một góc độ khác. Tôi nhìn một cách kinh ngạc hình bóng đứng trước tôi đang sáng lên, tuôn chảy năng lượng và ánh sáng. Nó trông giống như một khuôn năng lượng được tạo từ hàng triệu điểm sáng nhỏ li ti; nó toả ra một quầng sáng xanh nhạt nhưng dường như có một cấu trúc bên ngoài xác định. Thân ánh sáng trước tôi trần trụi và đồng nhất với hình dạng vật lý của tôi. Cho dù thân tôi trông rắn chắc, nhưng có sự chuyển động và toả sáng năng lượng đáng chú ý. Tôi có thể thấy điều dường như là một đại dương các ngôi sao xanh trong toàn bộ thân thể tôi. Khó mô tả được bởi các ngôi sao đều ổn định, thậm chí chuyển động đồng thời; ánh sáng và năng lượng của thân tôi dường như thay đổi và! chảy tựa các đợt sóng đại dương.

Khi tôi nhìn vào thân ánh sáng, một điều nảy ra là tôi chắc phải trong một thân khác (thân phi vật lý thứ tư - BT). Thậm chí tôi không thể cảm nhận được bất kỳ hình dạng hay chất liệu gì; tôi giống như một điểm nhìn trong không gian mà không có hình dạng gì cả. Khi tôi ngẫm nghĩ về trạng thái con người mới của mình thì tôi cảm thấy chuyển động nhanh chóng và tôi lập tức về lại trong thân vật lý.    

Vẫn nằm và ôn lại chứng nghiệm của mình, tôi chợt rút ra một kết luận đương nhiên: tôi phải có nhiều thân năng lượng. Dạng mà tôi vừa chứng nghiệm nhẹ hơn, (kém dày đặc hơn) so với thân phi vật lý thứ hai của tôi. Tôi nhận ra rằng, cách nhìn truyền thống về hai thân ta có – thân vật lý và thân tâm linh – là đơn giản hoá quá mức; chúng ta còn phức tạp nhiều hơn thế nữa. Cũng giống như có đa chiều năng lượng phi vật lý trong vũ trụ, mỗi chúng ta phải bao gồm nhiều thân năng lượng hay nhiều phương tiện biểu hiện.

Bây giờ tôi tự hỏi một cách nghiêm túc là chúng ta có bao nhiêu thân hay hình dạng phi vật lý (theo bà Barbara Ann Brennan, mỗi người có ít nhất 9 thân năng lượng phi vật lý- BT). Tôi ngờ rằng, chúng ta chỉ có một thân trong mỗi chiều của vũ trụ; tất cả các thân đó đều có liên hệ với nhau và nối kết với nhau, giống như thân vật lý được nối với thân phi vật lý thứ nhất.

 

Nhật ký, ngày 17 tháng 10 năm 1983

Tôi cảm thấy một rung động lạ và tê tê khắp thân thể. Nhận ra rằng mình đang trong trạng thái rung động, tôi tập trung mọi cảm giác nổi lên khỏi thân vật lý. Sau vài giây, tôi đã nổi lên và ra xa khỏi thân thể mình, lướt chậm bàn chân về phía cửa phòng ngủ. Với một cảm giác hoàn toàn thích thú, tôi đi vào cấu trúc của cửa và cảm thấy năng lượng rung động của nó khi tôi nổi không khó khăn gì qua cửa mà vẫn mở mắt. Cánh cửa trông tựa như một đám sương năng lượng được tạo hình dạng trong một cái khuôn bằng chất ê te (dĩ thái).

Sau khi nổi qua cửa, tôi nghĩ tới việc đứng và lập tức tôi ở trong phòng khách, đứng cạnh chiếc tràng kỷ và nhìn xung quanh căn phòng. Khi nhìn xung quanh tôi để ý thấy rằng, một hình dạng nhỏ kỳ lạ xuất hiện đi sau tôi. Ngạc nhiên, tôi nhận ra con chó con của nhà tôi, nó tên là McGregor. Tôi mừng vì tôi chưa bao giờ thấy một con vật nào khi xuất thần. Nó dường như tự nhiên và rắn chắc đáng ngạc nhiên khi vẫy tai và nhìn vào tôi. Tôi để ý rằng mắt nó sáng lên, rồi tôi thấy một điều khác nữa: có một sợi dây mảnh như tơ mạng nhện trải từ thân con chó kéo dài cho tới phòng ngủ. Vì tò mò, tôi cúi xuống và chạm vào "sợi chỉ bạc" mảnh đó. Lập tức con chó biến mất. Giật mình bởi sự thay đổi nhanh chóng, tôi bật về thân vật lý của mình(*).

 (*) Các nhà huyền học từ lâu đã cho biết rằng,"sợi chỉ bạc" có vai trò kết nối cơ thể phi vật lý thứ nhất (thể phách) với thân vật lý. Nếu nó bị đứt thì cá thể sinh vật sẽ chết – BT.

Khi sự cứng đơ toàn thân nhanh chóng nhoà đi, tôi cảm thấy con chó (vật lý) nhảy lên giường. Tôi vẫn nằm và ôn lại chứng nghiệm, cố gắng đặt nó vào hoàn cảnh đã xảy ra. Bây giờ hơn bao giờ hết, chúng ta biết mới ít ỏi làm sao về chính mình và thế giới. Tôi cảm thấy giống như cậu học trò ngây thơ vừa mới thấy thế giới thực lần đầu. Tôi chợt nghĩ chúng ta mới kiêu ngạo làm sao khi ta cho là mình biết hết mọi thứ. Chúng ta, những người không biết mình là gì, tại sao mình lại ở đây, hay thậm chí mình sẽ đi về đâu, vẫn coi chính mình là kẻ thống trị, kẻ cai trị thông minh nhất của thế giới. Thật là mỉa mai cho việc chúng ta tự lừa dối mình đến như vậy.

Thậm chí còn nực cười hơn nữa là chúng ta vẫn giữ khư khư bao nhiêu quan niệm và kết luận sai lầm liên quan đến những điều mà ta không thấy hay không hiểu. Hơn bao giờ hết, tôi nhận ra rằng, thám hiểm xuất thần có thể đưa ra câu trả lời cho nhiều bí ẩn về sự tồn tại của chúng ta.           

 

- Chương 2 -

 

Gặp gỡ xuất thần

 

Nhật ký, ngày 21 tháng 2 năm 1985

Tôi vào trạng thái rung dộng và cảm thấy các đợt sóng năng lượng chạy khắp thân thể. Đó là một cảm giác êm ái của năng lượng lan toả từ sâu trong tôi. Khi tôi tập trung vào những thay đổi rung động, tôi cảm thấy các xung năng lượng chạy qua tôi và một cảm giác rõ rệt về những bàn tay chạm nhẹ nhàng vào thân thể tôi. Ban đầu tôi ngạc nhiên nhưng rồi nhanh chóng nhận ra rằng, cảm giác đó thật thoải mái và thậm chí còn thích thú khi tôi đã quen với nó. Các đợt sóng năng lượng dường như tăng giảm theo dãy có nhịp độ, và tôi có thể cảm thấy bản thân mình trở nên càng ngày càng nhẹ hơn cho tới khi tôi hoàn toàn tách ra khỏi thân thể mình. Tôi nhận ra rằng, tôi đang nổi lên lệch pha với thân vật lý của mình và có thể dễ dàng tách ra vào bất kỳ lúc nào. Tuy nhiên, tôi cũng cảm thấy rằng, tôi nên duy trì yên tĩnh và cho phép tiến trình rung động được tiếp tục. Tôi có thể cảm thấy những bàn tay chạm khẽ khi lướt từ bàn chân suốt dọc thân thể tôi. Tôi cảm thấy tỷ lệ rung động bên trong của tôi đang được điều chỉnh sang một mức hay tần số năng lượng mới, và tôi cảm thấy rằng một người hay nhiều người đứng bên tôi đang thực hiện một dạng "công trình năng lượng" trên tôi. Trong khoảng hai mươi phút, dòng năng lượng chuyển vận và chạy một cách có hệ thống qua toàn bộ thân phi vật lý của tôi. Thân thể và tâm trí tôi dường như vang động với các đợt sóng năng lượng, rồi tôi cảm thấy tràn ngập một cảm giác yên bình và thống nhất trong toàn bộ con người mình. Dần dần các đợt sóng năng lượng! tan biến đi và cảm giác vật lý của tôi trở lại.    

Tâm trí tôi đeo đuổi câu hỏi: "Đó là gì vậy? Mục đích là gì? Thực thể nào chạm vào tôi?" Một điều chắc chắn là tôi cảm thấy nhẹ nhõm và lâng lâng đáng kể trong nhiều giờ sau đó. Toàn bộ thân thể tôi cảm thấy dường như đang rung động với tỷ lệ mịn hay cao hơn. Tôi cho là tôi vừa chứng nghiệm một sự điều chỉnh tần số hay rung động của con người phi vật lý của tôi. Tôi chỉ có thể tưởng tượng rằng, tôi chắc cần đến sự điều chỉnh năng lượng này để mở rộng hay nâng cao các thám hiểm phi vật lý của mình.

Cho dù không có liên lạc nào với tôi, tôi vẫn biết rằng tiến trình này là một sự điều chỉnh năng lượng quan trọng cần cho sự phát triển cá nhân của mình. Tôi cũng nhận ra rằng, các cảm giác năng lượng này hoàn toàn khác với các rung động mà tôi thường chứng nghiệm trong pha rung động trước khi tách. Tôi đã nhận được một cảm giác mạnh về hướng dẫn và mục đích khi các bàn tay năng lượng chạm vào tôi. Giống như những người xoa bóp vô hình, họ dường như biết chính xác họ đang làm gì; mỗi lần chạm lại làm thay đổi tỷ lệ rung động bên trong tôi tại một điểm xác định bên trong thân phi vật lý và tạo ra các đợt sóng năng lượng vang động sâu trong tôi. Mặc dù ngạc nhiên lúc đầu, điều này là một chứng nghiệm hoàn toàn thích thú mà tôi biết sẽ còn xuất hiện nữa.

 

Nhật ký, ngày 5 tháng 12 năm 1986    

Tôi nằm trên giường quán tưởng phòng khách và tự lặp lại "Tôi xuất thần ngay!" trong khoảng 15 phút. Sau khi chìm vào giấc ngủ, tôi cảm thấy rung động và tự phát quay thân mình. Tôi ngã xuống sàn và mở mắt ra. Mọi thứ đều mơ màng, tôi cảm thấy cực kỳ nặng và mất đồng bộ. Tôi bò gần một mét và nói to: "Tôi nhẹ như lông!" Tôi cảm thấy dâng tràn năng lượng bên trong, lập tức tôi nhẹ đi và có thể đứng dậy. Khi bước ra khỏi giường, cái nhìn của tôi vẫn còn kém nên tôi lại đưa ra một yêu cầu khác: "Sáng tỏ ngay!" Cái nhìn của tôi bật về điểm hội tụ và tôi lập tức sải bước xuyên qua tường phòng tôi, đi vào một môi trường xanh lá cây sáng sủa. Nhìn xung quanh tôi nhận ra rằng, mình đang trong một bãi có thênh thang. Tôi cảm thấy sự lẫn lộn thế nào đó bởi sự thay đổi nhanh chóng của xung quanh và tôi tự hỏi to: "Tôi đang ở đâu đây?" Tôi bỗng nhiên cảm thấy sự hiện diện của một ai đó ngay bên cạnh, rồi một loạt hình ảnh sinh động đi vào tâm trí tôi. "Bạn đã nâng tỷ lệ rung động khi bạn yêu cầu được nhẹ và lần nữa khi bạn yêu cầu được sáng tỏ. Bạn đã đi vào một môi trường tần số cao hơn, rất gần với vật lý".    

Tôi lấy làm lạ về độ rõ ràng của các hình ảnh đi vào tâm trí tôi. Thật khó mà mô tả được, nhưng chúng là cách biểu thị trực quan của các ý tưởng không lời. Việc liên lạc này còn trực tiếp và chính xác hơn nhiều so với lời.

Tôi hiểu được ý nghĩa của việc liên lạc đó và tìm nguồn phát ra. Tôi có thể cảm thấy được việc toả ra năng lượng từ ai đó ngay phía trước tôi, nhưng chẳng nhìn thấy gì cả. Vì tò mò, tôi gọi to: "Anh là Ai?"

Lần nữa các hình ảnh tuôn vào tâm trí tôi. "Tôi là một người bạn cũ đang quan sát sự tiến bộ của bạn".

Các cảm giác được thấm nhuần trong hình ảnh mới ấm áp và thân thiết làm sao! Tôi hoàn toàn thấy thoải mái và đưa ra một yêu cầu quả quyết: "Tôi muốn thấy anh!"

Tôi theo dõi một cách ngạc nhiên khi một hình bóng mờ ảo xuất hiện. Một toàn hình trong suốt của một người trở nên ngày càng dày đặc trước tôi. Anh ta có tóc sẫm và râu ngắn, mặc một chiếc áo choàng dài màu tím. Anh ta cao khoảng mét tám với cái cười rộng mở nở trên khuôn mặt. Ban đầu tôi ngạc nhiên về thực tại "vật chất hoá" nhanh chóng của anh ta, nhưng anh ta dường như cảm thấy sự không thoải mái của tôi và một loạt hình ảnh an ủi xuất hiện trong tâm trí tôi: "Đừng sợ! Tôi và bạn là bạn cũ mà!" Bằng cách nào đó tôi cảm thấy tình bạn của anh ta và bình tĩnh lại.

