Thứ Năm, 5 tháng 9, 2013

Vet Mong Tan.html

Vet Mong Tan.html

Quỳnh Dao

 

Vết Mộng Tàn

 

Mục Lục

Thông tin ebook

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Thông tin ebook

Tên truyện : Vết Mộng Tàn

Tác giả :  Quỳnh Dao

Nguồn : http://www.viendu.com   

Convert : Bùi Xuân Huy (santseiya_TVE)

Ngày hoàn thành : 23/04/2007

Nơi hoàn thành : Hà Nội

http://www.thuvien-ebook.com

Chương 1

 

Dân Quốc năm hai mươi tám. Giữa hè gay gắt, có hai thanh niên mình đầy bụi bám, mang túi lữ hành, dừng lại phía trước một căn nhà to của một trang viện thuộc phía đông Thành Ðô.

Ở đó thuộc vùng ngoại ô, trước cửa có một con đường trải đá nhỏ, hai bên đường toàn là ruộng mè. Bấy giờ, hoa mè đang lúc rộ nở, đưa mắt nhìn múc đâu đâu cũng thấy thảm vàng. Gió lướt qua, hoa vàng ngã nghiêng một chìu, tiết đưa hương thoang thoảng.

Ngôi nhà kín ẩn hiện trong lùm cây xanh um tùm. Dưới những bóng cá cây to, tường nhà lộ ra gạch đỏ và mái nhà hiện sắc ngói xám tro. Xem ra yên lặng quá, phảng phất mùi vị của một "thế tục đào viên."

Hai thanh niên đứng trước hai cánh của lớn sơn đen. Một người đứng tuổi có mày kiếm, mắt sáng, mũi thẳng, miệng rộng nhếch cười. Người ấy mặc áo dài màu xám nhạt trông có vẻ hào hoa phóng dật. Tuy có như châu như ngọc là thế nhưng hiện người đang chân vẽ tay múa, bàn luận gì ấy.

Một người mặc áo trắng, mắt đen sâu lay láy, thần thái như đang nghĩ ngợi gì, nhìn đăm đăm ruộng mè vô bờ. Người mặc áo xám tro nhướng mày, sung sướng hỏi:

- Thiệu Tuyền, anh thấy hoa mè thế nào? Vừa đến đây, thoáng thấy hoa mè là đã thấy có mùi vị nông thôn, sánh với thị thành đã có vẻ trong sáng, dễ chịu hơn nhiều lắm.

Thanh niên tên Thiệu Tuyền chỉ nhếc cười lạt, không nói gì. Người áo xám lại vỗ vỗ vai bạn nói:

- Thiệu Tuyền, mình đưa anh đến đây là để trị bệnh yêu đơn phương của anh. Suốt đường anh cừ trầm trầm, dàu dàu làm mình phát nóng muốn tóe lửa. Nếu anh cứ mãi châu mày ủ mặt thì mình sẽ bỏ mặc anh đó.

Thiệu Tuyền uể oải đáp:

- Có ai bảo anh màng đến tôi đâu!

- Ðược rồi, cứ kể là tại mình tào lao! (Thanh niên áo xám tự cúi đầu, tiếp) Thiệu Tuyền, chút nữa anh sẽ gặp cô tôi và em gái tôi. Anh mang bộ mặt bí xị đó đố khỏi cô tôi sẽ bảo là tôi lộn xộn ở Trùng Khánh, có lỗi gì với anh nên anh mới tìm tới nhà thanh toán!

Tuyền cười rồi:

- Thế thì, Tông Kiều, anh muốn tôi phải làm ra mặt mày thế nào để tỏ vẻ thoả mản đây?

Kiều – thanh niên áo xám – vỗ tay reo:

- Ðúng rồi, cứ cười như thế là được.

- Hay! Anh như một đại đạo diễn mà tôi thì không phải diễn viên.

- Anh xem, đầu óc anh chỉ có kịch là kịch hổng biết chừng đang nhớ tới Chuyên Tiểu Ðường vĩ đại của anh.

Tuyền cau mày:

- Lại bày đặt nữa!

Kiều rối rít:

- Thôi, thôi, từ rày về sau mình không nhắc đến Chuyên Tiểu Ðường nữa, được không? Nào vô nhà đã. (Kiều vỗ cửa rầm rầm, cất cao giọng Tứ Xuyên gọi) Ông Triệu ơi, mở cửa, tôi về đây!

Tuyền nhìn Kiều:

- Có thể nói lần nầy anh sẽ thoả mản. Lát nữa sẽ thấy lòng thoả mản in nét lên mặt anh.

- Chớ sao! Nhưng muôn ngàn lần anh đừng có đem mình ra làm trò đùa với cô em gái. Cô em không như Chuyên Tiểu Ðường của anh đâu. Con người ta mắc cở, rụt rè, đụng chuyện gì cũng đỏ bừng mặt. Anh làm nó mắc cở thì mình cũng không tha thứ cho anh.

- Coi anh sốt ruột kia! (Tuyền nhếch cười). Rốt cuộc chuyện lớn bằng trời mà không ăn nhằm gì đến anh thì chẳng sao. Nhưng gặp chuyện có liên quan tới anh thì trông anh lại như kiến bò chảo nóng!

Kiều nói:

- Nói cho anh biết nghe Thiệu Tuyền! Mình với Khiết Kỳ tuy đã chơi nhà chòi, nhảy chang cháng, chơi thân với nhau từ nhỏ đến lớn nhưng bây giờ thì là "Trời mọc hướng đông, mưa hướng tây. Mưa cứ mưa rơi mặc nắng gay" đấy. Trước sau vẫn không đến được đường ranh tình cảm anh em.

- Tại sao không thể như ngày xưa?

Kiều thở dài:

- Ôi… Ðợi khi anh gặp Kỳ rồi, anh sẽ biết. Cô em như một vị tiên không nhuốm bụi trần, mình cảm thấy nói chuyện tình cảm thường tình của thế gian là làm hoen ố em đi.

- Ðừng có nói cho quá, tôi không tin.

- Rồi anh sẽ thấy.

Kiều đáp xong lại vỗ mạnh cửa thêm mấy cái, gọi to:

- Ông Triệu ơi, cái gì mà kêu cả ngày trời không chịu ra mở cửa.

Cùng với tiếng đáp "Dạ" có tiếng chân người bước tới gần. Một lão bộc người Tứ Xuyên đánh tiếng:

- Có đây! Có đây!

Cửa mở, Kiều và Tuyền bước vào được đón tiếp nồng nhiệt. Lão Triệu nói vọng vào:

- Có cậu tới chơi nè!

Trong nhà huyên náo tiếng người, toàn là những a hoàn những bộc phụ đã giúp việc lâu năm. Họ vây hai thanh niên, nào vỗ vai nào kéo tay, tiếng cười vang lên rộn rã. Tiếp theo, từ cửa bước ra một trung niên phụ nữ tuổi khoảng bốn mươi. Bà ăn mặc rất tươm tất, mỉm cười bước tới vừa lúc Kiều vượt vòng vây, và tới chào:

- Thưa cô! Có gì cho con ăn không cô?

Người cô cười:

- Coi con đó, luôn luôn khỉ khọt như con nít! Vừa bước vô cửa, chuyện gì cũng không hỏi lại đòi ăn! Sao? Còn cậu đây có phải là bạn học của con không?

- Dạ…dạ… (Kiều vỗ vỗ trán) Con quên giới thiệu rồi (Kiều kéo Tuyền đến) Ðây là anh bạn tốt nhứt, cần nhứt của con, anh Tông Thiệu Tuyền. Còn đây là cô tôi, một tay nấu ăn ngon số dách, lần hồi anh sẽ được thưởng thức.

Tuyền bắt chước Kiều, kêu người đàn bà bằng cô, mỉm cười, hơi cúi đầu chào. Kiều kéo luôn Tuyền vào phòng khách, vừa đi vừa hỏi:

- Cô, thiệt hổng có gì ăn hả cô? Con đói dữ lắm. Suốt đường ngồi trên xe, chạy đường gồ ghề, nhồi con đến thiếu điều xương cốt rụng ra!

- Ðồ ăn thì lẽ đượng nhiên là có.

Người cô nín cười đáp, một mặt dò xét Kiều tiếp:

- Nhưng…

Kiều chận lời:

- Ðừng nói! Ăn cho mập trước rồi ăn cho ốm sau!

Người cô lại cười:

- Ăn nói cái gì kỳ vậy cà? (cô chau mày) Không có một chút xíu tao nhã nào hết. Con học đại học theo lẽ phải lớn lên nhưng càng học càng thấy nhỏ lại.

Kiều quay sang nhìn Tuyền:

- Anh biết không, cô cho ăn theo qui tắc. Với người từ xa lại, phải tắm rửa trước cho sạch hết bụi đường trường rồi mới được ăn. Thật thì tắm rửa làm hao nguyên khí, "ốm em"! Ði một lèo khổ sở, mà còn bị ốm em thì có chắc nào chúng ta bị mưu sát.

- Coi miệng mồm của con đó!

Bà cô quay hỏi Tuyền:

- Cậu Tuyền, Kiều ở trường bộ cũng tham ăn như vậy hả?

- Thưa, còn quá hơn ở đây. Ở trường ảnh có biệt danh là…

Kiều nhảy dựng:

- Thiệu Tuyền, mình cảnh cáo anh, không được phép nói à nha!

- Chuyện gì đến không cho phép nói lận?

Câu hỏi ấy từ nhà vọng ra. Thinh âm lãnh lót, không lớn, nhưng bao nhiêu tiếng cười đều không ngăn được thinh âm.Thiệu Tuyền đưa mắt nhìn theo hướng phát ra thinh âm, chợt hoa mắt thấy sáng như bị một cường quang đập mắt.

Người Tuyền không sao giữ được khỏi chấn động.

Trước mắt chàng, một thiếu nữ khoảng mười tám mười chín tuổi, mặc áo dài trắng mình bông nhỏ. Tóc nàng thắt bính, thả xoà về hai bên vai, lông mi dài quớt cong che lấy cặp mắt to mọng nước. Mũi nhỏ xinh xắn, miệng nhỏ duyên duyên, trông nàng có vẻ gì thanh thoát không nói được.

Một tay vịn thành cửa, miệng nhếch cười duyên nàng nói:

- Ðang ở trong phòng đọc sách mà nghe om sòm ngoài nầy thì đoán là anh tới chớ không ai,

- Ha ha…Khiết Kỳ! Mau lại đây, anh giới thiệu cho.

Kỳ đi tới, không ý thức lắm liếc qua Thiệu Tuyền một cái. Theo lời giới thiệu của Kiều, nàng nhẹ cúi đầu chào Tuyền, đoạn đưa mắt nhìn lại anh:

- Anh Kiều, anh đen rồi, càng giống dân da đen!

- Thiệt hả? (Kiều nhướng mày) Khiết Kỳ em lớn rồi, càng trở thành người đẹp!

Mặt phớt hồng, Kỳ trừng mắt với Kiều rồi đi luôn ra ngoài, Kiều cười nói với theo:

- Kỳ em, đừng chạy! Em không định xem quà tặng nhỏ của anh đem tới cho em sao?

Kỳ dừng chân, Kiều mở ngay bọc hành lý, mò mò một lúc chẳng tìm được gì ráo. Chàng vứt áo quần, giày vớ ra ngoài tùm lum mà vẫn tìm không được món quà. Kỳ đưa mắt không tín nhiệm nhìn Kiều:

- Anh lại xí gạt em rồi!

- Quỷ mà xí gạt em.

Kiều đưa mặt bí xị sang Tuyền hỏi:

- Thiệu Tuyền, anh nhớ cái cặp mèo bằng pha lê mình nhét ở đâu không?

- Cặp mèo pha lê? (Tuyền suy nghĩ một thoáng) Nhớ rồi, trước khi đi anh luôn bảo là đừng có quên mang theo. Nhưng lại sợ đễ trong bọc đồ có thể bị bể nên anh cho vào túi quần.

- A, thôi đúng rồi!

Mắt Kiều rực cười, tay Kiều cho vào túi quần. Tuyền rùn vai nói tiếp:

- Không được tích sự gì đâu. Trước khi đi, anh lại bảo quần anh dơ quá, cần phải cởi ra nhờ giặt. Rồi anh lại nói bỏ đồ trong mình nhiều quá bất tiện nên thôi không mang theo cặp mèo ấy nữa.

- A!… Tay Kiều ngừng lục lạo mặt càng thêm bí xị, lúc lâu chàng mới rút tay ra.

Bà cô đứng kề bên tức cười gập lưng, Kỳ cười tròn miệng, người làm bưng nước ra rửa mặt cũng cười không ngẩng đầu lên được. Tuyền không ngăn được cười, Kiều thấy mọi người cùng cười nên cũng cười theo.

Ðêm ấy, Kiều và Tuyền ở một phòng, lúc chuẩn bị lên giường ngủ, Kiều hỏi:

- Anh thấy em gái của tôi so với Chuyên Tiểu Ðường của anh như thế nào?

- Cả hai hoàn toàn khác hẳn nhau, không làm sao so sánh được.

- Kỳ còn là một "cây" đờn đấy, vài bữa nữa nó sẽ đờn cho anh nghe.

Nói xong, Kiều nằm xuống trước kê tay làm gối. Tuyền vừa thay đồ ngủ vừa bàn:

- Kiều này, anh thật may ghê!

- Sao? Bộ mình đối với Kỳ hãy còn có điểm không rõ hả?

- Ngu!

Tuyền đến bàn bên, lấy giấy viết ra viết mấy câu, đưa cho Kiều xem và nói:

- Ðừng có bày đặt giả mù sa mưa!

Kiều đọc mấy câu trong giấy:

- Mong cho thiên hạ có người yêu đều trở thành quyến thuộc.

Kiếp trước định rồi không sai lạc chữ nhân duyên.

Kiều nhìn giấy, nghĩ ngợi sâu xa.

 

Chương 2

 

Mái tóc trước trán dợn quăn, bính tóc thả dài trước ngực rẻ một đường dài trắng trên đầu có phần dịu cảm lạ lùng. Hai hàng mi dài tạo thành một thứ bóng râm phớt, chỉ còn cho thấy chót mũi nhọn cao cao. Nàng ngồi trên ghế nhỏ trước cây đàn xưa, tay thon trắng ngần sính động. Một dọc âm thanh loáng thoáng khêu lòng, những âm thanh đâu đâu đánh thốc vào tận đáy.

Bỗng nhiên, gương mặt ấy ngẩng lên, đôi mắt sáng như minh châu nhìn thẳng vào Kiều. Chàng giật mình, tay chân có phần luống cuống.

Tuyền đang ngồi kề bên nghe nhạc, buột miệng khen:

- Ồ, đẹp quá!

Kiều tỉnh hẳn, nhìn Kỳ đang nhìn thẳng chàng. Mắt chàng hơi mở to, miệng nhếch cười có phần trào lộng:

- Anh Kiều, chắc anh cảm thấy phiền nghe… Theo em thì anh sắp ngủ bây giờ!

- Bậy nà, anh đang bị tiếng đàn của em làm cho anh mê mẩn đó.

Kỳ cố ý hỏi:

- Vừa rồi, em đờn bài gì?

- Cái đó… (Kiều châu mày) Anh không thuộc bài bản lắm!

- Ðó là bản Thanh Bình điệu anh đã nghe cả trăm lần.

Kỳ trề môi tiếp:

- Theo em thấy thì anh đâu có để ý nghe!

- Ðừng có trách anh mà! Anh có cái tật duy nhất là mắt thấy sắc đẹp thì tai không làm sao nghe nhạc được.

- Anh (Kỳ trừng mắt) Anh chỉ có ham ăn ham nói mà không có sở trường gì khác.

Tuyền chen lời:

- Ảnh có một sở trường.

- Sở trường gì? Kỳ mỉm cười quay nhìn Thiệu Tuyền.

- Anh của cô đây còn là một cây săn người đẹp. Khá nhiều cô bạn học đã gởi thơ tình cho ảnh. Nghe nói, các cô cho ảnh cái biệt danh là….

- Thiệu Tuyền!

Kiều nôn nóng gắt luôn:

- Anh dám…?

Kỳ lấy làm thú vị can thiệp:

- Nói đi, ảnh có biệt hiệu gì?

- Họ bảo ảnh…

- Thiệu Tuyền!

Kiều lại kêu ngăn nhưng Kỳ lại giục:

- Thây kệ ảnh, anh cứ việc nói đi!

Tuyền liếc Kiều, ném cho cái nhìn hàm sức rồi cao giọng:

- Các cô gọi ảnh là "bay bướm", "lả lướt"!

- Thiệu Tuyền! (Kiều nhăn tít mắt) Cái anh quỷ này không đánh không được. Ăn nói gì tầm bậy tầm bạ, bộ nhớ Chuyên Tiểu Ðường đến phát điên hả?

Tuyền đứng dậy, bước ra cửa ngoài. Kiều lật đật chạy theo chụp tay Tuyền:

- Mình nói chơi mà xin anh đừng giận.

Tuyền đẩy Kiều trở lại phòng:

- Mình không giận nhưng cảm thấy chóng mặt, muốn đi dạo đồng một lúc (Tuyền kê sát tay Kiều nói nhỏ) Ðừng để phụ biệt hiệu của anh.

Nói xong, Tuyển đẩy Kiều vào, riêng chàng thoăn thoắt bước đi, Kiều quay vào, xao xao tay nói với Kỳ:

- Không làm sao được, cứ nghe nói đến Chuyên Tiểu Ðường thì ảnh lại giận!

- Chuyên Tiểu Ðường là ai?

- Diễn viên thoại kịch, dân Trùng Khánh mê cô ta không ít. Tuyền chạy theo cô mất nữa năm.

Kỳ liếc xéo Kiều:

- Còn anh?

- Anh à? Anh chỉ xem cô ta đóng kịch.

- Chắc cũng một tay trồng cây si, bằng không thì làm sao anh có biệt danh "lả lướt" chớ?

- Em đừng có nghe Tuyền nói bậy bạ!

- Bậy bạ hả? Hổng thấy cũng biết!

Kỳ cắn môi, mày hơi nhướng lên, mỉm cười. Kiều nhìn nàng, lồng ngực bỗng đập thình thịch. Chàng bước gần hơn một bước song nhứt thời không biết nói gì.

Kỳ bảo:

- Nói cho nghe chuyện bạn gái của anh đi.

- Bạn gái? bạn gái nào đâu?

- Thì những bồ bịch của anh ở Trùng Khánh.

- Anh không có.

- Em không tin. Ðừng có dối gạt em.

- Quỷ mà gạt em.

- Vậy sao họ cho anh là anh bay bướm, lả lướt?

- Bởi vì gặp cô nào anh cũng đùa.

- Thiệt hả?

Kiều đứng sững, nhìn Kỳ đăm đăm. Gương mặt trắng nõn lần lần pha hồng.

- Khiết Kỳ! Kiều gọi nhỏ.

Kỳ như giựt mình hỏi lại:

- Gì?

- Anh nói…

- Anh nói sao?

- Anh nói…

Kiều vẫn nhìn dán vào nàng. Mặt nàng càng đỏ, quầng đỏ càng lớn. Kiều ấp úng:

- Anh nói…

- Thì nói đi… Nàng nói giọng dịu dàng khuyến khích.

- Khiết Kỳ, anh nói ra hổng biết có xúc phạm đến em không?

Kiều hỏi nhỏ rí, chậm rãi đưa tay đỡ bính tóc trước ngực nàng, mắt không dám nhìn lên. Chỉ nhìn vào lọn tóc đen, Kiều tiếp:

- Em đã chiếm một chỗ ngồi tôn kính trong lòng anh từ hôm nào đến giờ, chỗ ngồi cao quá đến anh không dám chạm vào, không dám nhìn lên. Mấy năm rồi em không biết hình ảnh của em đã làm anh khốn khổ. Mỗi năm, nghỉ hè hay nghỉ mùa đông, anh đều tới nghỉ ở đây. Lần nào, trước khi đi, anh cũng thề là sẽ nói. Nhưng cứ vừa thấy em là anh mất hết can đảm. Nếu em cảm thấy lời anh là xúc phạm đến em thì anh sẽ rơi vào nơi vạn kiếp không đầu thai được. Thế nên, trước sau anh vẫn không dám nói.

Khiết Kỳ, anh tự biết, đối với em thì anh quá nhỏ, quá thấp, cho dầu trước mặt người khác thì anh cảm thấy hơn người. Nhưng vừa thấy em thì anh không sao tránh khỏi tự ty. Không cách nào giải thích được, nhưng Khiết Kỳ, anh không thể không nói. Anh không thể vĩnh viễn ấp a ấp úng để che giấu tình cảm mình chân thật. Mấy hôm rồi, ngày ngày gần gũi bên em, anh thấy rằng nếu anh không nói được thì người anh sẽ nổ tung. Giờ, anh nói đây, nếu em không coi lời nói của anh vào đâu thì anh sẽ gấp rút thu dọn đồ đạc trở lại Trùng Khánh. Giờ, xin nói cho anh biết, lòng em như thế nào?

Nói một dọc tràng giang đại hải, Kiều vẫn không có ngẩng lên, vẫn không dám nhìn ngay mặt Kỳ. Chàng nói xong, Kỳ vẫn không một chút động đậy, không lên tiếng, cũng không di động. Bây giờ, Kiều không thể không ngẩng lên nhìn nàng.

Nhưng vừa thấy mặt nàng, Kiều bỗng giật bắn. Thì ra nét ửng đỏ đã biến đi đâu mất nhường lại cho một màu trắng xanh. Mắt nàng thẫn thờ nhìn thẳng về trước, không một chớp động.

Kiều hoảng quá, chụp tay nàng, những ngón tay thon băng giá. Kiều lắc mạnh tay nàng:

- Khiết Kỳ! Khiết Kỳ! Em sao thế này?

Nàng vẫn như gỗ đá bất động. Kiều lắc mạnh nàng hơn:

- Anh nói sai phải không? Khiết Kỳ, hay là lẽ ra anh không nên nói? Em giận anh phải không?

Nàng vẫn không lên tiếng đáp. Nhưng hai hạt châu đã trào đóng khóe mắt nàng. Rồi như một viên đá nặng, nước mắt lăn dài xuống mặt nàng, rớt xuống, rớt xuống!…

Kiều càng hoang mang hơn nữa, tự trách:

- Lẽ ra thì anh không nên nói với em những lời vừa rồi. Khiết Kỳ! Anh đã lầm, theo lẽ anh không nên nói! Theo lẽ anh không nên nói những lời xúc phạm đến em, anh phải chết!

Nàng chưa nhích động thì hạt châu nầy rơi hạt châu khác trào ra. Kiều sững sờ nhìn nàng lúc lâu, bỗng dậm chân:

- Anh về Trùng Khánh!

Nói xong, chàng bước ra cửa nhưng chàng vừa mới đến cửa thì Kỳ bỗng lên tiếng gọi. Kiều quay đầu lại thì Kỳ bỗng nhanh như chớp chạy bay lại, ngã gọn vào lòng chàng, đập tay lên ngực chàng bình bịnh, khóc nói:

- Trời ơi, anh Kiều, anh hư lắm, anh tệ lắm, anh tệ thật là tệ! Anh đã khinh em! Anh biết rõ lòng em mà anh đã bắt em chờ đợi biết bao lâu! Em cho là anh ở trùng Khánh đã có bạn rồi! Anh hư lắm! Anh đáng ghét quá! Bây giờ anh mới nói trong khi tuổi vừa mười hai thì em đã yêu anh. Bây giờ anh mới nói làm chi em nghĩ rằng vĩnh viễn anh sẽ không nói. Anh khinh em…

Kiều nhắm híp mắt, hít một hơi dài. Sau đó Kiều ôm siết lấy nàng, cúi đầu xuống, áp đặt môi chàng lên làn môi mỏng của nàng. Cảm thấy vũ trụ đang quay cuồng, quay cuồng, quay cuồng…

Sau đó là một đoạn vắng lặng như kéo dài hằng cữu.

Ngoài song, có một bóng người sẽ lén rút lui. Người ấy là Thiệu Tuyền. Chàng đi ra cửa sau nhà sau, dừng chân bên gốc dừa.

Bấy giờ là lúc trời ửng sắc chiều, áng mây từ trên trời ửng ánh hồng. Bỗng chàng bị mặt trời nghiêng xô cho ngã dài ra đất. Chàng đứng như trời trồng, lẩm bẩm:

- Chỉ có ta vĩnh viễn thuộc về người bồi hồi đứng ở ngoài song.

Chàng nhếch cười khổ với mặt trời nghiêng. Cười rồi lại cười!

Hai giọt nước mắt lăn dài xuống, chàng ngồi sụp xuống bóng dừa, chôn đầu trong hai tay.

 

Chương 3

 

Tháng hè qua mau như tên bay. Trong vui đùa, ngày dài trở thành ngắn hơn những ngày tầm thường bình thản.

Chớp mắt đó, lá ngô đồng ngoài sân đã trở vàng. Ðầu tháng chín dương lịch là nhập học lại, Kiều và Tuyền bắt đầu sắp soạn hành lý, chuẩn bị trở lại Trùng Khánh.

Chiều này, một trận mưa thu rây rắc. Kiều đang ủi nốt cái quần tay chót để cho vào bọc thì Khiết Kỳ sẽ lén chạy đến, nhét một gói giấy hình chữ nhựt vào giò đồ ăn của chàng.

Kiều hỏi:

- Cái gì vậy em?

- Ðồ ăn mà anh thích nhứt để anh đem theo ăn.

Kiều nhìn giỏ đồ ăn đầy nhóc:

- Ăn hết thì chỉ còn có nước chết!

Khiết Kỳ mỉm cười, đi đến bên Kiều, đứng yên. Kiều nhìn nàng với hàng hàng lớp lớp câu nói đầy lòng song không rút ra được một câu nào để nói hết.

Khiết Kỳ gượng cười, nói trước;

- Ðến Trùng Khánh có một mình, xin giữ gìn ấm lạnh…

- Anh nhớ…

- Ðừng có quá ham chơi. Ðến kỳ nghỉ đông, mau về liền!

- Yên tâm, anh sẽ bay về liền nếu là anh có cánh. Nhưng, Khiết Kỳ, chờ anh mỗi đêm, đêm đêm anh sẽ thả hồn về bên gối em.

- Tông Kiều!

Kỳ gọi nhỏ, ngã đầu vào ngực chàng. Kiều choàng ôm lấy nàng, cứ thế cả hại tựa vào nhau rất lâu. Có tiếng mưa rơi ngoài sân trong im lặng đó.

Sau cùng, Kỳ thở dài:

- Nếu có thể trở thành cái bóng của anh thì hay biết mấy. Anh đi đâu, em theo đó, trọn đời trợn kiếp chẳng chia lìa.

- Khiết Kỳ! Em là cái bóng của anh thì anh phải là cái bóng của em.

- Là bóng của anh, chắc chắn em sẽ kiểm xoát anh một cách nghiêm ngặt. Nếu anh phản bội, sẽ bị em xét xử.

- Làm sao anh có thể phản bội em chớ?

- Ai biết? Anh đã có biệt hiệu quang vinh mà!

- Cái đó chỉ là nói chơi thôi.

- Có thật thì anh cũng không nên vin vào đó. Từ ray, chỉ cần anh nhìn lại bóng anh tức là nhìn em. Có vậy, anh sẽ không dám làm điều gì không phải với em.

- Ðược rồi, anh nhớ lấy lời Khiết Kỳ là cái bóng của anh. Nhứt cử nhứt động của anh đều bị em giám thị!

Kỳ cười rồi, lại ngã tựa vào chàng.

- Kiều nói:

- Tới giờ anh phải đi, đố khỏi xấn bấn ở đây rồi lên xe không kịp. Ờ Thiệu Tuyền đâu rồi cà?

- Ảnh đi từ giã gốc dừa phía sau núi! Ảnh bảo, ở đây hai tháng ảnh đã làm bạn với gốc gừa nên trước khi đi phải có lời từ giã. Ảnh thiệt là người có ý.

- Ảnh là một người tốt, đa tình, si tình. Trong hàng bè bạn, anh thích ảnh nhứt. Bây giờ, đành là phải đi tìm ảnh.Xem ra thì ảnh với gốc dừa cũng khó nỗi chia tay huống chi là giữa chúng ta!

Kỳ giữ tay Kiều:

- Ðừng đi anh!

- Không kịp chuyến xe đó!

- Bữa nay không đi kịp thì mai đi.

- Khiết Kỳ! Kiều đỡ mặt nàng, nhìn dán vào nàng.

- Nàng nói nhỏ:

- Anh có nghe chăng tiếng mưa rơi? Mưa lớn thế kia, thôi mai hãy đi!

- Khiết Kỳ!

- Kiều anh, anh có biết bài từ này không? Ðể em đọc cho anh nghe nhá!

- Ðọc đi!

Thu sang với cả gió mưa

Làm xanh trở lại vườn xưa, ngô đồng.

Ngày mai mới phải sang sông.

Ðêm nay sao để phòng không hỡi chàng!

Kiều cúi xuống, hôn nụ hôn keo sơn gắn bó.

Bỗng có tiếng động rèm làm cho hai người đang dán chặt rời ra. Kiều lỏng tay, Kỳ đỏ mặt thối lui đứng bên cửa sổ.

Tuyền bước vào như chưa từng thấy gì hết. Áo choàng xanh của chàng đẫm ướt mưa thu, tóc chàng cũng ướt đẫm.

Kiều giã vờ nói:

- Coi anh đó! Tới giờ đi rồi mà bóng hình gì đâu chẳng thấy. Trễ xe thì mình hỏi tội anh đó!

Tuyền trề môi:

- Hứ! Hổng biết ai làm mất thời giờ à nha! Tôi ra gốc dừa phía sau nói lời giã từ giữa bóng với hình. Càng từ giã càng thấy không rời ra được. Cho nên tôi nghĩ, đễ mai khô ráo rồi hẳn đi! Huống chi người ta đã nói:

- Ngày mai mới phải sang sông, đêm nay sao để phòng không hởi chàng!

Khiết Kỳ đỏ mặt, kêu lên một tiếng, chạy vụt ra cửa.

Kiều gọi theo:

- Khiết Kỳ!

Nhưng nàng đã chạy khuất rồi, Kiều nói lời trách bạn:

- Coi anh đó!

- Còn trách tôi ư? Thôi thì anh chạy theo nàng đi! Tiếc rẻ một ngày sau cùng, đố khỏi ngày mai rồi cũng đi không được.

Tuyền vừa nói vừa đẩy Kiều ra, đoạn đóng chặt cửa phòng lại. Ðể cả người lẫn áo ngã vật ra giường. Tuyền nhắm mắt, ngâm nhỏ:

- Ngày mai mới phải sang sông,

Ðêm nay sao để phòng không hởi chàng?

 

Tuyền lẩm bẩm:

- Ngọt ngào làm sao! Quyến luyến làm sao! Còn ta? Một mình cô độc, cô độc một mình, cứ thế…

Ðêm ấy mưa lớn, Tuyền bị tiếng mưa làm cho thức giấc, mơ mơ màng màng gọi:

- Tông Kiều!

Không có tiếng hồi đáp. Tuyền trở mình, trong nhà tối om om, không trông rõ vật gì, Kề tay gối đầu, Tuyền lại gọi:

- Kiều ơi!

Vẫn không có tiếng người đáp. Tuyền nằm dài nghĩ ngợi rồi đưa mắt sang giường bên. Dần dần, mắt chàng quen với bóng đêm. Và chàng đã thấy giường Kiều bỏ trống.

Tuyền sững sờ nhìn đến màn trướng, thấy màn trướng run im.

Bấy giờ, Kiều đang nằm bên Khiết Kỳ. Khiết Kỳ co rút nhìn chàng, mặt đầy ngấn lệ. Chàng ôm siết tay nàng, tha thiết nòi:

- Khiết Kỳ! Hãy tin anh, Kỳ nghỉ tới chúng mình thành hôn!

- Tông Kiều! (giọng nàng có vẻ khiếp sợ) Em nay đã thuộc về anh, sớm muộn gì rồi cũng sẽ có việc xảy ra nhưng em quyết không hối hận. Nhưng, trăm lần ngàn lần, xin anh đừng phụ em.

- Em! Không tín nhiệm anh là anh có tội. Anh xin thề, nếu anh có lòng phụ bạc thì xin cho anh chết một cách thảm thương.

Kỳ bịt miệng Kiều bằng cách ấn môi nàng trên môi chàng. Cả hai hôn nhau đê mê.

Kỳ lại nằm ngay ra giường, nhìn ra khung cửa sổ tối om om nói:

- Em không hối hận đâu anh. Em đã chờ đợ bao lâu cái giây phút này, giây phút em là của anh, hoàn toàn thuộc về anh. Năm mười hai tuổi, em đã mộng được làm vợ anh. Nhưng em sợ làm sao! Sợ ở Trùng Khánh có biết bao nhiêu con gái! Sợ các nữ đồng học của anh! Sợ quá những điều ngoài ý! Giờ này thì em không sợ nữa. Em đã thuộc về anh rồi.

- Phải đó, Khiết Kỳ, em là vợ của anh.

- Còn là cái bóng của anh nữa chớ!

- Phải, em là người vợ bóng!

- Không!

Kỳ nhéo Kiều:

- Ðừng có nói như vậy! Ðừng!…

- Em sợ gì? Lòng anh ở nơi này, vĩnh viễn em không việc gì phải sợ.

Mãi đến khi ánh sáng trắng mờ khung cửa, Kỳ mới lắc lắc Kiều nói:

- Ði đi! Ðừng để cho người làm trong nhà trông thấy!

Kiều bước xuống giường, hôn Kỳ rồi chạy về phòng mình.

Tuyền trở mình, phát ra vài tiếng ư ử. Kiều nhìn Tuyền thấy Tuyền đang ngủ say. Thế là Kiều chui tọt vào mền, chờ trời sáng tỏ.

Trưa hôm sau, cả hai mới lên xe đi Trùng Khánh.

Xe chạy lắc lư, đường sình không ít nên xe chạy rất chậm.

Kiều và Tuyền ngã tựa thành xe, hoàn toàn trầm mặc, mỗi người theo đuổi một tâm sự riêng tư. Chẳng bao lâu, Kiều mở bọc hành lý rút ra một chiếc khăn tay. Từ khăn, Kiều lại rút ra một tấm hình. Kiều đưa hình lên ngắm, hình của Khiết Kỳ chụp cở bốn sáu.

Nàng trắng như ngọc, môi mềm như nhung, đôi mắt to đen lay láy chứa chan tình. Ðây là hình Kỳ đã khẻ lén nhét vào bọc hành lý của Kiều. Chàng lật ra mặt sau, đọc một bài thơ ngắn:

- Xe lắc lư hề ngựa phi phi

Nhớ theo chàng hề không thể quên

Chàng đi yên hề Tây về Tần

Nguyện làm bóng hề theo bên chàng

Chàng tựa bóng hề không thấy bóng

Chàng rọi sáng hề bóng linh động.

Ảnh ấy, thơ này làm cho hồn Kiều bay bổng. Tuyền đã nhìn hình, nhìn thơ, nhìn từ phía sau lưng Kiều nhìn tới. Tuyền gật đâu, vỗ vai Kiều:

- Anh thật đáng hãnh diện nhứt, muốn cái gì cũng đều nắm được vào tay.

 

Chương 4

 

- Tông Kiều,  lại viết thơ tình cho cái bóng của anh hã?

Tuyền vừa soi gương cạo râu vừa hỏi. Kiều "ờ" một tiếng rồi vẫn tiếp tục ngồi viết.

Ðây là một căn phòng nhỏ do Kiều và Tuyền thuê của tư nhân ở ngoài trường. Trường có túc xá cho sinh viên nhưng cuộc sống có phần phức tạp, Kiều và Tuyền là sinh viên có hoàn cảnh tương đối dư giả nên mướn nhà ở riêng.

Gia đình Tuyền ở Côn Minh, thỉnh thoảng gởi tiền tiếp tế. Phần Kiều, tuy cha mẹ còn bị kẹt ở Bắc Bình song có người cô ở Thành đô cứ "ủng hộ đều đều". Khá giả hơn các bạn lại chê túc xá lộn xộn. Kiều và Tuyền mướn phòng ở Tiểu Long Khảm, cách trường không xa lắm.

Tuyền tiếp:

- Nghe này Kiều, mình có hai vé.

- Ờ.

- Sao? Có đi xem chung không?

- Ờ.

Tuyền bực mình gắt:

- Nhưng anh có nghe gì không chớ?

Bấy giờ Kiều mới ngẩng lên hỏi lại:

- Chuyện gì?

Tuyền đi tới đặt tay lên vai Kiều:

- Tôi nói tôi có hai vé, anh viết nhanh lên rồi chúng mình đi xem kịch.

Kiều không thấy hứng thú lắm:

- Kịch ở đâu?

- Kháng Kiến Ðường.

- Chắc cũng lại Chuyên Tiểu Ðường thủ vai chánh?

- Ðúng vậy. Ði không?

- Ðược rồi, đợi mình kết thúc thơ đã.

Thơ viết xong, Kiều cho vào ohong bì dán lại, cùng Tuyền đi ra. Tuyền nhìn Kiều từ tận xuống dưới nói:

- Thay áo đi bồ!

- Mình không có chạy theo Chuyên Tiểu Ðường thì cũng không cần chú ý đến hình thức. (Kiều cười đáp, mặt khác lại ngắm nghía Tuyền tiếp). Mày râu nhẫn nhụi, trông ra rất giống một công tử con nhà trọc phú. Nếu mình là Chuyên Tiểu Ðường thì chuẩn bị xiêu lòng đi là vừa!

- Ðáng tiếc anh không phải là Chuyên Tiểu Ðường.

Trong Kháng Kiến Ðường, khán giả mua vé vào xem ngồi chật nức. Bấy giờ là thời kỳ thoại kịch toàn thịnh. Tuyền có hai vé, lẽ dĩ nhiên là đã chọn chỗ rất tốt ở hàng thứ tư, để nhìn cho thật rõ, nghe thật rõ.

Chuyên Tiểu Ðường người dong dỏng cao, đúng hiệu "Trường túc". Thân nàng lại thon thon, gầy gầy, mày đậm, mắt đen và to, môi mỏng nhưng có vẻ rắn chắc. Nét đẹp toàn diện ở nàng là cái vẻ "bốc lửa." Ở nàng tuy có hơi thiếu phần nữ tính liễu bồ nhược chất song được cái hoạt bát có duyên.

Tiểu Ðường không lớn tuổi, nhiều nhất là khoảng hai mươi. Giữa mắt và mũi của nàng, nét đẹp anh thư nhiều hơn nét đẹp kiều mỵ. Mắt nàng sắc sảo long lanh, mỗi quét mắt của nàng đều có sự gườm gườm lôi cuốn.

Dứt màn thứ nhứt, màn nhung buông xuống tiếng vỗ tay hoan hô vang dậy. Tuyền kéo tay áo Kiều, nói nhỏ:

- Mình vô hậu trường chơi!

Tuyền chạy theo Tiểu Ðường khá lâu, song chỉ được nói đôi câu với nàng ở hậu trường.

Kiều theo Tuyền bước vào hậu trường lộn xộn không chê được. Áo quần, tranh cảnh, đồ nghề hoá trang để loan khắp nơi. Lại có khách đến tặng hoa, khán giả đến xin hình,mùi hoa, bóng người, tiếng hô lớn, tiếng gọi nhỏ của nhân viên sân khấu đang hì hục khuân vác hay chạy đi chạy lại làm thành một thứ âm thanh bát nháo mùi vị bát nháo, tình cảm bát nháo.

Kiều và Tuyền chen vào được thật không dễ. Chuyên Tiểu Ðường đã thay xong trang phục màn nhứt, đứng bên bàn hoá trang ở gần cửa ra vào nói chuyện với một người mặt nung núc thịt.

Tuyền cao mày nói nhỏ:

- Hắn ta là thổ địa Trùng Khánh đang lung lạc Chuyên Tiểu Ðường đấy!

Bây giờ, khối thịt ấy nói giọng như ra lịnh:

- Mình nói chắc nhá, cô Tiểu Ðường diễn kịch xong tôi đem xe lại rước.

- Hổng được. Em đã có hẹn khác rồi.

- Coi kìa, cô cho tôi nở mặt một chút với chớ!

Tiểu Ðường lắc đầu nhưng khối thịt kia không để cho nàng kịp biện bạch!

- Ðừng nói nữa Tiểu Ðường, tôi đem xe lại rước cô ngay.

Nói xong hắn ta quay đi liền. Tiểu Ðường nhướng mày, tay xoa xoa lưng, mặt có sắc giận. Tuyền tằng hắng một tiếng, gọi!

- Tiểu Ðường!

Tiểu Ðường quay lại thấy Tuyền, cười ngay:

- À, ra là anh, anh Tuyền! Sao lại có ngày giờ đến thế, bộ ngày mai không có thi hả?

- Có thi cũng vẫn cứ lại.

Ðáp xong Tuyền kéo Kiều tới giới thiệu. Tiểu Ðường nhìn Kiều từ dưới lên trên từ trên xuống dưới gật gật đầu hỏi:

- Ông đây mới tới lần thứ nhứt chắc?

- Không phải lần thứ nhứt mới tới xem vỡ kịch. Chỉ có lần thứ nhứt thử vào gặp trực tiếp cô thôi.

- Ông với anh Tuyền đây là bạn học à?

- Là bạn học cũng lại là bạn thân với nhau nữa. Chúng tôi ở chung một phòng, tối ngày cứ nghe ảnh nhắc đến cô. Cho nên với cô tôi cũng thấy là quen.

- Thiệt hả?

Tiểu Ðường liếc qua Tuyền, trên môi nhếch nở nụ cười. Nàng đang muốn nói gì thêm, bỗng có người xộc đến nhắc nàng chuẩn bị ra sân khấu. Kiều nhìn sâu vào Tiểu Ðường, gấp rút nói:

- Cô Tiểu Ðường, ra rạp, chúng tôi sẽ trở lại tìm cô.

Trở về chỗ ngồi, Kiều bảo với Tuyền:

- Chạy theo con gái đừng có ấp a ấp úng làm như thần hồn nhát thần vía. Theo mình thấy thì không phải cái cô Chuyên Tiểu Ðường không để ý đến anh đâu!

- Nhưng anh nói ẩu! Ra rạp rồi làm sao tìm cô ta?

- Thì cứ đến mời cô ta đi ăn.

- Anh quên cái thằng mập thổ địa hồi nãy à?

- Nếu không có can đảm chơi với tên đó thì anh chạy theo Tiểu Ðường làm gì?

Sau cùng, chưa dứt màn chót Kiều đã kê sát tai Tuyền bảo:

- Anh về gấp tìm cho được một chiếc xe nho nhỏ đưa lại. Bằng không thì kêu ngay ba chiếc xe bao đến cửa sau chờ.

Tuyền đi rồi, Kiều cũng lẻn ngay vào hậu trường. Chẳng bao lâu tiếng chuông rung hạ màn Tiểu Ðường từ sân khấu bước vào, vẫy tay chào Kiều…

Kiều sấn đến nắm tay nàng:

- Ðừng bôi bỏ hoá trang, đi ngay mới tránh được con dán khổng lồ làm phiền.

- Con dán khổng lồ?

Tiểu Ðường vừa hỏi lại thì cũng vừa nhớ ra ông khách phì nộn lúc nãy. So ra, cách hình của Kiều không sai là mấy, nàng cảm thấy có phần bội phục anh chàng nầy.

Nàng bước vào phòng háo trang chụp ngay áo choàng rồi cùng Kiều vụt ra cửa sau. Tuyền thuê được xe hơi chực sẳn rồi, cả ba vừa ngồi yên thì cũng vừa thấy xe của ông khách phì nộn trờ tới. Xe cả ba vọt chạy như bay, Tiểu Ðường quay nhìn lại chiếc xe kia, cất tiếng cười dòn dã.

Kiều nói:

- Ðừng cười, coi chừng ngày mai ông ta lại tới mè nheo với cô!

- Em chẳng sợ gì ông ta. (Tiểu Ðường hất mặt ngạo nghễ) Thử xem ông ta có thể ăn thịt em không cho biết!

- Ăn thịt cô chắc ông ta hư bột tiêu hóa.

Tiểu Ðường lại cười:

- Anh biết ngoại hiệu của em là gì không?

Kiều lắc đầu:

- Không.

- Nhiều người gọi em là "Con mèo ba tư"

Kiều bật cười:

- Ha… ha… con dán khổng lồ ăn thịt con mèo Ba Tư! Nhưng bị con "mèo ngạo" cắn cho một miếng đau điếng!

Cả ba đều cười nghiêng ngã.

Khuya lơ, Kiều và Tuyền mới về đến phòng nhỏ. Kiều nói:

- Cô Chuyên Tiểu Ðường nầy không phải khó gần như anh nói!

- Thật vậy (Tuyền cau mày, tỏ vẻ không hiểu) Ðêm nay nàng rất khác thường! Tôi hỏi anh nè, anh Kiều, anh làm cách nào để hẹn kéo nàng ra được?

- Có làm thế nào đâu! Mình bảo cô nàng theo mình đi mau thì nàng đi thôi!

- Tiểu Ðường theo anh à? Không cự tuyệt à? Không tìm cách thối thoát à?

- Không đâu. Tiểu Ðường rất thẳng thắn, không màu mè chút nào hết. Mình bảo đi thì nàng lấy áo choàng rồi đi liền.

- Thật là lạ!

Tuyền nhìn Kiều suy nghĩ sâu xa. Kiều bước tới vỗ vai Tuyền:

- Nên cố gắng hơn. Chúc anh thành công, ngủ đi!

Tuyền vẫn nhìn Kiều một cách sững sờ.

Kiều đứng trước bàn viết, cầm lấy khuôn kiếng. Bên trong mặt kiếng là hình của Khiết Kỳ. Kiều đặt hình lên môi hôn nhẹ rồi mới để hình xuống, đi thay đồ. Nằm lên giường, tựa hồ chàng ngủ được ngay, cất tiếng ngáy pho pho. Riêng Tuyền thì nằm ở giường bên, trăn trở suốt đêm cho đến lúc trời sáng.

 

Chương 5

 

- Anh Kiều, đi với mình một lần nữa.

- Không được, đã đi với anh những bốn lần rồi.

- Lần này là lần sau cùng.

- Thiệu Tuyền, anh nên nhìn ngay sự thật, chạy theo người con gái không thể có thêm người thứ hai tháp tùng. Anh phải một người một ngựa lâm trận lấy một mình thôi!

- Không biết sao nếu không có anh thì tôi không có một biện pháp nào hết. Có anh, không khí có phần cởi mở và linh động. Không có anh không khí buồn đến chết người.

- Anh cần phải học tập! Ðừng có xem việc gì quá nghiêm trọng là được rồi.

- Nhưng cần anh đi thêm một lần có được không?

- Lần sau cùng hén?

- O.K.

 

Chương 6

 

Kiều đội nón mây rộng vành của người nông dân, buộc quai kéo nón xuống, thật thấp cho khuất mặt mũi và ánh mắt. Chàng ngồi tựa lưng vào một gốc cây to, tay cầm cành trúc đưa ra giữa lòng rạch nhỏ. Chiếc phao nổi lên mặt nước, đông nhẹ phập phều.

Hôm nay là một buổi chiều đẹp vô cùng. Ánh mặt trời vào đầu đông âm ấm, toàn trời một sắc mây trong sáng, yên tịnh và xanh. Hoạ hoằn mới có đôi vờn mây trắng lớt phớt bay chậm.

Kiều không ngủ mà chỉ có him híp mắt, sẻ lén nhìn hai người bạn: Thiệu Tuyền và Chuyên Tiểu Ðường đang đứng bên con lạch, đưa mắt nhìn nước. Tuyền mấp máy đang nói gì đó với Tiểu Ðường.

Tiểu Ðường mặc quần Tây, mặt hàng nylon, áo lông trắng, buộc tóc thả xoã bằng băng vải xanh. Tóc nàng tha hồ bay phất phơ theo gió. Một tay vịn cành liễu rũ, người nàng bỗng ngả đầu ra sau, Kiều nghe được tiếng nàng trong sáng cất cao:

- Nếu hẹn ảnh đến đây câu cá thì dám phải đợi đến lúc trăng nằm núi!

Kiều biết cả hai đang nói về mình. Chàng lật đật kéo nón sụp xuống nữa, che cho khuất hẳn mặt, giả như ngủ thật. Rồi chẳng bao lâu, ánh mặt trời mùa đông gây thứ ấm áp say sưa, chàng thật sự đi vào đê mê đò.

Trong mơ mơ màng màng, Kiều cảm thất mũi mình ngứa ngáy, nhột nhột. Chàng đưa tay chà mũi, nhắm mắt, tiếp tục cơn ngủ gật ngắn. Nhưng, cảm giác nhồn nhột ấy lại bò lên mi mắt chàng, lên trán chàng, bò đi bò lại rồi lại bò xuống cổ chàng.

Cũng trong mơ mơ màng màng, Kiều có giật mình, đưa tay chụp vật bò nhột ở cổ, đoạn mở mắt ra mới hay tay mình nắm được một đầu cỏ. Cỏ một đầu như nắm trong tay mềm như không xương của Chuyên Tiểu Ðường. Kiều lột nón, ngồi ngay lại, cau mày hỏi:

- Anh Tuyền đi đâu rồi?

- Em sai ảnh đi mua nước trái cây.

- Cô sai ảnh à?

- Hừm! Bộ sai không được hả?

Kiều cắn môi dưới, trầm ngâm nhìn. Trước mắt chàng là một khuôn mẵt đẹp với đôi mắt to, đôi tròng ngươi đen đầy cố chấp và nóng hổi nhìn rót vào chàng.

Tiểu Ðường đang nửa quỳ nửa ngồi bên mình chàng. Chàng có thể nghe được hơi thở của nàng hâm hấp nóng. Chàng lặng lẽ không nói gì nhưng nàng lại nói:

- Anh định làm Khương Thái Công đến bao giờ?

- Mong được làm hoài nếu không có người quấy rầy.

- Bực mình em quấy rầy anh hả?

- Ờ.

- Nghe thì rất dễ, em đi thôi.

- Thật mà, cô cứ đi, tôi cần ngủ một chút.

Kiều đáp cách vô tình và bướng bỉnh rồi lấy nón che mặt như định ngủ lại. Nhưng liền đó, chiếc nón bị hất bay, đôi mắt Tiểu Ðường như tóe lửa nhìn thẳng vào Kiều. Nàng gấp rút hỏi:

- Tông Kiều, tại sao anh cứ nhứt định muốn trốn tránh em?

Kiều chụp nắm tay nàng cũng gấp rút đáp:

- Ðừng có làm xấu vậy mà! Tiểu Ðường, đôi mắt to của cô trông thấy rất rõ: Thiệu Tuyền nho nhã, thật thà, tài hoa rất mực, cô để mất ảnh thì có hoạ là ngu…

- Em không màng! Em không thèm!

Nàng cất giọng với ngực phập phồng:

- Tại sao em phải màn tới ảnh chớ? Tài hoa của ảnh thì có ăn nhằm gì tới em đâu! Anh đừng có nói với em như vậy! Tông Kiều, đừng lừa gạt chính mình! Anh gạt được anh chớ không gạt được em, mắt anh đã nói với em quá rõ rồi! Em thất rất rõ, anh Kiều, em không ngu, mà kẻ đó chính là anh!

- Cô không biết cô đang nói gì? Cô nhức đầu hả?

- Anh Kiều, anh có phải là bậc tu mi nam tử không?

Tiểu Ðường nheo nheo mắt, hạ gằn giọng hỏi. Mặt nàng kê sát mặt chàng làm sao, hơi thở của cả hai làm cho không khí như phát nóng bừng bừng.

- Tông Kiều, tại sao anh lại đi chạy trốn? Tại sao anh không dám thừa nhận? Anh yêu em mà, bộ không phải vậy sao? Lần thứ nhứt gặp em là anh đã yêu em rồi. Bộ không phải vậy sao? Anh không dối gạt được em đâu! Mắt anh đã nói với em tất cả! Tông Kiều, tại sao anh lại đi tự dầy vò anh cho khổ? Trước mặt em, anh dám nói là anh có yêu em không?

- Tiểu Ðường, nghe anh nói…

Giọng Kiều có phần nghèn nghẹn. Nhưng Tiểu Ðường lắc đầu, cướp lời:

- Ðừng nói gì hết Tông Kiều. Công việc anh làm cho Tuyền như thế là quá đủ rồi. Tông Kiều! Ðừng…

Nàng quật tóc vào mắt chàng, liền đó, mặt nàng kê gần tới, tay này siết chặt cổ chàng rồi đôi môi nóng bỏng của nàng áp lên môi chàng.

Kiều cũng run  run choàng ôm lấy nàng. Càng lúc càng siết chặt, Môi chàng như đói khát từ bao giờ, chủ động hôn lại. Tóc dài của nàng trùm phủ đầu cả hai.

Chàng bỗng đẩy nàng ra, từ nền cỏ đứng vụt dậy, mặt trở xanh xanh nghiêm nghị. Chàng nói qua hơi thở hổn hển:

- Tiểu Ðường, rời xa anh, anh van em!

- Em, không!

Nàng đáp gọn, cố chấp và kiên định.

- Tiểu Ðường nói cho em biết em không có quyền lợi gì trong việc buộc anh làm một người bội bạc.

- Anh muốn nói anh phản bội anh Tuyền ư? Chưa bao giờ em yêu anh Tuyền! Tông Kiều. Anh quá trung thành với bạn!

- Không phải chỉ có với một mình Tuyền đâu! Tiểu Ðường, tại Thành Ðô, có một người con gái đang chờ anh nghỉ đông nầy về làm lễ cưới nàng.

Tiểu Ðường vụt đứng dậy, ngưỡng mặt nhìn Kiều. Mắt nàng ngời sáng như con beo nhỏ phát giận. Nàng hỏi:

- Anh yêu người ta?

- Phải.

Nàng tiếp tục hỏi:

- Bây giờ vẫn còn yêu người ta?

Kiều đưa lưỡi liếm môi khô, khá lâu sau vẫn không nói gì. Song rồi, rốt cuộc chàng cũng cố gắng nói:

- Anh nghĩ…

- Không gì hết, anh đã không yêu nàng nữa rồi…

Tiểu Ðường nói giọng chắc nịch, nhìn chàng nóng bỏng;

- Anh không yêu nàng. Từ sau khi gặp em anh không còn yêu nàng. Phải không? Ðúng không? Anh nói thật đi, lời em nói có đúng không?

- Tiểu Ðường, đừng có bắt buộc anh! Kiều đỏ mặt, toàn thân run run.

- Tông Kiều, cũng xin anh đừng có chạy trốn em! (Nàng lại ngã tới gần chàng, cuồng nhiệp tiếp) Em chưa từng yêu ai. Ngay lần thứ nhứt gặp anh, em biết là em yêu rồi. Tông Kiều, anh không biết em đã yêu anh đến thế nào sao?… Anh cũng yêu lắm mà, phải không? Anh nói đi, có phải không?

- Nhưng đó là tình yêu tội lỗi. Kiều nói.

- Yêu em có tội à?

Nàng cương nghị hất mặt hỏi, hất hết mái tóc dài xoã về sau, nói to:

- Có tội em cũng không màng! Việc gì em cũng không màn hết. Em… em chỉ cần anh! Cần anh! Không màng đến tất cả những gì trên thế gian nầy, không màng đến trời đến đất! Em chỉ cần anh!

Nước mắt nàng vã ra ướt má. Nàng nghẹn ngào, thối lui, rồi vụt chạy. Kiều cũng như mọc rễ tại chỗ, toàn thân không nhích động.

Tiểu Ðường vừa khóc vừa chạy, chạm phải người Tuyền đang cầm đưa tới một ly nước trái cây to. Nàng hất mạnh ly ra, nước trái cây rải tung đầy đất!

Nàng vẫn như một mũi tên lao đi thẳng, Tuyền sững sờ:

- Thế… thế.. thế nầy là thế nào?

Kiều vẫn đứng như trời trồng. Tuyền mon men tới hỏi:

- Làm sao rồi anh Kiều? Chuyện gì đã xảy ra?

- Ðừng có chọc tôi!

Kiều nói như thét, đồng thời ngồi xà bệt xuống hai tay bó gối, đầu chôn trong hai tay.

Tuyền đứng chết trân!

 

Chương 7

 

Kiều đi đi lại lại trong căn phòng nhỏ, đi từ đầu này sang đầu kia rồi từ đầu kia đi trở lại. Chàng đi cả đêm, không biết đi được mấy trăm vòng.

Tuyền dùng tay làm gối, ngửa mặt nhìn trần, thỉnh thoảng buông ra vài tiếng thở dài thườn thượt. Không khí như nặng nề đọng lại, cả hai đều không mở miệng phá tan.

Sau cùng, Kiều dừng lại trước bàn viết nhìn hình Khiết Kỳ, cắn môi. Rồi lại dằn mạnh, úp hình xuống bàn, đi đi lại lại nữa. Tuyền không chịu đựng được, bật dậy:

- Anh có thể ngừng đi tới đi lui như thế có được không? Anh làm đầu tôi muốn vỡ rồi đây!

Kiều đáp không có vẻ giận lắm:

- Ðừng lo cho tôi!

- Mình nói thật là rất làm biếng lo cho anh đó!

Tuyền hừ nhẹ, song không có vẻ gì giận. Ðoạn bồi thêm một câu:

- Tốt nhất anh nên đi Thành Ðô.

Kiều đứng lại, nhìn thẳng Tuyền:

- Tại sao tôi lại phải đi Thành Ðô? Tôi biết, anh muốn đuổi tôi đi. Nhưng tôi lại không muốn đi Thành Ðô.

- Anh đi hay không đi cũng không ăn nhằm gì đến tôi.

Tuyền giận tiếp:

- Anh thuộc hàng phong lưu, bay bướm, là tình nhân của mọi người. Anh không chịu trách nhiệm với bất cứ người con gái nào. Trước phá sau bỏ, anh chơi hao cho biết mùi hoa!

Kiều sấn đến bên giường, chụp áo Tuyền rít răng:

- Nói cho anh biết là đừng có chọc tôi. Coi chừng tôi không nhịn!

- Tôi không sợ anh đâu, anh Kiều! (Tuyền lạnh nhạt) Tôi chỉ muốn nhắc nhở anh đừng quên "cái bóng" ở Thành Ðô. "Bóng" mất "hình" làm sao bóng tồn tại được?

- Ăn thua gì tới anh chớ? Anh chỉ sợ tôi gần gũi Chuyên Tiểu Ðường.

- Ðừng nhắc đến cô ta. Tôi đã vì anh xong rồi!

- Anh vì tôi? hừ, anh Tuyền, chính anh mới vì Chuyên Tiểu Ðường! Nhưng nói cho anh biết, tôi không có lỗi gì với anh. Tôi thề là nữa tháng rồi, tôi không gặp mặt Tiểu Ðường lần nào.

- Có ích lợi gì đâu! Cả hai không gặp thì một đằng như dã thú bị nhốt trong chuồng, tối ngày sáng đêm cứ đi lại, lồng lộn. Một đằng trong ban kịch ngày ngày cứ kiếm chuyện "kênh" đầu này "kênh" đầu kia, diễn xuất hư hết kịch bản của người ta.  Anh Kiều, anh nên về liền Thành Ðô thì hay hơn. Ðã tới nghĩ hàn rồi sao anh không về chứ?

Kiều thét:

- Tôi không cần anh lo! Ðừng xen vào chuyện của tôi!

Thiệu Tuyền cũng to tiếng thét lại:

- Tôi cần phải xen vào! Anh phải về lập tức! Anh phải có trách nhiệm với Khiết Kỳ.

- Ðừng có nhắc đến Khiết Kỳ!

- Tôi phải nhắc, anh có lỗi với Khiết Kỳ! Có lỗi với Khiết Kỳ, có lỗi với Khiết Kỳ, có lỗi…

Kiều tống một thoi vào cằm Tuyền. Tuyền ngã ra giường, đoạn chồm dậy nhảy phóc vào đánh Kiều. Như hai dã thú bốc giận, cả hai đánh nhau một trận kịch liệt. Bàn, ghế trong phòng đều ngã nhào, ly trà, bình nước đều tung toé ra đất. Cả hai vẫn bấu vào nhau, mắt đỏ ngầu, đánh nhau một chết một sống.

Kết quả, không còn sức chống cự nữa. Tuyền ngã nằm sóng sượt. Kiều đứng thở hổn hển, tay bị kiếng cắt rách nát, máu ướt tay. Kiều có gắng đưa bạn lên giường. Sau đó chàng quay mình chạy ra ngoài nhà.

Tuyền gắng gượng kêu với theo:

- Tông Kiều, đã một giờ đêm rồi, anh chạy đi đâu đó?

- Ðừng có lo cho tôi!

Kiều lớn tiếng trả lời rồi chạy đi luôn.

Ba giờ khuya, Kiều như con bịnh trầm kha, thất thểu bước vào phòng Chuyên Tiểu Ðường ở lữ quán, ngồi xuống ghế nàng đẩy tới với bộ mặt xanh xao. Nàng nắm tay chàng, nhìn vào mặt hỏi:

- Anh sao thế này? Anh đánh lộn với ai đây?

Kiều kéo Tiểu Ðường ngã vào lòng, ôm siết nàng, hôn tới tấp mặt nàng, hổn hển đáp:

- Tiểu Ðường! Anh yêu em! Anh yêu em! Anh không còn cách nào khác, anh đã cố gắng tranh đấu, cố vùng thoát nhưng hấp lực của em lớn hơn bất cứ sức lực nào!

- Tông Kiều!

Tiểu Ðường kêu lên nghẹn ngào, chôn đầu vào ngực Kiều.

 

Chương 8

 

Anh Tuyền,

Tôi thật không biết làm cách nào đến thăm Kiều được. Nhưng anh là bạn tốt của anh kiều, cả hai đã từng sống qua những ngày tuyệt đẹp nên ngoài việc gởi lá thư này, tôi thật chẳng biết làm sao hơn. Tôi nghĩ, chắc anh sẽ trả lời thơ tôi liền phải không anh?

Ðã hai tháng rồi, tôi không nhận được một chữ nào của anh Kiều. Bao nhiêu thơ viết đi rồi chẳng có hồi âm. Ngày nghỉ hàn cũng đã qua đi mất nữa rồi song chẳng thấy bóng hình gì của anh Tông Kiều nhà tôi cả.

Lòng tôi rối rằm, không biết ảnh có bịnh gì không? Hay đã xảy ra chuyện gì ngoài ý rồi? Anh có thể trả lời dùm tôi một bức thơ chăng?

 

Tuyền để tờ thơ xuống, bẻ tay lắc rắc suy nghĩ. Chàng lặng lẽ nhìn khuôn hình Kỳ trên bàn. Ðôi mắt to trong hình vẫn trong suốt một cách đơn thuần. Ðôi mắt ấy nhìn gian phòng nhỏ nầy, nhìn cái thế giới không làm sao nghĩ ngợi được nầy. Ðâu đâu cũng đầy dẫy những cuộc tình với những lưới tình giăng mắc…

Thiệu Tuyền thở dài, học theo cách của Tông Kiều, lật úp mặt hình xuống. Hình như chỉ cần không nhìn cặp mắt ấy là chạy trốn được tội lỗi phụ bạc, chạy trốn được sự cắn rứt của lương tâm!

Tuyền từ từ đứng lên, thay đồ, rồi cầm phong thư bước ra khỏi căn phòng nhỏ. Chàng kêu xe đi vào khu chợ Trùng Khánh.

Bước vào lữ quán, Tuyền đứng bên cửa phòng Chuyên Tiểu Ðường đang tay gõ cửa. Cửa mở ra, Tiểu Ðường đang ngồi trườc bàn điểm trang tóc xoã bung xoà như sương, gợi cảm vô cùng. Ðôi mắt đầy nhiệt tình của nàng long lanh sinh động nhìn chàng. Nàng vui vẻ reo lên:

- Ồ anh Tuyền, hèn lâu mới gặp!

Tuyền nhìn Kiều chính là người vừa ra mở cửa thấy trên mặt Kiều cũng đầy dẫy gió xuân nồng. Kiều nắm tay Tuyền, cười hỏi:

- Anh tới thật đúng lúc. Anh Tuyền, có tình nguyện đứng chứng cho tụi này làm lễ cưới không?

- Sao?

Tuyền sững sờ, cau mày, nhìn Kiều một cách ngây dại, nói:

- Anh Kiều, cả hai tính thật chớ?

- Hôn nhân đâu phải là trò đùa. Tiểu Ðường đã thôi làm việc cho kịch đoàn, chúng tôi định thứ bảy tuần sau làm lễ thành hôn. Mời anh làm người chứng được chớ? Cái gì mà nhăn mắt nhíu mày vậy?

- Thiệu Tuyền.

Tiểu Ðường đi tới mỉm cười nói thêm:

- Giúp dùm chuyện đó có thưởng. Tôi sẽ giới thiệu Tiểu bá Linh Mã trong kịch đoàn chúng tôi cho anh. Ðược không? Cô ta rất thích anh, bảo anh là mỹ nam tử của Trung quốc cổ điển đấy!

Tuyền nhăn tít mày nói với Kiều:

- Ði ra ngoài một chút, tôi có chuyện muốn nói với anh.

Kiều ngạc nhiên song rồi cũng theo Tuyền đi ra. Tiểu Ðường mỉm cười nói với theo:

- Người ta nói bọn con gái hay thậm thà, thậm thụt, nhưng bọn đàn ông các anh thì cũng làm ra bí mật nọ kia chớ hơn gì?

Ðến hành lang, Tuyền trao thơ Khiết Kỳ cho Kiều xem. Kiều lặng lẽ xem xong rồi nhắm mắt lại, tựa lưng vào tường không nói gì hết.

Tuyền khẩn thiết hỏi:

- Tông Kiều, anh định đối xử với Khiết Kỳ như thế nào? Anh muốn tôi phải trả lời nàng sao đây. Nói đi!

Tông Kiều vẫn đứng im như hình cây tượng đá.

- Tông Kiều, nói đi chớ! Anh dự định cách nào?

Kiều từ từ ngẩng lên, đưa mắt nhìn về phòng Tiểu Ðường, lắp bắp:

- Mình… rời Tiểu Ðường… Không được.

- Thế thì anh cần tôi viết thơ cho Khiết Kỳ biết anh đã thay lòng đổi dạ?

Kiều không đáp.

- Tông Kiều, anh quyết định rồi phải không?

- Thiệu Tuyền! (Kiều lại nhìn cửa phòng Tiểu Ðường, nước mắt bỗng ứa ra. Chàng nắm tay áo Tuyền, khổ sở tiếp) Ðể đến nước nầy thì phần số của mình đã thành người phụ bạc rồi. Không chỉ phụ bạc Khiết Kỳ, mà cả phụ bạc Tiểu Ðường. Thiệu Tuyền, tôi không biết phải là Khiết Kỳ trong sáng, nho nhã, mỹ miều, như một mặt nước hồ. Còn nhiệt tình của Tiểu Ðường thì lại như hoả diệm sơn. Tôi nhìn nhận bây giờ tôi bị Tiểu Ðường nung đốt. Mình rời nàng không được mà nàng rời mình cũng không được. Thôi thì đành phụ lòng Khiết Kỳ. Khiết Kỳ là một cô gái ôn nhu và rộng lượng, nàng sẽ tha thứ cho tôi.

- Anh cần tôi viết hết cho Khiết Kỳ biết không?

- Phải, nên nói cho nàng biết.

Tuyền kêu lên giọng phản đối:

- Tông Kiều!

- Thiệu Tuyền, tôi không rời Tiểu Ðường được!

Trả lời cách tuyệt vọng xong, Kiều quay mình đi vào phòng Tiểu Ðường. Tuyền đứng chết lặng lúc lâu mới thở dài, quay gót.

Ðêm nay, Tuyền mất trọn đêm viết rồi xé, xé rồi viết, viết mãi một lá thơ đến khi trời sáng bét. Chiều theo ý kiến của Kiều, Tuyền đem tất cả sự thật viết ra. Công phu của Tuyền là vận dụng hết tâm cơ, viết thật uyển chuyển, khéo léo, thỉnh thoảng chen vào lời tự trách mình và những an ủi Kỳ. Nếu Tuyền không kéo Kiều theo chàng để gặp Tiểu Ðường chắc không việc gì xảy ra. Thế nên Tuyền nhìn nhận lỗi của mình không tha thứ được.

Thơ gởi đi một tuần, mà không có thơ gởi lại. Nhưng vào một buổi chiều Tuyền vừa bước vào căn phòng chàng ở chung với Kiều lúc trước bỗng phát hiện có một thiếu nữ đang ngồi lặng trước bàn.

Tuyền hoảng hốt kêu lên:

- Khiết Kỳ!

Kỳ ngẩng lên với đôi mắt tràn ngập bi thương, lặng lẽ nhìn Tuyền. Nàng ốm như que, xanh xao, tiều tụy. Nàng mặc áo dài đen, tay ôm cây đàn tranh xưa mà nàng đã yêu như yêu chính mình. Nàng ngồi như một u linh, chập chờn, phảng phất.

Nét tiều tụy và suy yếu của nàng đã làm cho Tuyền chấn động. Tuyền lại bất giác kêu lên:

- Khiết Kỳ!

- Tôi muốn gặp Tông Kiều!

Tiếng nói của Kỳ nhỏ rứt, nhỏ trầm như hơi thở Tuyền gật đầu:

- Ðược, Khiết Kỳ, cô ở đây đợi, tôi đi lôi ảnh về.

Tuyền đáp xong, chạy ngay ra cửa, gọi xe hơi đi vào khu chợ Trùng Khánh.

Khoảng giờ sau, Tuyền và Kiều đồng bước vào phòng nhỏ. Suốt thời gian Tuyền đi Kỳ vẫn ngồi nguyên bộ bất động. Kiều bước vào, thấy Kỳ, không sao ngăn được phát run:

- Khiết Kỳ!

Gọi được tên nàng, Kiều đứng lặng, không biết phải nói thêm gì nữa. Khá lâu sau, Kiều mới nuốt nước miếng, khổ sở nói:

- Khiết Kỳ, xin tha thứ cho anh, anh có lỗi với em.

Kỳ trước sau như một, vẫn nhìn Kiều không chớp mắt. nàng không nói gì, cũng không khóc. Phải một chập sau nữa, nàng mới nói nhỏ:

- Tông Kiều, cái anh thích nhứt là được nghe em đờn tranh, phải không? Có cần nghe lại một khúc không? Kể là khúc đàn anh cùng em cáo biệt!

Nàng để đàn nằm dài trên hai bắp vế, sau đoạn nhạc reo rung nhấn, nàng cất tiếng nhỏ hoà cả với nhạc:

- Anh với em ngày xưa,

Kết nhau như hình bóng.

Anh với em ngày này,

Như mây bay, mưa rớt.

Anh với em ngày xưa,

Như lời vang đồng vọng.

Anh với em ngày nay,

Như lá lìa cành chết.

Anh với em ngày xưa,

Như đá vàng không vết.

Anh với em ngày nay,

Như sao trời nổ vỡ.

 

 

Ca xong, nàng ngẩng lên. Mãi đến bây giờ hai hạt châu to mới chảy dài theo hai bên má nàng chảy rớt xuống. Kiều và Tuyền đều bị tiếng ca và thần sắc của nàng làm cho chấn động mãnh liệt. Không ai dám lên tiếng nói một lời nào.

Khiết Kỳ đưa mắt nhìn quanh bàn, đột nhiên chụp lấy con dao rạch đứt tất cả dây đàn. Rồi vứt đàn ra đất, rồi thê thảm nhếch cười:

- Ngày xưa, bá nha vì người tri kỷ mà huỷ diệt đàn. Ngày nay, em vẫn luôn nhận anh là người tri kỷ duy nhất nên từ rày về sau em không đàn tranh nữa.

Nói xong, nàng đứng dậy đi ra ngoài. Kiều theo ra đến cửa, gọi:

- Khiết Kỳ, đừng đi!

Kỳ dừng chân, nhưng nói mà không quay lại:

- Sắp có xe đi Thành Ðô, em cần phải lên xe cho kịp. Anh về đi, em không có trách anh. Thoáng thấy anh là em biết ngay anh không thể trở về với em. Thế thì… đến đây là hết! Ðể anh Tuyền đưa em lên xe. Anh về đi, cho em gởi lời chào cô Chuyên Tiểu Ðường!

Nàng nói giọng lạnh băng và chắc nịnh, có đầy đủ sức mạnh không cho phép phản đối, Kiều như bị đóng đinh ở cửa, không làm sao nhích chân di động. Tuyền lật đật chạy theo Kỳ, lặng lẽ đưa nàng ra bến xe.

Ðến bến xe, Khiết Kỳ bỗng nhiên lảo đảo. Theo bản năng, Tuyền chụp tay nàng đở lại. Nàng cắn răng, lúc người đứng vững được rồi, thì mặt lại rất xanh.

Tuyền chú ý nhìn nàng, bỗng nhiên chàng giật nẩy. Phía trước bụng nàng nổi gò lúp lúp, chàng đã nhìn ra sự thay đổi trên cơ thể của nàng rồi. Áo dài rộng không che được bụng dạ nàng. Chàng siết mạnh tay nàng, hỏi dồn:

- Khiết Kỳ, tại sao cô không nói?

- Nói gì?

Chàng nhìn bụng nàng khiến mặt nàng càng xanh thê thảm. Nàng khổ sở tiếp:

- Tôi muốn viết thơ báo cho anh kiều biết từ trước, nhưng sợ làm ảnh hưởng đến việc học hành của ảnh. Hơn nữa, tôi nghỉ, nghỉ đông năm nầy ảnh về là làm lễ cưới, thai bốn năm tháng khéo giấu cũng chẳng ai nhìn ra. (Giọng nàng uất nghẹn) Ðịnh đợi ảnh về sẽ nói, nào hay…

Tuyền vẫn thắc mắc:

- Nhưng sao hồi nãy cô cũng không nói?

- Nói với Kiều à? (Kỳ lắc đầu, nhìn thẳng Tuyền) Ảnh không còn yêu tôi thì tội gì tôi lại đi dùng cái khối thịt nầy để lôi kéo ảnh? Cá tánh ảnh tôi biết, ảnh có thể đứng ra chịu trách nhiệm về đứa con. Nhưng, tôi cần một người chồng miễn cưỡng như thế để làm gì? Ảnh sẽ hận tôi suốt cả đời, hận tôi dùng đến phương cách này để trói buộc chân ảnh! Tôi không làm như vậy.

- Khiết Kỳ! Cô ra nông nổi nầy thì Kiều phải chịu trách nhiệm về đứa bé. Cô phải để cho ảnh chịu trách nhiệm!

Khiết Kỳ lắc đầu, cương quyết:

- Không, giữa vợ chồng, đến lúc chỉ còn lại trách nhiệm thì cũng là đến lúc bi thương nhất!

Tuyền kêu lên:

- Nghe tôi đi Khiết Kỳ! Cô đợi ở đây để tôi chạy đi kêu Kiều. Cô cũng không thành hôn với Kiều thì từ rày về sau cũng khó có cuộc an bày ổn thoả nào hơn. Cô chờ tôi, đừng lên xe!

- Không cần đâu anh Tuyền!

Kỳ nói ngăn song không cản được chân Tuyền bước sãi.

Khi Tuyền và Kiều hào hển đến thì Kỳ đã lên xe về Thành Ðô rồi. Tuyền chụp áo Kiều, trợn mắt, nói giọng giận dữ:

- Anh phải chạy theo Khiết Kỳ ngay. Nếu anh không chịu trách nhiệm, tôi sẽ móc mắt anh.

Kiều bình tĩnh đáp:

- Ngày mai tôi sẽ lấy xe đi Thành Ðô. Yên tâm đi anh Tuyền, tôi không thể để đứa bé ấy không cha.

Tuyền do dự một lúc mới hỏi:

- Còn Tiểu Ðường?

- Lát nữa tôi sẽ nói hết các việc cho nàng biết.

Tuyền không nói gì., Cả hai đứng lặng nơi bến xe. Kiều hoang mang đưa mắt nhìn xa, nhìn xa… Trước mắt chàng đã trải giăng một màn nước mắt.

 

Chương 9

 

Kiều ngồi bên cửa sồ xe còn năm phút nữa thì xe chạy. Chàng gác đầu qua cửa sổ kiếng, cảm giác chua xót như một trận ba đào bữa đập vào chàng.

Ánh mắt chàng trở thành mơ hồ, nhạt nhoà. Trong mơ hồ, trong nhạt nhào đó dường như chàng thấy lại ánh mắt của Chuyên Tiểu Ðường. Trọn đêm qua nàng hết khóc lại cười, hết cười lại khóc. Ðôi mắt nàng như tóe lửa thiêu đốt mà lòng chàng như miếng sắt trong lò, lòng chàng bị nung đỏ ra. Một cảm giác đau nhói làm cho thần trí chàng đâm ra hồ đồ.

Xe sắp chạy rồi. Bỗng nhiên, Kiều nhìn thấy một bóng người chạy bay lại bảo khoan. Chàng thấy người ấy vẫy tay gọi chàng, đồng thời cứ vừa chạy vừa gọi, chạy như điên, gọi như điên.

Bóng ấy đến gần, Tông Kiều mới nhận ra là Thiệu Tuyền. Phải rồi, chắc Tuyền đến đưa tiễn! Nghĩ thế Kiếu đưa tay ra ngoài xe vẫy vẫy.

- Tông…Kiều! Tuyền vừa gọi vừa chạy đến.

Kiều cũng lên tiếng đáp:

- Thiệu Tuyền, xin giã từ!

- Kiều anh, Tiểu Ðường..

Kiều chưa kịp nghe hết câu thì xe chuyển bánh. Kiều hỏi lớn:

- Tiểu Ðường làm sao?

- Nàng tự vận rồi!

Kiều bật dậy, chen ra cửa xe. Bất kể xe đang lấy trớn, Kiều nắm thành xe, rồi bay mình nhảy xuống. Kiều té bó càng ở đường xe, xe vẫn vọt tới, vứt lại phía sau một đám bụi mù. Tuyền chạy tới, đứng thở hào hển. Kiều bò dậy được, cũng may kh6ong bị thương tích gì. Chàng chụp áo Tuyền hỏi liền:

- Tiểu Ðường chết rồi à?

Tuyền lắc mạnh đầu, thay cho câu trả lời vì mệt nên chưa nói ra được.

- Tiểu Ðường bây giờ ra sao?

- Ðã đưa vào bịnh viện cứu chữa. (Tuyền nói không kịp thở) Do tôi phát hiện đó. Không biết nàng uống cái giống gì mà cứ kêu anh, luôn luôn gọi anh, gọi thật là thê thảm!

- Liệu cứu được không?

- Hổng biết.

Kiều chạy như điên vào khu chợ.

Tại bịnh viện, qua hăm bốn giờ cấp cứu. Tiểu Ðường đã thoát hiểm. Kiều ngồi luôn bên giường nàng, cầm lấy tay nàng. Bác sĩ bảo thời kỳ nguy hiểm đã qua, Kiều mới gối đầu bên gối, nàng lẩm bẩm:

- Trời ơi, hỡi trời!

Tuyền đi đến lay nhẹ Kiều. Kiều gượng dậy với ánh mắt đỏ ngầu những đường gân máu nhỏ và nước mắt. Tuyền hạ giọng:

- Theo tôi thấy thì anh không thể rời nàng được.

Kiều nắm siết Tiểu Ðường, nàng vẫn còn mê mang. Kiều không nói gì, chỉ áp tay nàng lên má mình.

Tuyền hỏi:

- Giải quyết cách nào với Khiết Kỳ?

Kiều khổ sở nhìn Tuyền. Tuyền cũng nhìn đăm đăm lại Kiều:

- Ðã đến nước nầy thì… Tông Kiều, tôi không đành để cho con Khiết Kỳ không cha. Kiều anh có đồng ý giao đứa bé ấy cho tôi không?

Kiều ngạc nhiên nhìn Tuyền:

- Ý… ý của anh là sao?

- Tôi đi Thành Ðô. Nếu Khiết Kỳ nhận lời chúng tôi sẽ làm lễ cưới.

- Thiệu Tuyền! (Kiều xúc động mãnh liệt)

- Mình hết sức cám ơn anh.

- Ðừng nói cám ơn. (Tuyền nhếch cười). Ngay lần thứ nhất gặp Kỳ, tôi đã yêu sâu xa nàng rồi. Nhưng lúc bấy giờ, nàng thuộc về anh, trong lòng tôi hãy còn… (Tuyền liếc nhìn Tiểu Ðường ở giường bên, thở dài) Số mạng là một cái gì hết sức lạ lùng và quỉ quái!

- Dầu sao đi nữa thì tôi cũng hết sức cám ơn anh.,

Kiều cởi mở, nói thêm một câu:

- Xin anh xử đẹp với Kỳ… và… đứa nhỏ.

- Yên tâm, đi, Tông Kiều!

Cả hai siết tay nhau thật chặt.

Hôm sau Tuyền mua vé đi Thành Ðô.

Vào những ngày cuối năm, Tuyền làm lễ cưới Khiết Kỳ. Trước đó một hôm, Kiều đã lên tiếng trước là chàng cùng Tiểu Ðường có việc phải từ giả Trùng Khánh đi Côn Minh. Sau đó cả hai mất hẳn tông tích.

Có người nói cả hai vào ẩn cư trong núi. Lại có người nói, cả hai xuất dương sang Mỹ. Không biết ai nói đúng. Chỉ biết cả hai tuyệt tích, có thể cả hai còn sống, sống trong khung trời của cả hai và không muốn cho người thứ ba nào biết đến.

Tháng năm sau, Khiết Kỳ sanh được một bé gái. Ðứa bé ấy lại là đứa con duy nhất giữa nàng và Tuyền. Bởi vì sau khi sanh, nàng bị bệnh luôn đến liệt giường. Nàng mất đi vào năm dân Quốc thứ ba mươi một. Bấy giờ con nàng chỉ mới biết lẫm bẫm.

Tuyền biết rất rõ, Khiết Kỳ chỉ là cái bóng của Kiều. Kiều như cái hình mà hình mất đi rồi thì bóng cũng nhoà tan. Tuyền nhớ lại câu chính chàng đã nói năm nào:

- Bóng mất hình làm sao bóng tồn tại được!

Và nay, hình đã mất rồi! Kiều là hình đã mất rồi thì Kỳ là cái bóng cũng mất. Tuyền chỉ chụp được vết bóng tàn. Tất cả đều không hơn một vết mộng tàn.

Tuyền chôn cất Khiết Kỳ xong, đưa đứa bé rời khỏi Thành Ðô.

 

- Hết –


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét