Thứ Ba, 17 tháng 9, 2013

Ron Rang Chan Sao.html

Ron Rang Chan Sao.html

Thông tin ebook

Tên truyện : Rộn Ràng Chân Sáo

Tác giả : Võ Hoàng Minh

Thể loại : Văn học trong nước

Nhà xuất bản : Kim Đồng

Tủ sách : Tuổi Mới Lớn

Số quyển / 1 bộ : 1

Hình thức bìa : Bìa mềm

Giá bìa : 5.000 VNĐ

———————————-

Nguồn : http://www.nxbkimdong.com.vn

Chuyển sang ebook (TVE) : santseiya

Ngày hoàn thành : 01/07/2008

Nơi hoàn thành : Hà Nội

http://www.thuvien-ebook.com

Mục Lục

Một

Hai

Ba

Bốn

Năm

Sáu

Bảy

Tám

Chín

Mười

Mười một

Đoạn kết

Một

Thục ngồi đong đưa trên ghế xích đu đặt cạnh cây sứ trắng ở sân sau. Buổi chiều, trời mát. Thỉnh thoảng một cơn gió nhẹ từ biển thổi vào. Thục cảm nhận được gió mang theo hương biển. Nhạc Trịnh phát từ phòng anh Quân trên lầu hai thổi vào không gian những tình khúc thật trữ tình. Cả Thục và anh Quân cùng mê nhạc Trịnh. Người nhạc sĩ quá cố này quả là một thiên tài.

Một cơn gió nhẹ thoảng qua. Thục hít một hơi dài, bâng khuâng nghĩ chỉ chừng một tháng nữa thôi, Thục sẽ không còn được hít thở mùi muối trong gió quen thuộc này. Chấm dứt thời học trò nghịch ngợm rồi. Thục sắp là sinh viên. Anh Quân đã vào Sài Gòn học trước Thục hai năm, giờ Thục cũng vào theo, nhà sẽ quạnh quẽ lắm. Hẳn là mẹ sẽ thuê một cô bé nào đó thay Thục đi giao cà phê mỗi buổi chiều. Nhưng Thục chắc chắn sẽ không có ai thay thế được Thục trong tâm hồn mẹ.

Bố thương anh em Thục kín đáo, nghiêm khắc dặn: “Cả đời bố không có được tấm bằng tú tài lận lưng, cam phận làm anh nhà buôn quèn, hận lắm! Nay hai đứa có nhiệm vụ học… thay bố. Tốn kém bao nhiêu bố cũng có thể gồng, nhưng cấm yêu vớ vẩn trước khi tốt nghiệp. Ra trường, đi làm hẵng hay. Rõ?”. Cả hai anh em đều hứa với bố là chỉ tập trung học, tốt nghiệp… thủ khoa cho bố hài lòng. Nhưng khi chỉ còn hai anh em, anh Quân nheo mắt:

- Bố… phát xít! Yêu là mệnh lệnh trái tim mà cũng cấm. Tao không "yêu vớ vẩn", tao chỉ yêu thiệt. Còn mày, mới vào năm nhất, bố ngăn chặn trước là… phải.

Thục liếc xéo anh:

- Em khỏi dính vào chuyện đó, mệt. Nhưng mà anh… có rồi hả?

Quân cười hì hì:

- Chưa! Đang tìm! Mày vào đại học rồi sẽ biết, năm thứ ba mà không có mối tình vắt vai, tụi nó nhận ra mình "dân tỉnh" liền.

Thục nghe anh nói, chỉ cười.

Tiếng nhạc từ phòng Quân chợt tắt. Thục ngước nhìn lên bao lơn tầng hai và thấy Quân vừa từ phòng anh bước ra, tay ôm một cây đàn ghi ta mới tinh. Thục ngạc nhiên nhìn anh, kêu lên:

- Wa! Anh mà cũng đàn hát à? Chuyện lạ nhen!

Quân nhìn xuống:

- Chuyện nhỏ! Có gì lạ đâu. Nghe nè…

Quân tì chân vào gờ bao lơn, đàn vắt ngang đùi. Tay Quân bật trên sáu dây đàn. Tiếng đàn vang lên phừng phừng, nghe thật thô bạo:

Ai đã từng đi qua sông Cửu long giang

Cửu long giang sóng trào nước xoáy

Ai đã từng nghe tiếng tiểu đoàn

Tiếng tiểu đoàn ba trăm lẻ bảy…

Giọng Quân ồm ồm, giống với tiếng “sư tử hống” của Kim Mao sư vương trong phim Hồng Kông hơn… Thục bật cười, tiếng trong như pha lê. Quân mất hứng ngay, ngưng đàn, chồm người qua bao lơn:

- Ê! Hay không mà cười, nhỏ?

Thục nheo mắt:

- Hi hi… Rằng hay thì thật là hay. Nghe qua ngậm đắng nuốt cay…

Thục nói chưa dứt câu, Quân đã quay lưng biến ngay vào trong. Thôi chết! Đại ca ca tự ái dồn dập rồi. Anh Quân khi nổi “cộc”, hay cốc đầu Thục “sảng” lắm. Nhưng đó chỉ là chuyện trước đây thôi, giờ, dù gì Thục cũng sắp là sinh viên rồi, đừng hòng "bổn cũ soạn lại". Nhưng… cẩn thận vẫn hơn. Thục ngồi ngay ngắn lại, hai tay đặt trên đùi để sẵn sàng… đỡ, mắt đăm đăm nhìn cửa nhà sau, cảnh giác chờ một tình huống xấu có thể xảy ra.

Thục đoán không sai. Chỉ vài phút sau, Quân từ nhà sau lừ đừ bước ra, mặt “hình sự”, hai tay chắp sau lưng. Quân tiến thẳng lại chỗ Thục, hất đầu:

- Hừm… Bộ ỷ lên sinh viên rồi muốn nói sao thì nói hả?

Thục đưa hai tay lên thủ thế:

- Không dám đâu… Không được cốc đầu nữa a nha… Anh hát í ẹ thiệt mờ…

Quân bỗng bật cười:

- Hì hì… Í ẹ cũng được, miễn là… đúng thôi. Nhận xét thành thật, thưởng cho nè!

Hai tay Quân đang chắp sau lưng chợt vung ra trước. Tưởng anh thưởng cho một cái cốc đầu lãng xẹt, Thục vung tay lên đỡ. Nhưng Thục nhầm. Trước mắt Thục là một hộp bánh Choco Pie còn nguyên giấy bóng.

Thục ngẩn ra:

- Ủa! Anh thưởng công… phê bình thiệt hả?

Anh Quân cười:

- Bậy bạ. Phê bình kiểu đó dễ mích lòng anh em. Bánh này thưởng thi đậu đại học.

Thục tròn xoe miệng:

- Wa! Thi đậu đại học mà thưởng có hộp bánh. Nhà Bích Thủy bạn em còn mở tiệc mừng kìa.

Quân đặt hộp bánh xuống mặt bàn đá dưới gốc cây sứ:

- Chớ mày muốn thưởng gì?

Thục cười cười:

- Ít ra cũng một chuyến đi chơi Núi.

Quân gật đầu:

- Duyệt!

- Nhưng bọn em… hai người. Em và Bích Thủy nữa.

Nét mặt Quân như giãn ra. Quân nói nhanh:

- Đồng ý luôn. Sẽ có một chuyến đi chơi Núi cho ba người. Cáp treo mấy chục ngàn một vé chớ mấy. Định bao giờ đi?

Thục thích thú:

- Hoan hô anh Hai. Để em bàn với nó đã.

- Ừ. Bàn đi. Nhưng sớm sớm kẻo anh Hai… hết tiền. Nè, nghe nói Bích Thủy thích hát karaoke lắm phải không?

Thục xác nhận:

- Đúng rồi. Nhà nó có giàn karaoke mà.

Quân gật đầu chấm dứt câu chuyện:

- Thôi, cứ thế nhé.

Quân quay lưng đi vào sau câu nói. Đi được vài bước Quân chợt dừng chân, ngoái lại, nhắc:

- Nhớ rủ Bích Thủy đi nha!

Rồi không kịp để Thục đáp lời, Quân rảo bước đi thẳng vào nhà.

Năm phút sau, giọng Quân lại ồm ồm cất lên trên tầng hai, vẫn không hay hơn trước chút nào. Lần này là một khúc sinh hoạt ca của Trịnh.

Rừng núi dang tay nối lại biển xa

Ta đi vòng tay lớn mãi để nối sơn hà

Mặt đất bao la

Anh em ta về

Gặp nhau mừng như bão cát

Quay cuồng trời rộng

Bàn tay ta nắm

Nối liền một vòng Việt Nam

Thục ngước mắt nhìn lên bao lơn. Bao lơn vắng ngắt. Chỉ có tiếng… gầm của anh từ trong phòng vọng ra. Xưa giờ chưa bao giờ Thục công nhận anh là “ca sĩ triển vọng” hết. Anh cũng biết vậy nên luôn luôn… nguội lạnh với chuyện hát hò. Anh luôn luôn tránh biểu diễn giọng… rống trước đám đông. Nhưng hôm nay anh sắm đàn mới, lại say sưa hăm hở với chuyện hát hò thế. Hai năm học Sài Gòn biến anh thành một anh Quân khác sao?

Thục chợt nhớ nét mặt anh Quân như giãn ra nhẹ nhõm khi Thục nhắc đến Bích Thủy. Lại còn tỏ ra quan tâm đến việc Bích Thủy thích hát karaoke nữa chứ. Hay là…

Thục vùng khỏi ghế xích đu đến dưới bao lơn. Thục ngước nhìn lên, gọi lớn:

- Anh Hai!

“Đài” tắt ngay. Quân chồm ra bao lơn:

- Gì vậy, nhỏ?

- Anh… “ý đồ” gì với Bích Thủy, đúng không? Em không đồng ý!

Quân đưa hai tay lên, lòng tay ngửa lên như phân bua:

- Có thánh thần chứng giám… Xin thề… Không hề!

Thục nhoẻn cười:

- Vậy thì được. Bọn em sẽ đi chơi Núi.

Quân quay lưng vào trong. Thục trở lại ghế xích đu.

Mười phút sau Quân ăn mặc tề chỉnh từ nhà sau dắt xe ra. Thục hỏi:

- Anh đi đâu vậy?

- Vòng vòng chơi, nhỏ đi không?

Thục lắc đầu. Quân nói:

- Mở giùm cổng đi Thục.

Thục đứng dậy đi mở khung cửa sắt cho anh. Quân dắt xe ra. Quân vừa nổ máy, chưa kịp chạy thì từ đầu hẻm một cô gái cưỡi chiếc Wave màu xanh biển chạy vào. Thục nhận ra bạn, nói liền:

- Bích Thủy đến kìa, anh rủ nó đi.

Cô gái vừa vào dừng xe, cười với Thục và đưa mắt nhìn Quân gật đầu chào. Quân khẽ gật đầu chào lại rồi gài số cho xe chạy ra khỏi hẻm.

Hai

Bích Thủy ngoái nhìn theo Quân cho tới khi Quân khuất dạng mới dắt xe vào sân. Bích Thủy gạt chân chống dựng xe bên gốc sứ, thở phào:

- Hy vọng sẽ thoát!

Thục nhìn bạn:

- Có chuyện