Khi tôi nhìn vào người này, anh ta dường như hài lòng gặp tôi. Có vẻ như anh ta biết suy nghĩ của tôi và đáp ứng các câu hỏi xuất hiện trong tâm trí tôi. 

"Tôi cũng như bạn, sự khác biệt chỉ là tôi không có phương tiện vật lý. Chúng ta là bạn của nhau từ lâu, chúng ta đã từng làm việc với nhau trong nhiều dự án trong vùng bên trong… Bạn và tôi đã thám hiểm ra xa bên ngoài lớp màng thứ hai. Bây giờ bạn đang thám hiểm vùng dày đặc lần nữa… Bạn có một mối quan tâm kỳ lạ với thế giới vật lý, điều mà tôi không có".         

Có một quãng dừng ngắn khi câu hỏi của tôi hình thành.

"Tôi đang hành động như một người hướng dẫn của bạn. Bạn có một số cá nhân trợ giúp trong các khía cạnh khác nhau của cuộc đời. Theo mỗi cách, từng người trợ giúp cho bạn đều là chuyên gia trong một lĩnh vực nào đó của sự sống. Bạn và tôi yêu thích thám hiểm bên trong, cho nên tôi ở đây để trợ giúp phần đó trong cuộc đời bạn… Bạn đã đúng trong kết luận rút ra: người hướng dẫn sẽ không bao giờ can thiệp vào tiến hoá tự nhiên của sự phát triển cá nhân mỗi người. Chúng tôi hiểu rằng, chúng tôi không được can thiệp trừ khi được yêu cầu. Ngay cả khi được yêu cầu thì chúng tôi cũng phải đánh giá tình huống và những hậu quả có thể trước khi hành động".

Tâm trí tôi tràn ngập những câu hỏi vô tận. Người đứng trước tôi dường như hiểu và tham gia vào suy nghĩ của tôi. Các hình ảnh ý nghĩ bình tĩnh của anh ta đã chỉ rõ những câu hỏi đặc biệt khi anh ta tiếp tục.

"Mỗi người đã có chứng nghiệm xuất thần hay cận tử đều có một người hướng dẫn hiện diện trong chứng nghiệm. Sự trợ giúp bao giờ cũng có sẵn, nhưng phải thông qua yêu cầu… Không có gì phải sợ cả, nhưng nhiều người vẫn chưa nhận biết được rằng ý nghĩ của họ biểu thị cho thực tại của họ. Như bạn bây giờ biết, điều này có thể xảy ra ngay lập tức. Kết quả cuối cùng có thể rất đáng ngạc nhiên đối với những người mới thám hiểm. Phần lớn cư dân vật lý đều ít kiểm soát được ý nghĩ của mình".

Sau một khoảng dừng ngắn, anh ta tiếp tục. "Khi bạn học tập, việc kiểm soát và tập trung suy nghĩ là điều bản chất nhất. Điều này đặc biệt đúng khi bạn thám hiểm sâu hơn vào bên trong của vũ trụ. Sự kiểm soát của bạn đang ngày một tốt hơn, nhưng bạn vẫn còn phải vượt qua nỗi sợ … Bạn cảm thấy sợ khi tôi trở nên thấy được đối với bạn; tôi có thể nói rằng, bạn đang lung lay trong trường năng lượng của mình và gần về lại thân bạn… Bạn phải luôn nhớ khi chúng ta chinh phục nỗi sợ thì ta giành được sự giải phóng… Nói rất vắn tắt, bạn sẽ chứng nghiệm một số cách mới để đương đầu với nỗi sợ của mình cả trong thân vật lý và trong các thân tần số cao hơn. Mỗi chứng nghiệm sẽ phục vụ cho một mục đích; mỗi chướng ngại đều là một ân huệ trá hình".

Tại khoảnh khắc đó tôi bật về thân vật lý của mình và mở mắt ra. Tôi cảm thấy tôi đang được chuẩn bị cho một điều gì đó sắp tới, nhưng tôi không biết được nó có thể là gì. Tôi cảm thấy một cảm giác kỳ lạ về tình bạn với người đàn ông này. Tôi cảm thấy ý định tích cực của anh ta và bằng cách nào đó cảm thấy được chuẩn bị nhiều hơn để đối diện với những điều chưa biết. Hình ảnh cuối cùng của anh ta vọng lại trong tâm trí tôi: "Mỗi chướng ngại đều là một ân huệ trá hình". Tôi không thể dừng việc tự hỏi, liệu anh ta đang giải thích quá khứ của tôi hay chuẩn bị cho tương lai của tôi.

Khi ôn lại chứng nghiệm này, tôi không thể dừng việc để ý đến một số điểm tương tự giữa người bạn phi vật lý của tôi và người hướng dẫn được mô tả trong sách của Paul Twitchell. Cho dù hai người này giống nhau, dường như đó không phải là một người. Nhiều năm qua, tôi đã gặp một số nhà thám hiểm xuất thần có mô tả về một người hướng dẫn phi vật lý dường như tương tự. Lý do cho việc này vẫn còn chưa rõ nhưng tôi tự hỏi, liệu khái niệm hiện tại của chúng ta về người hướng dẫn hay hiện tượng phi vật lý có ảnh hưởng tới điều mà chúng ta chứng nghiệm khi xuất thần hay không?

 

Nhật ký, ngày 3 tháng 1 năm 1987                  

Tôi cảm thấy rung động và nâng lên. Tôi đang đứng trong phòng ngủ và nhìn quanh, tôi thấy rằng mọi thứ xung quanh là tương tự nhưng không hoàn toàn giống cũ. Phần mộc và tường khác với ngôi nhà vật lý của tôi. Tôi đi tới cửa và bước qua nó. Lập tức tôi vào một môi trường mới. Một người phụ nữ mà bằng cách nào đó dường như tôi có quen biết đang tiến lại phía tôi. Người cô ta cao với bộ tóc vàng dài và cặp mắt lóe sáng.

Cô ấy bước lại gần tôi và mỉm cười: "Em vắng anh!"    

Tôi tự phát đáp lại: "Anh cũng vậy!"

Cô ấy hôn tôi và nồng nhiệt cầm tay tôi. Bỗng nhiên chúng tôi ở vào một môi trường mới. Một nơi tựa như chỗ đậu xe rộng lớn dần dần rõ ra. Chúng tôi đứng cùng nhau tại rìa một cái ao mầu xanh lá cây màu da trời như pha lê. Mọi thứ xung quanh tôi – cây cối, bãi có, ao hồ – đều sôi động lung linh. Khi tôi nhìn vào người phụ nữ, một tình yêu mãnh liệt dâng lên trong tôi.

Cô ấy nhìn tôi và ôm cả hai tay tôi. "Anh du hành nhiều thế. Em cần anh ở đây!" Tôi cũng ôm chặt cô ấy: "Anh đang ở đây!"

Khuôn mặt và thân hình cô ấy dường như sáng lên tựa hàng chục ngàn điểm sáng. Chúng tôi hôn nhau và một đợt năng lượng chảy tràn trong tâm tôi. Thân và tâm chúng tôi gắn với nhau trong một sự bùng nổ năng lượng và niềm vui thuần khiết. Các ý nghĩ của chúng tôi hợp lại và gắn lẫn nhau theo hàng ngàn cách tinh tế. Tôi cảm thấy được chìm đắm vào tâm trí cô ấy khi cô ấy và tôi trở thành một. Niềm vui sướng vượt ra ngoài ngôn ngữ, Lần đầu tiên tôi cảm thấy trọn vẹn và toàn bộ về tình yêu.

Tôi tự nhủ: "Lạy trời! Hãy đừng để điều này kết thúc!"

Sực tỉnh, tôi bật trở về thân vật lý. Toàn bộ con người tôi dường như vẫn còn rung động ở mức mịn hơn, nhẹ hơn những gì mà tôi đã biết trước đây. Ngay cả thân vật lý của tôi cũng được cảm thấy khác – một cách nào đó sáng hơn, nhẹ hơn và nhiều năng lượng vượt ra ngoài quan niệm của tôi. Tôi nằm trên giường và tận hưởng những đợt sóng năng lượng chảy khắp thân và tâm tôi. Cảm giác này kéo dài mấy phút. Tôi vẫn còn yên lặng và tận hưởng những thời điểm kỳ diệu.          

Trong nhiều tuần sau chứng nghiệm này, tôi cân nhắc về ý nghĩa của nó. Đây có phải là biểu hiện dục bên trong các thế giới phi vật lý hay chỉ là sự hợp nhất của tâm có ý thức của tôi với khía cạnh cao hơn của bản thân tôi. Tôi cảm thấy cần phải biết câu trả lời, nhưng vẫn chưa thể. 

Nhật ký, ngày 15 tháng 10 năm 1988

Tôi lặp lại lời khẳng định thường lệ của mình khi chìm vào giấc ngủ, "Tôi xuất thần ngay!" Sau vài giây, tôi nổi lên trên thân mình và trực tiếp hướng bản thân tới chân giường. Theo thói quen tôi nói to: "Sáng tỏ ngay!" Lập tức nhận biết của tôi trở nên rõ rệt và tôi tự nhiên nghĩ đến việc thám hiểm. Có một cảm giác chuyển động nhanh chóng và tôi đang đứng trong một cái sân rộng lớn như một bãi để xe. Khi tôi tập trung, tôi thấy xung quanh mình có hàng chục người đi xe đạp và trượt pa tanh. Cái sân này có kích thước cỡ bằng sân bóng đá với nhiều cây to và một bức tường viền bằng đá cao khoảng hai mét rưỡi. Tôi chú ý tới một phụ nữ đang đẩy xe nôi và hai chú bé đang ném bóng cho nhau. Toàn bộ môi trường đều mang cảm giác hạnh phúc và thư thái. Tôi đặc biệt quan tâm đến chiếc xe nôi vì tôi chưa bao giờ thấy một đứa trẻ khi xuất thần. Đáp lại sự ngạc nhiên của tôi, một cô gái tóc đỏ tươi độ hai mươi tuổi, trượt pa tanh qua tôi cười và nói: "Anh mới đến đây phải không ạ?" Tôi gật đầu trả lời.

Đâu đó trời bắt đầu mưa và mọi người trong sân tranh nhau đi trú. Tôi lấy làm thích thú. Trong mười lăm năm, tôi chưa bao giờ thấy sự thay đổi thời tiết khi xuất thần.  

Cô gái nhìn tôi và chỉ chỗ trú dưới một cái cây:

- Lại đây đi. Ta hãy trú dưới cây!

Tôi không thể tin được làm sao cơn mưa lại dường như rơi thực và nhẹ nhàng đến thế. Khi tôi đang tận hưởng cảm giác mưa chảy xuống mặt mình thì tôi tự hỏi, liệu đây có phải là môi trường thống nhất hay không? Do tò mò, tôi tập trung mọi sự chú ý vào việc làm tạnh mưa. Cô gái nhìn tôi, dường như tôi thật quái dị:

- Anh đang làm gì vậy?

- Tôi làm tạnh mưa!

Lập tức cơn mưa tạnh. Cô gái tiếp tục nhìn tôi và hỏi:

- Anh có phải là nhà du hành không?

Tôi cảm thấy có gì giật nhẹ ở lưng và biết tôi phải về. Tôi nói "Tôi phải về!" và cô ta nhìn tôi thất vọng:

- Anh sẽ quay lại chứ?

Khi tôi nhìn vào khuôn mặt cô, tôi bật về thân vật lý của mình. Cảm giác tê tê nhanh chóng mờ đi khi giác quan vật lý của tôi trở lại.

Mở mắt ra, tôi có thể hình dung được khuôn mặt sinh động của cô gái trong tâm trí mình. Vì lý do nào không rõ, tôi quên mất đã quen cô từ bao giờ. Tôi cảm thấy tôi biết cô ta, nhưng không thể nhớ được ở đâu và quen như thế nào. Điều này cũng làm tôi nản lòng vì tôi biết có mối nối. Đôi khi tôi hiểu rằng, sự ngẫu nhiên là ít tồn tại. Tôi cũng ngẫm nghĩ về câu hỏi của cô gái, "Anh có phải là nhà du hành không?" 

 

Nhật ký, ngày 16 tháng 9 năm 1989

Khi chìm vào giấc ngủ, tôi lặp lại khẳng định thông thường của mình "Tôi xuất thần ngay!" khoảng 30-40 lần. Cố gắng hết sức, tôi tăng cường và giữ cho khẳng định của mình là ý nghĩ có ý thức cuối cùng trước khi đi vào giấc ngủ. Tôi tỉnh dậy vì rung động nhẹ và cảm giác chuyển động nhanh chóng. Sau vài giây tôi thấy mình đang đứng trong một kiến trúc đậu xe nhiều tầng. Từ xa tôi có thể thấy các đoạn đường dốc lên và xuống. Khi nhìn quanh, một cảnh lạ thường lôi kéo sự chú ý của tôi. Một chiếc xe mới sáng chói bị vùi một nửa trong đống bụi. Nó trông mới lạ kỳ đến độ tôi bị kéo vào đó. Tôi tự nhủ: "Ai đã làm điều này đối với một chiếc xe mới và đẹp thế ấy?" Vì lý do nào đó, tôi có một nhu cầu mạnh mẽ phải nhìn vào trong, rồi tôi bắt đầu chùi bụi trên cửa sổ và cửa ra vào xe. Khi tôi làm việc này, tôi nhận ra rằng đây là một công việc khổng lồ đối với mình. Dù vậy, tôi vẫn tiếp tục vục tay vào đám bụi cát để gạt ra khỏi các cửa sổ. Cuối cùng, một cửa sổ cũng được dọn sạch và tôi nhìn kỹ vào bên trong. Thay vì là bên trong thông thường, tôi thấy ánh sáng trắng toả ra tràn ngập bên trong chiếc xe. Ánh sáng sống động dường như năng lượng sống. Tôi cảm thấy có một mối nối bên trong với ánh sáng đó và một nhu cầu cấp thiết phải mở cửa xe. Với sự tăng cường sức mạnh, tay tôi cào vào đám bụi và dần dần làm lộ rõ một cửa sổ khác.

Bỗng nhiên từ đâu đó một chiếc xe tới đỗ bên cạnh tôi với một thanh niên trong xe. Tôi lập tức cảm thấy rằng chúng tôi đã rất quen biết nhau, nhưng tôi không thể nhớ được quen thế nào và khi nào. Anh ta mỉm cười khi nói:

- Anh còn nhiều việc phải làm quá!

Ngạc nhiên bởi sự có mặt của anh, tôi gật đầu đồng ý rồi bước tới gần anh ta hơn và bảo:

- Xin anh giúp cho một tay!         

Anh ta dường như buồn cười về yêu cầu của tôi và trả lời:

- Mỗi người chúng ta phải tự giải phóng mình!

Lời của anh ta làm rung động tâm trí tôi và lập tức tôi bật về thân vật lý của mình. Các giác quan vật lý của tôi nhanh chóng trở lại khi tôi ngẫm nghĩ về chứng nghiệm lúc nãy.

Hơn bao giờ hết, tôi nhận ra rằng tâm trí tôi diễn giải chứng nghiệm xuất thần dựa trên các khái niệm, biểu tượng và hình ảnh vật lý hiện tại của tôi. Rõ ràng là phần cao hơn của bản thân tôi phối khí cho chứng nghiệm của tôi theo cách thức thích hợp với cách hiểu hiện tại. Tôi nhận ra và hiểu các hình ảnh tựa giấc mơ của chứng nghiệm này, nhưng tôi đặt vấn đề liệu nó có thật sự cần thiết không.

Trong tâm trí tôi chứng nghiệm đã diễn ra thật rõ ràng, tôi đang phấn đấu để giải phóng cái tôi-năng lượng bên trong hay linh hồn tôi. Bụi bặm biểu thị cho mọi loại rác rưởi tiêu cực mà tôi đã thu thập và chấp nhận qua nhiều năm – gắn bó, sợ hãi, giới hạn, mọi cá tính và xúc động tiêu cực mà tôi đang cố gắng dẹp bỏ. Những cái xấu xa của tôi đang giới hạn, ngăn cản và hạn chế ánh sáng linh hồn tôi chiếu rọi. Tôi không thể không tự hỏi: Điều gì sẽ xảy ra nếu tôi đòi hỏi thấy được nguồn gốc năng lượng thực sự được biểu thị qua hình dạng?

Bây giờ lần đầu tiên tôi hoàn toàn hiểu rằng, có nhiều hình dạng mà tôi thấy khi xuất thần được tạo ra để làm lợi cho tôi. Chúng được biểu hiện để giúp cho sự hiểu biết của tôi. Tâm trí tôi hiển nhiên đã được huấn luyện để phản ứng lại các hình dạng, chứ không phản ứng với năng lượng thuần tuý. Điều ngày càng rõ rệt là phần tâm trí cao hơn của tôi đang tạo ra các hình dạng bên ngoài cảm nhận thường của tôi để dạy cho tôi điều tôi cần biết.                 

Bây giờ tôi cảm thấy sẵn sàng quan sát thực tại bên ngoài các hình dạng. Thời gian tới tôi dự định yêu cầu được thấy năng lượng thô hiện tại bên ngoài mọi hình dạng mà tôi cảm nhận.

 

Nhật ký, 25 tháng 1 năm 1990

Tôi cảm thấy rung động và hướng bản thân ra xa thân vật lý. Sau vài giây tôi đã đứng tại cửa phòng ngủ. Theo thói quen, tôi yêu cầu bằng lời sự sáng tỏ và việc hướng dẫn. Bỗng nhiên tôi cảm thấy sự chuyển động vào bên trong mạnh mẽ. Sau đó ít giây tôi thấy bản thân mình đang ở lối vào một tòa nhà bằng đá lớn. Kích cỡ và hình dạng của tòa nhà này chẳng giống cái gì mà tôi đã thấy trước đây; cấu trúc này trải rộng tới chân trời và dường như cực kỳ cổ lỗ. Phía trước tôi là một bộ các cửa cánh gỗ cao độ bốn mét rưỡi. Khi đi vào tôi thấy một phòng trống dẫn tới vô số dãy hành lang. Tôi bước qua vùng trống và đi vào một hành lang gần nhất. Mọi thứ xung quanh tôi đều là những căn phòng khổng lồ chất đầy các hình dạng và các vật thể dường như giống nhau. Xem xét gần hơn, tôi để ý rằng chúng cũng hơi khác nhau; chúng dường như là một sự tiến bộ, hay có thể là tiến hóa của cùng một vật. Trong một phòng khác có hàng trăm đồ chơi, từng thứ có hơi khác nhau về hình dạng và cấu trúc.

Tôi chẳng quan tâm đến các đồ vật và đi xuống một hành lang dài. Tôi nhận ra đang đứng trong một miền trống không và dường như không được sử dụng. Phía trước tôi là những cây gỗ chắn một cái cửa kép. Dùng tất cả sức mạnh của mình, tôi đẩy các cây gỗ ra khỏi các con đường và mở cửa. Đằng sau cánh cửa là một phòng động cơ hay nguồn sức mạnh thuộc loại nào đó. Ngay phía trước tôi là động cơ to như voi ma mút, cao ba tầng và có kích cỡ một sân bóng đá. Có điều gì đó lẫn lộn nên tôi hô to: "Điều này biểu thị cho cái gì?" Một luồng hình ảnh sinh động xuất hiện trong tâm trí tôi. "Đây là nguồn gốc sức mạnh nằm sau những hình dạng bạn thấy. Tâm trí bạn đang nỗ lực thiết lập mối quan hệ với các khái niệm mà nó có thể hiểu. Sức mạnh thực sự không có hình dạng" Động cơ mờ đi khỏi thị giác tôi và một cảm giác tràn ngập năng lượng thuần khiết tỏa ra trước tôi. Tập trung lại, tôi thấy các đợt sóng ánh sáng phát ra từ một nguồn duy nhất.

Khi tôi nhìn, ánh sáng bắt đầu mù mờ dần. Một phần trong tôi muốn quay đi, nhưng tôi không muốn. Tôi cảm thấy dường như các tầng bên ngoài của bản thân tôi đang tan chảy ra – các khái niệm, niềm tin, giả thiết và kết luận cũ của tôi bị thiêu đốt bởi sức mạnh của ánh sáng. Tôi không còn chịu được nữa và kêu lên: "Cái gì thế này?" Lập tức tôi bị kéo vào bên trong ánh sáng. Tâm trí tôi tràn ngập khi nhận ra rằng, tôi đã hợp nhất với phần lớn hơn, rộng mở hơn của bản thân tôi. Bỗng nhiên tôi hiểu rằng, tôi là động cơ cho cuộc đời mình, tôi là nguồn lực sáng tạo trong bản thân mình. Tôi nhận ra rằng, tôi đã bị tách khỏi bản thân mình. Trong một vài thời điểm, ánh sáng và tôi là một. Tôi cảm thấy một sự an bình sâu lắng và sự gắn kết mà tôi chưa bao giờ biết tới trước đây. Lần đầu tiên tôi nhận ra rằng, tôi có thể tạo ra bất kỳ thực tại nào mà tôi lựa chọn – sức mạnh sáng tạo của tôi nằm ngoài sự hiểu biết của mình. Bây giờ tôi biết rằng, tôi đã tự giới hạn mình bởi những ý tưởng và niềm tin mà tôi đã từng chấp nhận, và tôi cũng thừa nhận nhu cầu cởi bỏ mọi giới hạn, sợ hãi và mong muốn. Một cảm giác sâu sắc về sức mạnh quét qua tôi khi tôi kêu lên bên trong: "Tôi sẽ nhớ điều này!"      

 Lập tức tôi bật về bên trong thân vật lý của mình. Khi các cảm giác vật lý của tôi trở lại, tôi xem xét chứng nghiệm này và nhận ra rằng, tôi có thể nhớ chi tiết mọi thứ nhưng cảm thấy một cảm giác sâu sắc về sự phân tách. Tôi bỏ lỡ sự thống nhất, bỏ lỡ cái Một. Khi nằm trên giường tôi biết rằng, tôi vừa chứng nghiệm phần rộng lớn hơn của bản thân mình. Dù chúng ta gọi nó là cái Tôi cao hơn, Tâm sáng tạo hay Linh hồn thì cũng chẳng quan trọng gì. Nhưng tôi hoàn toàn biết rằng, đây là một phần của tôi có khả năng thâm nhập vào các câu trả lời.

Bởi lý do nào đó tôi dường như biết rằng, tòa nhà khổng lồ nói trên tương tự như một viện bảo tàng – có thể là một bản ghi sống về mọi dạng hay mọi điều sẽ được thực hiện. Tôi nhận ra rằng, tâm trí tôi đã diễn giải các dạng mà tôi chứng kiến theo mối quan hệ với phần bao quanh vật lý của mình. Phải mất một thời gian dài, nhưng cuối cùng tôi cũng hiểu ra rằng những hình dạng mà ta thấy là không quan trọng; chính điều mà các hình dạng này biểu thị mới là quan trọng. Sự thừa nhận này dường như là bước tiến chính trong cuộc đời của mỗi người. Điều đó dường như có vẻ kỳ lạ, nhưng tôi rất ngờ là điều tương tự cũng đúng cho thế giới vật lý xung quanh chúng ta.

 

Nhật ký, ngày 6 tháng 2 năm 1990

Tôi ngủ thiếp đi mà không tiến hành bất kỳ kỹ thuật nào, nhưng vẫn tỉnh dậy lúc một giờ sáng trong trạng thái rung động. Tôi nhanh chóng ngồi dậy từ thân vật lý và nhìn quanh. Tôi ngạc nhiên bởi thấy một người đứng cạnh giường tôi đang nhìn vào cuốn nhật ký của mình. Anh ta nhìn tôi ngồi dậy và nhảy lùi lại. Tôi cực kỳ giận dữ bởi sự có mặt của anh ta và quát:"Anh là ai?" Anh ta ngay lập tức bước xa khỏi giường tôi, dường như bị xốc và sợ hãi bởi sự có mặt của tôi. Anh ta là một người trung niên, béo, không cạo râu, tóc ngắn và cao khoảng mét bảy. Anh ta tiếp tục lùi xa khỏi tôi khi tôi hét lên còn to hơn:"Thằng chết tiệt cút đi! Thằng chết tiệt cút đi!"    

Anh ta quay đầu và chạy khỏi phòng ngủ của tôi, còn tôi thì bật về thân mình. Tôi hô lên trong thân vật lý khi tôi trở về và tiếng kêu ú ớ của tôi đã đánh thức vợ tôi. Ngạc nhiên, tôi ngồi dậy và nhìn quanh. Dần dần tôi bình tĩnh lại và ôn lại chứng nghiệm vừa trải qua.

Tôi nhận ra rằng có lẽ tôi đã phản ứng quá mức, nhưng cảnh tượng này trong phòng ngủ của tôi đã tạo ra một phản ứng tự đề phòng ngay lập tức. Tôi không thể ngủ yên ổn đêm đó. Tôi tự hỏi, người này là ai vây? Cố gắng hết mức tôi cũng không thể nhận diện được khuôn mặt anh ta. Anh ta dường như rất quan tâm đến những ghi chép của tôi; có lẽ anh ta định bí mật thu thập những hiểu biết về tôi. Hồi tưởng lại, có lẽ tôi đã làm cho anh ta sợ hãi nhiều hơn là anh ta làm cho tôi sợ. Sau một chốc suy nghĩ, tôi đi đến kết luận rằng có thể anh ta là một trong hàng triệu cư dân sống trong chiều năng lượng bên trong thứ nhất. Có thể là những chứng nghiệm xuất thần của tôi đã làm cho anh ta tò mò về điều mà tôi đã viết ra, và anh ta chỉ muốn kiểm tra lại việc đó.

Tôi không thể dừng tự hỏi, liệu tất cả chúng ta có hay được các cư dân sống ở các chiều thực tại khác thường tới thăm hay không? Bên cạnh đó, tôi đặt vấn đề nghiêm túc về khái niệm của chúng ta đối với tính riêng tư. Tôi ngờ là có một cái gì đó đối với chứng nghiệm này còn lớn hơn điều mà hiện tại tôi hiểu được.

 

Nhật ký, ngày 14 tháng 3 năm 1991

Tôi cảm thấy rung động và đưa bản thân mình ra cửa. Theo thói quen, tôi yêu cầu "Sáng tỏ ngay!" Nhận biết của tôi tốt lên đáng kể và tôi tự phát nói to: "Tôi chuyển vào trong!" Tôi cảm thấy sự chuyển động vào trong mạnh mẽ trong vài giây, rồi dừng lại.

Toàn bộ con người tôi ngập chìm trong một loại ánh sáng lỏng kỳ lạ. Tôi cảm thấy hoàn toàn an bình như ở nhà. Một cảm giác ấm áp trìu mến toát lên tình yêu bao bọc quanh tôi.

Khi tôi tập trung lại, mọi câu hỏi của tôi dường như lập tức trở nên rõ ràng. Một yêu cầu đơn giản chiếm trọn nhận biết của tôi: "Tôi cần thấy cuộc đời mình!" Lập tức những bức tranh trong như pha lê xuất hiện trước tôi. Một loạt những hình ảnh ba chiều mở rộng và lộ dần; hàng trăm, hàng ngàn, rồi hàng chục ngàn hình ảnh dần hội tụ lại. Tôi tự nhiên biết rằng mỗi hình ảnh đều nói về mình. Tôi tập trung vào một hình ảnh. Đây là bức ảnh sống động. Tôi là một đứa trẻ nhỏ mặc áo chẽn và đi đôi dép xăng đan; sàn và tường đều bằng đá thường và đá cẩm thạch. Đấy là tôi hai ngàn năm trước. Tôi chẳng bị sốc hay ngạc nhiên gì – tôi dường như biết cả. Giống như kỷ niệm về một sự kiện đã quên từ lâu, Thời điểm này theo thời gian trôi qua nhanh chóng trước tôi. Rồi tôi chuyển sự chú ý của mình để nhìn vào vô số các bức tranh khác đang trở nên sinh động trước tôi. Mỗi một bức tranh là cuộc đời tôi: một số cảnh trên Trái đất, số khác xuất hiện trong những miền phi vật lý của vũ trụ.

Khi tôi quan sát những sự kiện này, chúng dường như trở nên có ý nghĩa: mỗi sự kiện, mỗi cuộc đời đều là một bước cần thiết; mỗi một cuộc đời đều để đạt tới một mục tiêu xác định. Giống như từng mẫu trò chơi chắp hình, mỗi bức hình đều được xếp vào đúng chỗ, từng cuộc đời đều có đóng góp vào cho toàn thể. Mỗi bức tranh, từng chứng nghiệm đều cần thiết để tạo ra một tổng thể con người tôi hôm nay.

Bỗng nhiên tôi cảm thấy tràn ngập bởi vẻ lộng lẫy và minh triết của tất cả những điều mà tôi quan sát. Tôi thấy cả điều tốt và điều xấu, cả chiến thắng lẫn thất bại. Tôi thấy vô vàn những nhược điểm và sai lầm của mình. Rồi đột nhiên tôi nhận ra là mình đang chứng kiến sự tiến hoá của tôi qua hàng ngàn năm sống. Mỗi kiếp sống riêng đều là một bước, một chứng nghiệm trưởng thành, mỗi kiếp đều được xây dựng dựa trên kiếp trước đó.

Một cảm giác vui sướng lan khắp trong tôi khi tôi hiểu được nhu cầu cần có những điều khó khăn và bất lợi. Mỗi thách thức đều là một tình huống học hỏi quan trọng, một môi trường học tập được đặc biệt tạo ra cho sự phát triển của tôi. Tôi thấy minh triết có trong tất cả. Tôi vừa là học sinh, vừa là thầy giáo; tôi là nhà văn, đạo diễn và diễn viên cho cuộc đời mình. Một sự hiểu biết bên trong chạy khắp người tôi: cách duy nhất để hiểu và biết một điều gì đó hoàn toàn là tự mình chứng nghiệm nó. Mọi thứ kém hơn đều là lý thuyết và suy đoán. Việc thực tập chân lý trở nên rõ ràng rằng: cuộc đời vật lý là một trường học tương tác, một sân huấn luyện không ngừng cho sự phát triển của Tâm linh.

Trong mối say mê, tôi nhìn vào cuộc đời mình đang xảy ra trước mắt. Vô lượng năm và chứng nghiệm đã đóng góp tạo nên tôi hôm nay. Sự trải rộng của thời gian chẳng quan trọng gì. Tôi nhận ra rằng, tôi bất tử và thời gian là vô nghĩa. Là một Linh hồn – một nhận biết thuần khiết, tôi chẳng cần các phương tiện nhân tạo như thời gian để theo dõi sự thay đổi. Là một Linh hồn, tôi chẳng bao giờ già hay lão suy, tôi chỉ trưởng thành trong hiểu biết và kinh nghiệm. Mỗi một cuộc thám hiểm của tôi vào trong vật chất lại làm tăng hiểu biết của tôi. Mỗi cuộc hành trình vật lý lại mở rộng thêm cái nhìn và sự đánh giá của tôi về cuộc sống. Mỗi kinh nghiệm vật lý lại cho tôi cơ hội để phát triển và trưởng thành, cơ hội để biểu thị phẩm chất bên trong của tôi về tình yêu, sự khiêm tốn, tính kiên nhẫn và sức mạnh.

Tôi cảm thấy thoải mái bởi tính đơn giản của mọi việc. Nó tạo nên cảm giác hoàn hảo: kinh nghiệm tạo ra minh triết. Thời gian không thích hợp ở đây. Sâu trong chúng ta, mỗi người vẫn giữ một bản ghi vĩnh cửu về từng kinh nghiệm. Mỗi biến cố, mỗi thời điểm đều được ghi lại trong tâm tiềm thức của chúng ta.

Khi tôi nhìn vào bức tranh của cuộc đời mình, tôi nhận ra rằng các sự kiện vật lý chỉ là một phần nhỏ của toàn thể. Tôi đã sống trong vô lượng dạng khác nhau, trong vô hạn thế giới.

Một cảm giác từ bi chảy khắp tôi khi tôi nhận ra được mục tiêu. Toàn bộ vũ trụ, cả vật lý lẫn phi vật lý, đều là một trường học huấn luyện cho sự phát triển Linh hồn. Tôi rõ ràng thấy trường học bên trong trường học, các chiều bên trong các chiều, tất cả đều là môi trường học hỏi tương tác. Mỗi mức năng lượng của vũ trụ đều được dùng cho một mục tiêu xác định. Mỗi mức đều đưa ra những thách thức và cơ hội riêng cho sự trưởng thành và tiến hoá.

Một cảm giác về mục tiêu và trật tự trở nên rõ ràng. Tôi đang chứng kiến sự tiến hoá của Tâm linh, sự tiến hoá của bản thân tôi thông qua niên kỷ thời gian. Nhận biết của tôi tràn đầy tình yêu và sự biết ơn. Lần đầu tiên trong đời mình, mọi thứ xung quanh tôi đều có ý nghĩa hoàn hảo.

Tại khoảnh khắc đó tôi trở về thân vật lý của mình với một cảm giác ấm áp và hiểu biết toả ra khắp tế bào người tôi. Lần đầu tiên tôi hiểu được mục tiêu và lý do làm người.

Với mỗi chứng nghiệm xuất thần, tôi tiếp tục xem xét các dạng phi vật lý mà mình gặp. Ban đầu chúng dường như là các toàn hình có chất liệu. Xem xét kỹ hơn tôi phát hiện ra rằng, chúng là mọi mẩu li ti thực và rắn chắc như chất liệu vật lý. Các đối tượng phi vật lý dường như bao gồm một ma trận năng lượng ánh sáng thay vì năng lượng phân tử.

Trong nhiều năm tôi chưa hiểu được những điều ngụ ý. Nhưng khi các chứng nghiệm của tôi được tiếp tục, tôi bắt đầu nhận ra rằng toàn bộ cuộc đời (vật lý và phi vật lý) đều có quan hệ lẫn nhau. Bên cạnh đó, tôi phát hiện ra rằng mỗi đối tượng vật lý xung quanh ta đều tồn tại như một đối tượng nhiều tần số. Mọi thứ xung quanh ta cũng tồn tại trong các chiều phi vật lý song song của vũ trụ. Mặc dù mắt chúng ta chỉ thấy được kết quả phân tử dày đặc của năng lượng, vật chất vẫn tiếp tục trong sự liên tục của năng lượng phi vật lý bên ngoài thị giác của chúng ta. Mỗi dạng độc lập với chiều vật lý đều có tương quan lẫn nhau bởi tần số bên trong của nó, giống như các hạt ánh sáng và sóng ánh sáng có liên hệ khăng khít với nhau như một đơn vị năng lượng duy nhất.

Vật chất tồn tại như sự liên tục của năng lượng mở rộng, xa ra bên ngoài các giới hạn tự nhiên thuộc tầm nhìn vật lý của chúng ta. Đây là một nhận biết quan trọng, vì nó giải thích chính sự tồn tại của mọi hình dạng và chất liệu được quan sát trong phạm vi phi vật lý của vũ trụ. Nó cũng giải thích bản chất đa chiều của mọi thứ mà ta quan sát được khi xuất thần. Chẳng hạn khi chúng ta quan sát ánh sáng vật lý, ta chỉ thấy một phần nhỏ của toàn bộ phổ điện từ. Ngay mỗi chúng ta cũng đang ngập chìm trong biển cả của các tần số bức xạ: tia X, tia hồng ngoại, sóng vô tuyến và sóng viba. Cũng như ánh sáng thấy được chỉ là một phần của phổ sóng điện từ, vật chất thấy được cũng chỉ hình thành từ một phần nhỏ của vũ trụ năng lượng (sóng) đa chiều. Phần lớn vũ trụ không phải dựa trên hạt như khoa học hiện tại vẫn giả định, mà là dựa trên các sóng. Các hạt vật lý của vật chất đơn thuần chỉ là kết quả dày đặc của sóng năng lượng phi vật lý. Giống như ánh sáng thấy được không chỉ là hạt năng lượng, nó còn là sóng tạm thời trưng bày hành vi hạt. Vì vậy, toàn bộ vũ trụ vật lý của chúng ta không chỉ là năng lượng phân tử mà còn là một sự liên tục của các tần số năng lượng trải rộng sâu vào trung tâm của vũ trụ đa chiều. Nói một cách đơn giản, mọi đối tượng và mọi dạng sống đều có bản chất đa chiều. Mọi thứ xung quanh ta đều là đa chiều, tồn tại đồng thời trong các tần số năng lượng khác nhau của vũ trụ. Thậm chí, tất cả các chiều năng lượng này đều tồn t�! �i trong cùng thời gian và không gian, tương tự như sóng vô tuyến, sóng vi ba, tia X và ánh sáng thấy được cùng tồn tại với nhau, mỗi loại nằm trong dải tần số riêng của nó.

 

Nhật ký, ngày 12 tháng 4 năm 1991

Tôi vào trạng thái rung động và đưa bản thân ra cửa buồng ngủ. Tôi hơi mất hội tụ nên nói to: "Sáng tỏ ngay!" Lập tức cái nhìn của tôi được cải thiện và tôi bước qua cửa phòng ngủ. Tôi dừng chuyển động lên trước và quyết định thám hiểm vào trong thay vì dạo bước xung quanh nhà. Tôi tự phát kêu gọi: "Tôi chuyển vào trong!" Lập tức tôi cảm thấy chuyển động vào trong mạnh mẽ kéo dài trong vài giây – dường như là tôi đang bị kéo vào chân không của không gian. Cảm giác chuyển động thốt nhiên dừng lại và tôi đang đứng cạnh một ngôi nhà phía trước là đại dương. Ngôi nhà nằm trên không trung khoảng ba mét, dựa trên các cột gỗ dầy khoảng ba mươi phân.

Cái nhìn của tôi hơi mờ ảo, nên tôi yêu cầu được sáng tỏ lần nữa. Rồi cái nhìn bật về hội tụ và tôi nghĩ về toàn bộ ngôi nhà. Gần như ngay lập tức tôi đã ở bên trong nó. Khi nhìn quanh, mọi thứ dường như quen thuộc. Tôi cảm thấy hoàn toàn thoải mái và bởi một lý do nào đó, tôi tuyệt đối tin chắc rằng đây là ngôi nhà phi vật lý của mình.

Bức tường đối diện với đại dương được làm bằng kính. Khi tôi lại gần hơn tấm kính, tôi để ý rằng các góc kính cong tựa nhựa. Nó trông giống như một ngôi nhà của tương lai chứa đầy những thứ của quá khứ; mọi đồ đạc, đồ nghệ thuật đều dường như là đồ cổ. Nhìn quanh tôi trông thấy rõ ràng chiếc ghế đá đầu sư tử của tôi đang ở đối diện với phía đại dương.        

Khi tôi nhìn kỹ, tôi nhận ra rằng đây có thể là ngôi nhà của tôi trong tương lai. Tôi không biết liệu đó có phải là tương lai vật lý của tôi không hay là tương lai có thể sau cái chết của mình, nhưng tôi biết chắc rằng đó là hiện thực tồn tại lúc này.

Cảm thấy như ở nhà, tôi bước qua bức tường kính và nhìn ra đại dương. Âm thanh đại dương mới hùng vĩ làm sao! Thay vì tiếng sóng vỗ bờ, có một sự hài hoà nhịp điệu tựa như bài ca. Tôi lắng nghe chăm chú, cố nhận ra giai điệu. Theo bản năng tôi mở cửa và bước vào một boong tàu khổng lồ nhìn xuống được đại dương. Nhạc điệu của sóng mới quyến rũ làm sao về vẻ đẹp của nó. Âm thanh dường như chuyển qua tôi; nó vang dội sâu bên trong thân và tâm tôi. Thật khó mô tả, nhưng đại dương dường như toả ra tình yêu. Khi nhạc chảy qua tôi, tôi cảm thấy dường như là tôi đang nhận được sự rung động của bài ca vuốt ve âu yếm.

Khi nhìn ra đại dương, tôi ngạc nhiên thấy sự thay đổi màu sắc của sóng. Có thể là trước đây tôi chưa bao giờ trông thấy điều đó. Sự chuyểnrmàu lung linh phối hợp lại và trộn vào nhau để tạo ra vô vàn cuộn xoáy màu sắc sinh động. Các màu vượt ra ngoài khả năng mô tả. Hàng triệu mảng tối và mảng màu thay đổi và trộn lẫn để tạo thành một sự biểu lộ ánh sáng chuyển động cho cái đẹp không gì mô tả được.

Tâm trí tôi biến mất trong các rung động và bài ca của đại dương. Tôi cảm thấy hoàn toàn an bình, toàn bộ con người tôi vang động với tiếng nhạc của bài ca. Tôi cảm thấy nhu cầu cần được hội nhập với đại dương, nhưng bên trong tôi lại sợ rằng mình có thể bị nuốt chửng. Sự lưỡng lự của tôi bỗng nhiên trở nên rõ ràng và tôi nhận ra nỗi sợ của mình. Tôi nghĩ rằng tôi đã vượt qua nỗi sợ, nhưng bây giờ hiển nhiên là còn nhiều việc phía trước. Khi tôi thử phân tích điều nhận biết này, tôi bị bật về thân vật lý. Các cảm giác cứng đơ và tê tê nhanh chóng mờ đi khi tôi nghiền ngẫm về chứng nghiệm này.

Tôi nhận ra rằng, đây là lần thứ hai tôi đã ở trong ngôi nhà này. Lần đầu tiên là ở cuộc gặp gỡ mà tôi đã dự với một số người. Ngôi nhà này giường như rất giống nhà tôi, nên tôi tự hỏi liệu đấy có phải là nơi tôi đã sống trước khi tôi ra đời trong thế giới vật lý. Hơn thế nữa, tôi tự hỏi về đại dương màu sắc và âm nhạc. Tôi ngờ rằng đại dương chính là cách hiểu của tâm trí tôi về một cái gì đó bên ngoài việc hiểu của tôi. Tôi chỉ có thể đoán rằng, đó là biển cả tâm thức hay có thể là cách hiểu của tâm trí tôi về bản thân Thượng Đế. Có lẽ cả hai điều này đều là một. Tôi vẫn không biết, nhưng tôi chắc chắn rằng tôi đang đến gần câu trả lời.

 

Nhật ký, ngày 24 tháng 10 năm 1992         

Tôi lặp lại khẳng định ưa thích của mình, đọc to đến khoảng mươi phút: "Tôi xuất thần ngay!" Khi chìm vào giấc ngủ, tôi tiếp tục khuyếch đại các khẳng định trong tâm trí mình. Tôi thức dậy bởi cảm giác rung động mạnh trong khắp thân thể. Lập tức tôi tập trung toàn bộ sự chú ý của mình vào ý tưởng nổi lên tới cửa phòng ngủ. Trong vài giây tôi cảm thấy bản thân mình nâng lên và nổi ra cửa. Rồi với một cảm giác phấn chấn, tôi bước qua cửa và vào phòng khách. Khi nhìn quanh, tôi nhận ra rằng tôi đang trong thân năng lượng thứ nhất và có một thôi thúc muốn thám hiểm vào trong. Gần như hét lên, tôi đưa ra một yêu cầu kiên quyết: "Tôi muốn thấy nhiều hơn!" Lập tức một cảm giác chuyển động nhanh chóng kéo tôi vào trong. Tôi cảm thấy dường như là đang bị kéo vào chân không, sau vài giây tôi đã ở trong một môi trường mới. Tôi giật mình và loá mắt bởi cường độ của ánh sáng bao quanh. Khi tôi tự nhiên muốn che giấu bản thân mình khỏi bức xạ thì tôi nhận ra thân tôi không có hình dạng – không có tứ chi, chỉ là năng lượng. Tôi cố hiểu rằng giờ đây tôi không có hình dạng nào cả. Tôi dường như giống ánh sáng mà không có biên dạng phân biệt bên ngoài. Cái nhìn của tôi là vô tận.     

Mọi năng lượng xung quanh dường như đều thuần khiết và tỏa ra; không có hình dạng nào, chỉ có sự bức xạ ánh sáng. Tôi bị kéo vào cái mà dường như là một cột ánh sáng thuần khiết. Khi tiến sát gần ánh sáng hơn, sức mạnh bức xạ toàn bộ của nó mới áp đảo làm sao. Tôi dừng lại và thử điều chỉnh. Năng lượng mạnh đến độ làm cho tôi cảm thấy phần bên ngoài của mình đang bốc cháy. Toàn bộ cái tôi bên ngoài của bản thân – ý nghĩ, sợ hãi, khái niệm v.v… – đều đang bị thiêu rụi bởi ánh sáng này. Ban đầu tôi thử che giấu bản thân mình. Tôi bao quanh mình bằng các ý nghĩ chỉ để nhận ra rằng, bản thân chúng cũng đang bị thiêu cháy bởi cường độ siêu mạnh của ánh sáng này. Không biết phải làm gì, đột nhiên tôi thả lỏng và quy thuận bản thân mình cho ánh sáng. Tại thời điểm đó ánh sáng đi vào tôi tựa như một chất lỏng ấm áp thấm khắp thân và tâm tôi. Toàn bộ con người tôi tràn ngập ánh sáng và mọi phần của tôi dường như vang dội một tần số mới. Tôi thư giãn và tận hưởng cảm giác năng lượng thuần khiết chảy qua tôi.          

Chìm sâu bên trong, tôi nhận ra rằng một cái gì đó cực kỳ quan trọng đang ở trước tôi. Có một cái gì khác bên trong cột sáng. Không còn sợ hãi, tôi có một ước muốn áp đảo để biết và hiểu cột ánh sáng này. Tôi lại gần hơn và thử nhìn vào bên trong. Năng lượng và sức mạnh thuần khiết của cột sáng vượt ra ngoài từ ngữ. Tôi cảm thấy giống như tôi đang đứng cạnh Mặt trời trắng rực sáng tỏa ra các đợt sóng ánh sáng. Bằng cách nào đó tôi biết rằng, tôi an toàn và tôi dần tiến tới sát cột sáng. Một sự dâng trào năng lượng mãnh liệt chạy khắp toàn bộ người tôi. Tôi bỗng nhiên chìm ngập trong một đại dương tri thức thuần khiết. Tôi tràn đầy với những kỷ niệm mà tôi đã từng trải qua, đã làm, đã gắn bó với tôi. Mọi thứ đều được cảm nhận là bây giờ. Tôi tràn ngập bởi sự đơn giản tuyệt đối về tất cả. Lần đầu tiên mọi thứ đều rõ ràng. Chúng ta là mọi vật và mọi thứ luôn có đó. Lần đầu tiên tôi nhận ra rằng, chúng ta đã tự phân tách mình khỏi nguồn cội của chính mình. Chúng ta mới đần độn làm sao! Chúng ta chỉ tập trung vào các dạng phân tử suy tàn trong khi hiện tại chân lý bao giờ cũng có ở đây, kiên nhẫn chờ đợi chúng ta mở mắt và quan sát. Một tình yêu thương tràn ngập, một tình từ bi sâu sắc với mọi vật thấm nhuần vào tôi. Tôi nhận ra rằng, tất cả chúng ta đều gắn liền với nhau trong một đại dương ánh sáng sống (đại dương vật chất phi cấu trúc hay bình diện tâm thức – BT). Sự phân tách mà ta cảm thấy chỉ là ảo tưởng do tính dày đặc của các dạng phân tử! vật lý bao bọc mỗi người. Nhận biết của tôi trở nên sống động với việc hiểu rằng, tâm trí tôi và khả năng của nó chỉ là một phương tiện tạm thời khác để biểu thị. Chúng ta tồn tại bên ngoài ý nghĩ, bên ngoài thời gian, bên ngoài nhân quả tuyến tính.

Tôi tràn ngập bởi vô vàn đợt sóng hiểu biết thuần khiết. Tâm trí tôi tràn đầy bên ngoài các giới hạn của nó và tôi nhận ra rằng, điều này còn nhiều hơn điều mà tôi có thể hy vọng nhớ được. Tôi hô to: "Tôi sẽ nhớ điều này!" Lập tức tôi bật về thân mình và cố gắng mở mắt ra. 

Tôi không thể nào động đậy được và nhận ra rằng, mình đang trong trạng thái tê cứng. Dần dần tôi cảm nhận được trạng thái cứng đơ và tê tê choán hết thân vật lý của tôi. Sau khoảng một phút tôi có thể động đậy ngón chân và ngón tay. Tôi vẫn nằm và ôn lại chứng nghiệm với một cảm giác kính trọng. Tôi tuyệt đối biết rằng, cột ánh sáng đó thực sự là tôi – không phải chỉ là phần khác của tôi mà là cái "tôi" thuần khiết, cái "tôi" của mọi điều bản chất. Có thể là chúng ta thực sự không thể tưởng tượng nổi chăng? Bây giờ tôi cảm thấy bị tách biệt và đơn độc; nhưng đồng thời tôi cũng cảm thấy là được gắn với một cái gì đó còn lớn hơn nhiều những gì mà tôi có thể bắt đầu hiểu.

Bây giờ tôi thừa nhận rằng, chúng ta với tư cách là con người đều có khuynh hướng bản chất gắn nhãn cho mọi thứ mà ta kinh nghiệm và lọc chọn chúng theo các khái niệm và niềm tin vật lý của mình. Tôi tự hỏi: Liệu tất cả các hình dạng có thực sự là cách hiểu của tâm trí ta về một cái gì khác không (một cái gì đó tồn tại bên ngoài mọi hình dạng và chất liệu, một cái gì đó thuần khiết và siêu phàm bên ngoài khả năng của tâm trí ta phân loại và diễn giải)? Có thể việc nhận ra điều này sẽ là một bước tiến chính vào và về chính mình. Có thể những cuộc chiến thường xuyên giữa các tôn giáo, đức tin và giáo phái cuối cùng sẽ đi đến chấm dứt nếu chúng ta thực sự nhận ra rằng, tất cả các niềm tin tôn giáo đều là thể hiện vật lý sai lầm của con người. Bây giờ điều tuyệt đối rõ ràng là Thượng đế không bận tâm về thông thiên học cá nhân của chúng ta. Những niềm tin vật lý của chúng ta đều có gốc rễ ở hình dạng và chất liệu tạm thời, tất cả chúng chỉ là khoảnh khắc trôi qua trong thời gian. Điều thực sự là vấn đề ở đây chính là phải kinh nghiệm, phải chứng nghiệm tâm linh. Dường như là mục đích của toàn bộ vũ trụ cũng là để chứng nghiệm – chứng nghiệm cá nhân mắt thấy tai nghe. Không gì có thể thay thế được nó. Bây giờ rõ ràng chứng nghiệm cá nhân là con đường đi tới mình triết mà tất cả chúng ta đều phải thực hiện.

Khi tôi mở rộng thám hiểm ra bên ngoài vào chiều bên trong thứ nhất, tôi bắt đầu để ý tới một số cảnh tượng bất thường. Trong một số miền, đám mây năng lượng bao phủ môi trường. Tôi đặc biệt ngạc nhiên khi thấy một số đám mây này mang những dạng đặc biệt. Tôi thấy những hình dường như xe hơi, người, thậm chí cả những tàu chiến cũng được tạo ra một phần.

Sau nhiều năm chứng nghiệm tôi đi đến kết luận rằng, những vật này là kết quả trực tiếp từ suy nghĩ của con người. Môi trường bên trong các chiều phi vật lý được tạo từ năng lượng đáp ứng ý nghĩ. Các ý nghĩ dường như có khả năng tự nhiên bố trí lại năng lượng tinh tế vốn tạo nên chiều vô hình.

Tôi đã thấy rằng, chất liệu năng lượng tự nhiên của các chiều bên trong xuất hiện tựa các hình dạng đám mây năng lượng. Theo một nghĩa nào đó, năng lương này là sự tỏa chiếu của ánh sáng được tác động. Dường như các khối xây dựng của chiều vô hình không phải được cấu tạo từ những hạt "cứng" (nguyên tử, quark), mà là từ năng lượng-sóng hay năng lượng-tần số và ánh sáng. Khi tôi kiểm tra lại các đám mây năng lượng, vấn đề trở nên rõ ràng rằng chúng tồn tại như các chùm năng lượng thô, chưa có hình dạnh – rất giống các toàn hình đang dần phát triển và thay đổi về hình dạng và mật độ.

 

Nhật ký, ngày 12 tháng 11 năm 1992

Tôi cảm thấy rung động và đưa mình xuống chân giường. Tôi cảm thấy mơ màng và không rõ, cho nên lập tức tôi đòi hỏi sáng tỏ hoàn toàn. Ngay lập tức tâm trí của tôi bật về đúng vị trí, suy nghĩ của tôi trở nên rõ ràng. Tâm trí tôi sống động và chạy đua với niềm hân hoan khi tôi tự nói với mình: "Thế này tốt hơn là bộ não vật lý!"

Bỗng nhiên tôi cảm thấy một nhu cầu bên trong mãnh liệt cần phải khám phá kiếp trước của mình. Tôi tự nói to: "Tôi cần biết về kiếp trước!"    

Lập tức có một cảm giác chuyển động vào trong và tôi thấy bản thân mình trong một môi trường hoàn toàn mới. Tôi bị bao bọc bởi một khung cảnh hủy diệt không thể tin được. Khi tôi nhìn dọc một dãy phố dài tôi chẳng thấy gì ngoài những tòa nhà đổ nát. Tôi nhận ra rằng phần thân trên của tôi đang vươn ra ngoài nắp đậy xe tăng. Rồi tôi nhận ra là mình đang chứng kiến thông qua cặp mắt của người khác – một người lính. Tôi chính là người này; tôi cảm thấy ý nghĩ và xúc động của anh ta.

Tôi (người lính) cực kỳ kiêu ngạo, tin tưởng và cảm thấy kỳ lạ khi tôi nhìn vào những ngôi nhà bốc cháy và gạch đá vụn xung quanh tôi (người lính). Tôi là một chỉ huy xe tăng, một chỉ huy của Đức. Bằng cách nào đó tôi biết rằng thành phố này chính là Vac-sa-va (thủ đô Ba Lan) và rằng, chúng tôi vừa chiếm được thành phố này.

Xe tăng của tôi phanh lại ở trung tâm của cái vẫn quen được coi là giao điểm chính của thành phố. Một số xe tăng quanh tôi bốc cháy và toàn bộ khối nhà sập đổ trước mắt tôi. Tôi hài lòng với chính mình. Cầm một loại thiết bị, tôi quát tháo ra lệnh cho xe tăng bên phải tôi. Khi tôi nhìn theo cánh tay mình, tôi để ý rằng bộ quân phục của tôi màu đen và bị phủ bụi xám.

Bỗng nhiên một cảm giác xúc động mạnh tựa như chân không, tôi bật về thân vật lý. Tôi mở mắt ra, rồi cảm thấy cứng đơ và tê tê khi tôi hợp nhất lại với cơ thể vật lý.

Tôi ngạc nhiên và thấy lạ về sự mạnh mẽ của chứng nghiệm này. Tôi không chỉ là người quan sát mà còn là người tham dự tích cực. Trong nhiều thời điểm tôi cảm thấy điều mà người lính cảm thấy – tôi chính là con người đó. Tôi cảm thấy thất vọng về mình. Tôi đã chứng kiến bản thân mình như một cái gì đó còn hơn viên sĩ quan Đức kiêu ngạo này. Có thể điều đó giải thích thái độ chống chiến tranh hiện tại của tôi cũng như sự chán nản của tôi đối với các tư liệu về cuộc chiến tranh thế giới lần thứ hai. Nếu viên chỉ huy xe tăng Đức đó quả thực là kiếp sống vật lý trước của tôi thì tôi tự hỏi, liệu anh ta có thể ảnh hưởng tới tôi nhiều hơn là điều tôi muốn thừa nhận. Khi nhìn vào bản thân mình một cách khách quan nhất, sự dâng trào của những cái nhìn sáng suốt mới đưa tới ánh sáng. Tôi tự hỏi nghiêm chỉnh: Tôi bây giờ kiêu ngạo, đòi hỏi và lãnh đạm như thế nào? Liệu tôi vẫn còn quát tháo, ra lệnh và chờ đợi sự tuân thủ tức khắc không?              

Tôi tự hỏi, có bao nhiêu phần trăm trong tôi vẫn còn bị ảnh hưởng và được đúc theo khuôn quá khứ của tôi? Ẩnh hưởng này mạnh đến mức nào? Dường như là một khối lượng vô giới hạn các tri thức đã có sẵn nếu chúng ta sẵn sàng theo đuổi nó. Tôi không thể dừng được sự tò mò. Tôi đã chứng nghiệm bao nhiêu kiếp quá khứ? Chúng đã ảnh hưởng đến tôi sâu sắc thế nào? Tôi có thể học được bao nhiêu từ việc biết các câu trả lời này?

 

Nhật ký, ngày 7 tháng 12 năm 1992

Tôi vào trạng thái rung động và nổi lên xấp xỉ nửa mét trên thân mình. Quyết tâm chứng nghiệm thân rung động mịn hơn, tôi nói to: "Tôi chứng nghiệm thân cao hơn của mình!" Sau một cảm giác chuyển động ngắn, tôi nổi trong một dạng khác. Tôi cảm thấy bình tĩnh, hăng hái và cảm thấy lớp năng lượng bên trong mịn hơn. Tôi biết là mình đã dịch chuyển sang thân năng lượng bên trong của mình. Nhưng tôi cảm thấy mất đồng bộ và cái nhìn mờ ảo, cho nên tôi đòi hỏi được sáng tỏ nhận biết hoàn toàn: "Sáng tỏ ngay!"      

Ngay tức khắc ý nghĩ của tôi sáng tỏ thực sự. Tôi cảm thấy cực kỳ nhẹ và tràn đầy năng lượng. Tại thời điểm đó mục tiêu của tôi nhoáng lên trong tâm trí: "Tôi muốn tới thăm hệ thống khác!" Lập tức tôi di chuyển qua một chỗ trống không, tối tăm và với một tốc độ không thể tin được. Ban đầu tôi ngạc nhiên bởi tốc độ, nhưng rồi tôi thư thái lại và thích nghi với những cảm giác mới. Sau vài giây tôi đã nổi lên trong không gian. Tôi nhìn vào người mình và không thấy thân hình vốn có: hình dạng tôi không có tay chân, tôi giống như một dạng cầu năng lượng có ý thức. Bởi lý do nào đó tôi không ngạc nhiên, dường như hoàn toàn tự nhiên là chẳng cần tới chân và tay trong bất kỳ trạng thái nào của tôi bây giờ. Tôi từ từ quay tròn và tập trung vào các cảnh tượng ngoạn mục quanh mình. Trong sự kinh sợ, tôi nhìn vào mọi thứ mà tôi chưa bao giờ tưởng tượng được trước đây. Từng chùm ánh sáng ở khắp mọi nơi, hàng ngàn vạn chùm như vậy, chúng tựa như ánh sáng cây Nô-en treo trên bầu trời. Tôi cảm thấy dường như mình đang nổi trong đại dương ánh sáng.

Tôi bị hướng tới một cái gì đó mà tôi chưa từng thấy trước đây: một dạng sương mù mơ hồ thấy được. Nó trông giống như một bức màn sương mù dày đặc mênh mông, ngoại trừ rằng nó dường như vẫn ổn định, treo cố định trong không gian. Tôi yêu cầu được sáng tỏ và thấy mình nổi ngay ở điểm cao khác, cách xa dạng mơ hồ vài dặm. Bây giờ tôi thấy nó rõ ràng hơn. Nó lớn hơn cái mà tâm trí tôi có thể hình dung, trải ngang bầu trời như một biên giới vô tận.       

Bỗng nhiên tôi cảm thấy năng lượng rung động của một ai đó đến gần mình, một bức xạ mạnh mẽ mà không có hình dạng hay chất liệu nào cả. Tôi lập tức nhận biết được sự liên lạc, tựa như một loạt hình ảnh rõ ràng xuất hiện trong tâm trí tôi. Sau đây là lời của tôi diễn tả lại theo ý nghĩa bên trong của những hình ảnh nối tiếp đó:

- Cảnh đẹp chứ?

Tôi quay lại để xem đó là ai. Nhận biết của tôi bị lóa mắt bởi cường độ ánh sáng mạnh. Tôi bắt đầu quay lui và ẩn mình để tránh năng lượng mãnh liệt này. Thực thể năng lượng tiếp tục liên lạc với tôi:

- Tôi sẽ điều chỉnh!

Sự bức xạ liền giảm đi. Tôi không thể nhận ra được hình dạng nào, chỉ có ánh sáng.

- Tôi không có hình dạng như bạn vẫn tưởng. Hình dạng là không cần thiết. Không có mấy người trong các bạn phiêu lưu được xa thế này đâu!

Tôi không thể trả lời được – tâm trí tôi bị tràn ngập và tôi không biết phải bắt đầu từ đâu. Thực thể năng lượng chắc đã cảm thấy sự khó xử của tôi nên lại tiếp tục:

- Điều bạn thấy lúc nãy là một điều kỳ diệu của vũ trụ. Màn sương vô hạn mà bạn thấy chính là một trong nhiều màng bên trong phân chia các tần số khác nhau của vũ trụ. Điều bạn đang chứng kiến là cấu trúc bên trong của vũ trụ. Điều mấu chốt cho việc thám hiểm đúng đắn là di chuyển qua các màng năng lượng này. Khi bạn tiến xa hơn vào trong để hướng tới nguồn cội thì tần số của bạn phải được thay đổi tương ứng. Bạn chỉ có thể đi qua những hàng rào năng lượng nào tương ứng với ánh sáng bên trong của bạn. Điều mà bạn thấy trước đây là mấu chốt cho sự ổn định và cấu trúc trong toàn bộ vũ trụ.

Tôi ngạc nhiên về sự sáng tỏ của các hình ảnh đi vào tâm trí mình. Người năng lượng dường như tự động biết được ý nghĩ của tôi.

- Mọi năng lượng có ý thức (tâm linh) đều sống trong tần số năng lượng cùng pha với tỷ lệ rung động cá nhân của họ. Lớp màng ở trước bạn phân tách một độ dài sóng này với một độ dài sóng khác.        

Khi nhìn lên, tôi không thể nghĩ được câu trả lời thích hợp. Tôi cảm thấy không thích hợp, kiểu như một đứa trẻ học một lớp tính toán cao quá. Người năng lượng lại đáp ứng cho suy nghĩ của tôi:

- Bạn đã sẵn sàng, nếu không bạn đã không đến được đây. Tất cả chúng ta đều ở nơi mà chúng ta cần phải đến. Tôi đã có thời cũng như bạn và bạn rồi sẽ như tôi; tất cả chúng ta đều đang cùng trong cuộc hành trình vĩ đại. Nhận biết của bạn về tôi là không tương hợp. Tôi cũng như một đứa trẻ nếu so sánh với những người khác, những người đã đào sâu vào bên trong vũ trụ. Sự tiến hóa tâm linh có thể là vô giới hạn. Danh tính của tôi là không quan trọng và gán nhãn là không cần thiết. Bạn hãy nhớ kỹ điều mà bạn thấy vì việc nhận ra và thám hiểm các màng năng lượng sẽ có ảnh hưởng, có ý nghĩa tới sự tiến hóa của loài người các bạn.

Tôi vẫn còn bị lẫn lộn điều gì đó bởi tốc độ của thông tin đi vào tâm trí mình và yêu cầu được sáng tỏ:

- Tôi không hiểu. Mục đích của màng năng lượng là gì?

- Chúng đơn thuần chỉ phân tách các tần số năng lượng khác nhau. Bạn đang quan sát điểm hội tụ của hai chiều năng lượng khác nhau. Mỗi màng lại đưa ra một cấu trúc con cần thiết để mỗi chiều năng lượng tồn tại. Chúng là những bức tường năng lượng bên trong vũ trụ sống.

- Lạy trời! Không thể nào tưởng tượng nổi!

- Còn nhiều điều để xem xét nữa. Cuộc hành trình của bạn mới chỉ được bắt đầu.

- Bạn ngụ ý gì?

- Bạn sẽ chóng thấy thôi!

- Tôi vẫn không hiểu?

- Bạn sẽ hiểu. Anh bạn ạ, bạn sẽ hiểu!

Tôi bật về thân vật lý của mình trong sự sực tỉnh. Ban đầu tôi mất đồng bộ và không thể cử động được. Sau vài chục giây tôi mới cảm thấy các cảm giác vật lý trở lại.

Sau hai mươi năm chứng nghiệm xuất thần, tôi thấy rằng có một khuynh hướng tự nhiên cho các thân phi vật lý của chúng ta trở nên dần ít dày đặc hơn khi chứng nghiệm tiếp tục. Dường như là tần số cá nhân của ta chậm chạp trở lại trạng thái rung động tự nhiên hay "thông thường" của nó. Thân phi vật lý của chúng ta từ từ điều chỉnh tần số rung động (mật độ bên trong) trở về trạng thái tự nhiên của con người. Tiến trình điều chỉnh bên trong này được nhiều nhà thám hiểm xuất thần nghiêm túc báo cáo lại. Robert Mongoe dần đi đến ít dạng nguời về hình dáng khi thời gian chứng nghiệm xuất thần của ông kéo dài thêm.

Đối với chúng ta, khuynh hướng trở về tỷ lệ tần số bên trong tự nhiên của mình có một hệ quả quan trọng khác. Trong vô số cơ hội, tôi đã để ý thấy rằng khi tôi đang xuất thần trong nhiều phút, môi trường đang được quan sát dần mờ đi và một môi trường mới trở nên thấy được. Trong nhiều năm tôi đã nghĩ rằng, cái nhìn của tôi đơn thuần đang điều chỉnh tới khả năng mở rộng nó để cảm nhận. Nhưng bây giờ tôi lại hiểu đấy chỉ là một phần của vấn đề. Khi chúng ta đang xuất thần, dạng phi vật lý không phải là bất biến như ban đầu nó xuất hiện, mà thực tế là một hệ thống năng lượng mở rộng theo tần số dao động bên trong của nó. Điều này trở nên đặc biệt đáng chú ý khi ta kiểm soát và trải rộng chứng nghiệm của mình. Nói cách khác, thân phi vật lý không phải là một thân tý nào mà là một hệ thống năng lượng tinh vi cao độ và đáp ứng với ý nghĩ của ta. Khi chúng ta kéo dài cuộc phiêu lưu phi vật lý, cái tâm của ta có khuynh hướng tự nhiên trở về trạng thái phi vật lý thực sự của nó. Điều này dường như có vẻ lạ kỳ, nhưng bây giờ tôi chắc chắn rằng các khái niệm của chúng ta có quan hệ tới hình, dạng và chất liệu đều chỉ là những điều kiện tạm thời. Dường như với tâm linh, chúng ta không có hình dạng nào cả. Cái "tôi" thực của chúng ta không phải là hình dạng người như hiện nay ta vẫn quan niệm về mình. Linh hồn hay cái tâm thuần khiết không có hình dạng, nhưng có thể và thực sự là đang sử dụng các dạng và hình thái năng lượng khác nhau cho mục đích của nó.!

Vào tháng 11-1993, tôi đã bị bệnh viêm phổi nặng và phải nằm liệt giường trong mười ngày. Trong khi ốm đau tôi trở nên rất yếu, không ăn gì và ngủ suốt mười hai tiếng mỗi ngày. Đến ngày thứ ba, tôi để ý đến việc tăng lên rất nhiều trong chứng nghiệm xuất thần. Mỗi lần tôi chìm vào giấc ngủ, tôi lại thấy mình nổi ngay lên trên hay ở gần thân vật lý. Khi bệnh tình tiến triển, tôi chứng nghiệm một sự tăng lên đồng thời trong các chứng nghiệm xuất thần tự phát. Dường như là mối nối giữa thân vật lý và phi vật lý đang trở nên dần yếu hơn khi bệnh tình tiếp tục. Từ tột đỉnh cơn viêm phổi và trong bảy ngày sau đó tôi có một cảm giác tự do mà tôi chưa bao giờ biết tới trước đây. Trong khi nằm trên giường, tôi tự nhiên trượt vào xuất thần cứ như khi thân vật lý của tôi chìm vào giác ngủ. Đôi khi tôi cảm thấy dường như tôi chẳng còn được nối với thân vật lý của mình tý nào. Tôi bắt đầu dùng thân vật lý như một điểm tham chiếu hay như một nơi tập kết để hội nhóm giữa các lần thám hiểm phi vật lý. Trong hơn một tuần, tôi trở nên tách biệt đến độ tôi coi thân vật lý của mình như một thứ vướng víu buộc phải chịu đựng.       

Thời kỳ này tôi cảm thấy sự tăng lên lớn lao trong các chứng nghiệm xuất thần theo chùm – nói chung có từ hai đến năm chứng nghiệm tách xuất hiện lần lượt. Mỗi chứng nghiệm đều rất ngắn, chỉ kéo dài từ nửa phút tới vài phút. Trong một số trường hợp, tôi để ý thấy rằng các sự kiện dường như đề cập tới một chủ đề hay đối tượng có liên quan. Chẳng hạn, một buổi trưa tôi chìm vào giấc ngủ khi đang đọc cuốn sách nói về tiền kiếp. Gần như lập tức tôi thấy rung động và nổi trên thân mình. Khi tôi nổi lên một cách thoải mái, ý nghĩ của tôi chuyển sang khả năng về các kiếp trước và tôi lập tức thấy một cảm giác chuyển động.

 

Nhật ký, ngày 29 tháng 11 năm 1993  

Tôi đang đứng tại thành lũy của một lâu đài, khói bay lên từ phía dưới. Trận chiến dữ dội đã kéo dài bảy ngày và tôi kiệt sức vì chiến đấu. Tôi nhận ra rằng, tôi là một loại lính thời trung cổ. Chúng tôi đã bị vây hãm từ hơn hai tháng nay và lần đầu tiên trong đời tôi tự hỏi: Tại sao chúng tôi lại đánh nhau? Dường như là trận chiến mới vô nghĩa làm sao! Trong năm năm qua tôi đã chiến đấu và giết đối phương, tôi thấy thế là đủ. Chỉ còn mỗi một điều giữ tôi tiếp tục chiến đấu là lòng tự hào và ý thức về bổn phận. Sau hai mươi năm phục vụ trung thành cho nhà vua, tôi chẳng có gì ngoài thanh gươm và tấm áo giáp trên lưng. Khi tôi nhìn quanh, tôi ngạc nhiên thấy điều này mới thực làm sao! Tôi còn hơn cả "người quan sát": một cách nào đó tôi cảm nhận được suy tư và tình cảm của người đàn ông này, cũng như nỗi đau khổ và thất vọng của anh ta. Tôi cảm thấy mình chính là người đàn ông này, nhưng đồng thời tôi biết là tôi không phải vậy. Tôi chứng nghiệm một cảm giác buồn rầu và chán ghét cuộc đời đầy những thắng lợi rỗng tuyếch. Bây giờ tôi hiểu rằng, chỉ riêng bổn phận và danh dự là chưa đủ. Tôi biết phải có nhiều thứ hơn nữa để sống, nhưng tôi chỉ biết có vũ khí và nghệ thuật chiến tranh. Bất chợt tôi cảm thấy đau nhói và sức nặng đè lên lưng tôi, rồi tôi bắt đầu mất ý thức. Vào thời điểm đó tôi cảm thấy có cảm giác tê tê quen thuộc và nhận ra rằng tôi đã trở về trong thân vật lý của mình. Tôi nghĩ đến việc nổi lên và lập tức nâng lên trên thân mình. Tôi ngạc! nhiên với sự sáng tỏ của ý nghĩ và tôi suy nghĩ về ý nghĩa của chứng nghiệm người lính. Tôi cảm thấy sự dịch chuyển nhận biết của tôi và một cảm giác chuyển động nhanh vào trong. Sau vài giây, tôi lại ở trong một môi trường hoàn toàn mới.

Tôi đang ngồi trên một sàn đá. Xung quanh tôi là hàng chục nhà sư trọc đầu đang ngồi trong buổi lễ thiền định. Bằng cách nào đó tôi biết rằng, tôi là một nhà sư Phật giáo. Tôi có thể ngửi thấy mùi hương trầm đang cháy và nghe thấy tiếng chuông gõ cùng với tiếng tụng niệm lầm rầm. Ba chục người trong chúng tôi đang ngồi thành vòng tròn xung quanh một ban thờ. Một cột khói trắng mỏng bốc lên từ giữa ban thờ khi một chú tiểu trọc đầu, độ 12 tuổi, đi quanh chúng tôi tụng kinh và đung đưa lư hương lớn có hình trang trí tinh vi. Chú ta dường như đang trong trạng thái thiền. Tôi có thể cảm thấy bản thân mình ngật ngưỡng nhẹ khi tôi tụng niệm một câu dường như là một phần của con người tôi. Tôi và tất cả những người xung quanh đều mặc áo thụng vàng, khi nhìn xuống tay mình tôi nhận ra là tôi dã già lắm – bàn tay và cổ tay tôi gầy guộc, mảnh dẻ. Tôi hài lòng với cuộc đời mình, hoàn toàn tự do thoát khỏi mọi nhu cầu và ham muốn. Tâm trí tôi thanh thản. Tôi biết tôi sắp chết. Với một cảm giác hơi xúc động, tôi trở về trong giường. Cho dù tôi đang trong thân mình, tôi vẫn cảm thấy hoàn toàn lệch pha như đang nổi bên trong thân vật lý. Tâm trí tôi vẫn còn bận tâm vào ý nghĩa của chứng nghiệm nhà sư, và một lần nữa tôi cảm thấy chuyển động vào trong.

Tôi thấy lạnh kinh người. Thân và tâm tôi cứng đờ. Điều này vượt ra ngoài khả năng chịu đựng của tôi. Xung quanh tôi đều là những xác lính và bản thân tôi đã đông cứng. Mặt đất quá đông cứng, không thể chôn được họ nên họ nằm ngay nơi ngã xuống. Xe tăng của tôi đã trở thành một nấm mồ băng.

Tâm và thân tôi là một cái vỏ vỡ vô dụng của con người tôi trước đây. Lòng ham sống đã tắt. Cách khoảng ba chục mét phía xa, tôi thấy hai người lính tả tơi đang kéo đôi bốt của một người chết. Bên cạnh tôi là một người hay chế nhạo, một người gần như không còn sức sống, một người bạn của tôi đang lẩm bẩm điều gì đó với tôi. Tôi không thể nghe được anh ta, nên tôi nghiêng lại gần hơn và nghe tiếng phều phào:

- Vì Chúa, xin hãy giết tôi đi!

Tôi không thể làm được. Tôi thiếu lòng can đảm và sức mạnh để di chuyển. Tuyết đang rơi thêm và tôi biết mình sắp chết. Âm thanh ầm ầm nghe được ngoài xa, quân Nga sắp tới nơi. Tôi cảm thấy không sợ hãi, không hận thù – tôi không cảm thấy gì hết. Tôi nhắm mắt và thiếp đi trong vô thức.

Liệu ba chứng nghiệm này có phải là các kiếp trước của tôi không, tôi không thể biết chính xác được. Tuy nhiên tôi quả có biết rằng, các chứng nghiệm đó là thực và sống động như mọi kinh nghiệm vật lý mà tôi đã có. Dường như khôn ngoan hơn cả là hãy đừng đánh giá khi ta đang thám hiểm các chiều năng lượng của vũ trụ. Tâm trí ta có khuynh hướng tự nhiên chịu ảnh hưởng của các định kiến vật lý về thực tại. Điều mấu chốt cần hiểu là hãy giữ tâm trí cởi mở nhất có thể được.

Trong thời gian tôi bị ốm, tôi cũng bắt đầu nhận ra là chứng nghiệm xuất thần rất dễ được kiểm soát nếu chúng ta nhớ đưa ra yêu cầu được sáng tỏ. Một yêu cầu phải quả quyết, đơn giản để làm sáng tỏ ý nghĩ và cái nhìn sẽ có ảnh hưởng cực kỳ lớn tới trạng thái tâm linh khi xuất thần. Lặp lại kỹ thuật làm sáng tỏ này, tôi thấy có thể kéo dài chứng nghiệm xuất thần trong vài giờ.

Trong khi đau ốm, đôi khi tôi tự tiêu khiển bằng cách chuyển ý thức qua lại giữa thân vật lý và thân phi vật lý đang nổi của mình. Trong khi làm việc này, tôi phát hiện ra một trạng thái kỳ lạ của tâm trí mà tôi coi là tâm trí đối ngẫu. Tôi thấy rằng tôi có thể dịch chuyển một phần nhận biết của mình giữa thân vật lý và thân phi vật lý. Tôi có thể cảm nhận được cả hai dạng này đồng thời và điều chỉnh hay dịch chuyển một phần nhận biết của mình giữa hai thân. Nói cách khác, trong một chu kỳ ngắn chúng ta có thể đồng thời chứng nghiệm thế giới vật lý và môi trường phi vật lý với các mức hiệu quả thay đổi. Tôi cũng thấy rằng, có thể kiểm soát việc di chuyển ý thức giữa thân năng lượng thứ nhất và thân năng lượng thứ hai. Bằng cách áp đặt ý chí, chúng ta có thể kiểm soát sự dịch chuyển nhận biết này; điều mấu chốt là vẫn còn tập trung, định tâm và yêu cầu về mặt tinh thần được chứng nghiệm dạng thứ hai. Bao giờ cũng phải nhớ, một khi ta không gắn bó với một dạng riêng nào – dù là vật chất hay năng lượng – thì chúng ta tự do chuyển ra ngoài nó.

Mối quan tâm của tôi về vật lý tăng lên cùng với số các chứng nghiệm xuất thần mà tôi thực hiện được. Khi xuất thần, tôi quan sát kỹ hơn các cấu trúc năng lượng và chất liệu mà tôi gặp. Tôi nhận ra rằng, mỗi môi trường và chiều năng lượng của vùng bên trong vũ trụ đều có những điểm tương đồng và khác biệt riêng. Sự khác biệt có ý nghĩa nhất là ở mức độ đáp ứng với các ý nghĩ của một môi trường phi vật lý nào đó. Một số môi trường phi vật lý rất dễ được tạo khuôn bằng ý nghĩ, trong khi các môi trường năng lượng khác thì khó khăn hơn. Tôi tin rằng, tất cả năng lượng phi vật lý đều đáp ứng ý nghĩ; tuy nhiên, khi một nhóm cá nhân duy trì cùng hình ảnh hay niềm tin thì nhóm đó sẽ tạo ra, đổ khuôn và duy trì một thực tại thống nhất. Trong thực tế, năng lượng ý nghĩ theo nhóm có khả năng hình thành, giữ ổn định và duy trì độ "rắn" của năng lượng phi vật lý. Nhóm như vậy càng lớn (số người có thể lên đến vài triệu) thì môi trường năng lượng tức khắc trở nên ổn định. Đây là một khám phá quan trọng, bởi vì nó giải thích về những khác biệt rất lớn gặp phải khi thám hiểm các chiều phi vật lý. Chẳng hạn, chiều phi vật lý thứ nhất là thế giới năng lượng song song gần như đồng nhất với vũ trụ vật lý. Chiều năng lượng này tồn tại gần với thế giới vật lý, nó được tạo khuôn bởi ý nghĩ thống nhất của sáu tỷ cư dân đang sống trên bề mặt Trái đất.

Lý do nền tảng cho hiện tượng này dường như rất đáng chú ý: tâm trí ta tạo nên thực tại. Mọi thực tại, kể cả thực tại vật lý, đều được ý thức tạo hình dạng và lên khuôn. Bản thân việc sáng tạo cũng là kết quả của năng lượng ý nghĩ có ý thức ảnh hưởng tới, sắp xếp và biểu lộ thành hình dạng và chất liệu như ta biết. Vô số những thám hiểm vào bên trong vũ trụ đã xác nhận quan sát này. Chính do sự dày đặc của vật chất nên đã che phủ tính đúng đắn của điều này khỏi giác quan vật lý của ta. Trong thế giới vật lý, tâm trí dùng phương tiện sinh vật để biểu thị nó. Thân vật lý của ta là công cụ trực tiếp của tâm trí ta, các ý nghĩ của ta chỉ thị cho thân ta tạo nên thực tại mà ta kinh nghiệm hàng ngày trong cuộc đời. Tiến trình tâm trí tạo nên thực tại này còn quan trọng hơn những lời được trình bày sau đây. Nhận thức của ta về một thực tại là bước đầu tiên đi tới việc làm chủ thực sự bản thân ta và những gì xung quanh ta. Mỗi người trong chúng ta đều có khả năng sáng tạo, quyền năng định hình và lên khuôn cho những điều xung quanh ta về vật lý, tình cảm và trí tuệ lý tưởng. Tuy nhiên, chính chúng ta phải nhận ra và thực hiện khả năng sáng tạo của mình.

Việc nhận ra quyền năng sáng tạo của cái tâm sẽ ảnh hưởng rất lớn tới cả tương lai trước mắt lẫn tiến hóa của loài người. Chừng nào mà chúng ta chưa hiểu đúng và kiểm soát có ý thức những năng lượng vô hình chảy qua ta, thì chúng ta vẫn còn bị gắn với các dạng phân tử dày đặc bao quanh ta. Sự tiến hóa của chúng ta từ một sinh vật vật lý thành con người phi vật lý đa chiều có liên quan trực tiếp tới việc nhận ra và kiểm soát có ý thức năng lượng ý nghĩ của mình. Một khi chúng ta thực sự hiểu được khả năng cá nhân để định hình và tạo khuôn năng lượng xung quanh ta thì chúng ta có thể bắt đầu nhận trách nhiệm hoàn toàn về những suy nghĩ của mình. Với từng suy nghĩ và ước nguyện, chúng ta trở nên hiểu biết rằng mỗi cá nhân là một nghệ sĩ sáng tạo cuộc đời mình.

Tính chân lý của việc này trở thành hiển nhiên trong chứng nghiệm xuất thần. Khi xuất thần, ta chứng nghiệm và thám hiểm một môi trường tần số cao hơn, một môi trường kém dày đặc hơn rất nhiều so với vật chất vật lý. Môi trường năng lượng tinh tế này rất nhạy cảm với ý nghĩ. Mỗi ý nghĩ tập trung đều có thể và sẽ tạo ra một kết quả tức khắc: nếu ta nghĩ tới bay thì ta sẽ bay, nếu ta nghĩ tới đi qua tường thì ta sẽ làm được như vậy. Suy nghĩ của ta thực hiện sự kiểm soát hoàn toàn lên kinh nghiệm của ta. Lần đầu tiên quyền năng sáng tạo thực sự của ý nghĩ trở thành rõ ràng. Nhận biết này là một bước chính trong sự tiến hóa của mỗi người, bởi vì từ giờ chúng ta biết rằng một cá nhân phải nhận trách nhiệm hoàn toàn về những ý nghĩ và cuộc đời mình.

Khái niệm tâm sáng tạo hay tạo khuôn cho thực tại không phải là khó hiểu như một số người vẫn tưởng. Nhiều bậc trí tuệ kiệt xuất của vật lý hiện đại đã coi lý thuyết này là cơ sở logic cho mọi thực tại. Nhà vật lý học xuất chúng David Bohm, nhà vật lý Eugene Wigner tại Đại học Princeton, nhà vật lý Henry Pierce Stapp tại Đại học Berkeley, các nhà vật lý trứ danh Walter Heitler, Fritz London và John von Neumann, tất cả đều là những người ủng hộ cho lý thuyết lượng tử "tâm tạo ra thực tại". Càng ngày càng có nhiều người, các nhà vật lý và các nhà toán học trên toàn thế giới đi đến cùng kết luận: các đối tượng vật lý sẽ không có thuộc tính gì nếu người quan sát có ý thức không theo dõi chúng. Viện sĩ Hoàng gia được giải Nobel là Eugene Wigner đã thâu tóm quan sát này khi ông nói: "Không thể nào phát biểu được các định luật của cơ học lượng tử theo một cách hoàn toàn nhất quán mà không đả động tới tâm ta… Điều vẫn còn phải để ý là dù chúng ta có thể phát triển các khái niệm trong tương lai theo bất kỳ cách nào, thì chính việc nghiên cứu thế giới bên ngoài sẽ dẫn đến kết luận là nội dung của tâm ta chính là một thực tại tối hậu" ("cái tâm" ngụ ý một cái gì đó cực kỳ bí ẩn bên trong mỗi người mà dường như gắn chặt với thế giới tâm linh – BT).

Khi tiếp tục các thám hiểm phi vật lý tôi đi tới nhận ra rằng, tôi đang quan sát và tương tác bên trong một chiều năng lượng song song. Những khái niệm của chúng ta về không gian, thời gian và khoảng cách dường như không còn đúng nữa. Tôi bắt đầu nhận ra rằng, chiều thực tại mà tôi thám hiểm khi xuất thần là kề cận với chiều vật lý; trong thực tế không thể phân tách được nó theo không gian hay khoảng cách, nhưng có thể tách được nó bằng tần số hay mật độ năng lượng. Điều dường như kỳ lạ là các chiều thực tại khác (có thể có vô hạn chiều) cũng vẫn đang tồn tại với chúng ta hiện nay. Bên cạnh đó, tôi quan sát thấy là mỗi đối tượng vật lý đều có một thành phần phi vật lý hay bản sao năng lượng, xuất hiện tương tự như cái khuôn năng lượng. Chẳng hạn, chiều phi vật lý gần nhất và các cấu trúc năng lượng của nó cùng tồn tại với chiều vật lý và vận hành như cấu trúc con năng lượng của bản thân vật chất "rắn". Tuy nhiên, cùng cấu trúc phi vật lý đó cũng tồn tại hoàn toàn độc lập với vũ trụ vật lý.

Các môi trường phi vật lý ngay sát mà tôi gặp phải thường như các biểu hiện tựa vật lý của vật chất hữu hình. Các đối tượng phi vật lý này, mặc dù ổn định về cấu trúc và hoàn toàn tương tự như vật chất vật lý, vần thường không phải là bản sao chính xác của các vật vật lý xung quanh. Ban đầu tôi bị lẫn lộn về điều này, nhưng dần dần tôi hiểu ra rằng đó chỉ là trông đợi của tôi về một dạng thực tại mới mà cần được đánh giá lại.

Tôi đã tiến hành nhiều quan sát khá kỳ lạ. Thứ nhất, chúng ta giả thiết rằng những vật vật lý xung quanh ta đều là ổn định và là cơ sở chắc chắn của thực tại. Chúng ta coi mật độ và hình dạng là phép kiểm nghiệm cuối cùng cho "cái thực". Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu chúng ta sai trong giả thiết của mình? Điều gì sẽ xảy ra nếu thực tại hoàn toàn tương đối với tỷ lệ rung động của người quan sát? Điều gì sẽ xảy ra nếu có nhiều, thậm chí có vô số các chiều thực tại ở dạng năng lượng?

  Thứ hai, sau khi thám hiểm lặp đi lặp lại vào môi trường phi vật lý ngay sát, tôi bắt đầu đặt vấn đề liệu thế giới vật lý có phải là bản sao của thế giới phi vật lý hay ngược lại? Quan sát này là quan trọng, bởi vì nó chỉ ra cấu trúc cơ bản của tất cả năng lượng, vật chất và thực tại mà ta biết. Ban đầu tôi giả thiết rằng, chiều phi vật lý song song là kết quả của vật chất vật lý. Nhưng với chứng nghiệm của mình, tôi đi đến nhận ra rằng không phải như vậy. Vũ trụ song song quả thực là một vũ trụ năng lượng tách biệt vận hành như cấu trúc con vô hình của mọi dạng năng lượng và chất liệu vật lý. Các thành phần phi vật lý và vật lý là những yếu tố không thể phân tách của cùng một toàn thể.

Thứ ba, tôi dần dần bắt đầu hiểu rằng tôi hiện tại đang quan sát một sự liên tục năng lượng. Mỗi đối tượng vật lý mà ta quan sát xung quanh mình đều tồn tại trong nhiều chiều của vũ trụ. Vấn đề dường như đáng ngạc nhiên, kết quả cuối cùng là rõ ràng: mọi đối tượng vật lý, kể cả mọi dạng sống, đều có bản chất đa chiều. Mọi thứ mà ta thấy quanh mình đều tồn tại như một sự liên tục năng lượng.

Vật chất (vật lý) không phải là trung tâm của thực tại như ta vẫn nghĩ. Thay vì vậy, vật chất dường như là kết quả cuối cùng của một loạt tương tác năng lượng xuất hiện trong các chiều vô hình. Với mỗi chứng nghiệm xuất thần tôi lại nhận ra rõ ràng hơn rằng, vật chất chỉ là một phần nhỏ xíu của toàn bộ môi trường đang tồn tại. Theo nhiều khía cạnh, vật chất là kết quả dày đặc, "mặt ngoài" nhất của một dây chuyền vĩ đại các sự kiện xuất hiện ngay bên ngoài tầm nhìn vật lý của chúng ta.

Dường như là cảm nhận của chúng ta về vật chất và vũ trụ thấy được, về vị trí của chúng ta trong vũ trụ là hoàn toàn không chính xác. Vũ trụ mà ta thấy xung quanh mình không phải là trung tâm của thực tại; nó chỉ là lớp vỏ bên ngoài nhất, tầng biểu bì mỏng của vũ trụ tổng thể. Theo thời gian, tôi càng bị thuyết phục rằng mọi thứ mà ta tin là rắn chắc và thực thì chỉ là một phương tiện tạm thời của cái tâm ta. Thực tại rắn chắc quanh chúng ta chỉ xuất hiện thực với con người bởi vì ta hiện đang tập trung vào các giác quan vật lý của mình. Một khi ta tách khỏi thân sinh vật thì ta sẽ nhìn thấy thế giới vật chất giống như thế giới ma, một thế giới các dạng mơ hồ, dạng ete (dĩ thái).

Với mỗi chứng nghiệm xuất thần, tôi đã quan sát thấy rằng các đối tượng vật lý rắn chắc quanh mình xuất hiện như các dạng hơi. Trong một số trường hợp, các đối tượng vật lý như bức tường và đồ đạc xuất hiện giống như các ảnh toàn hình có chất liệu xác định, nhưng ở dạng tựa hơi. Khi tôi thử sờ vào các vật này, tay tôi xuyên qua chúng. Thường tôi cảm thấy một cảm giác tê tê khi tay tôi hay cả thân mình di chuyển qua các đối tượng vật lý, mà các đối tượng đó lại dường như không thực tý nào trong mối quan hệ với tỷ lệ rung động mới của tôi. Bên cạnh đó, tôi cũng để ý rằng tôi càng tách lâu bao nhiêu khỏi thân mình thì các vật vật lý ngay xung quanh tôi lại dường như càng mờ theo cách nhìn của tôi. Vấn đề trở nên hiển nhiên rằng, thực tại duy nhất đối với tôi chính là các đối tượng hay người nào có rung động gần với tần số cá nhân mới của tôi. Nói cách khác, thực tại là tương đối với mật độ rung động của người quan sát.                     

Mới thoảng nhìn, kết luận này có vẻ lạ; tuy nhiên, vật lý hiện đại đã đưa ra một số bằng chứng giúp giải thích điều đó. Chẳng hạn, các nhà khoa học đã chứng minh được rằng ánh sáng thấy được đồng thời vừa là hạt vừa là sóng.

Bản chất hai mặt bây giờ là một sự kiện được thừa nhận của khoa học hiện đại. Tôi tin bản chất sóng-hạt của ánh sáng đưa ra một bằng chứng chủ chốt là mọi năng lượng đều là sự liên tục đa tần số (đa chiều), trải rộng ra xa bên ngoài các hạt dày đặc của vật chất mà ta quan sát thấy quanh mình. Cũng như ánh sáng có bản chất hai mặt cả hạt và sóng, tất cả các đối tượng vật lý và các dạng sống cũng bao gồm cả các hạt vật lý và thành phần năng lượng phi vật lý. Chính sự liên tục tương hỗ của năng lượng đã tạo ra và nâng đỡ cho toàn bộ vũ trụ đa chiều. Mọi vật vật lý quanh ta hiện tại là kết quả bề ngoài dày đặc của sự liên tục năng lượng này. Cũng giống như ánh sáng tồn tại cả dạng hạt và sóng một lúc, mọi đối tượng vật lý cũng tồn tại đồng thời dưới dạng phân tử dày đặc và dạng tâm linh phi vật lý. Việc nhận biết này sẽ mở ra cánh cửa hướng tới một biên giới thám hiểm và nghiên cứu mới rất đáng quan tâm.

(Còn tiếp) 


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét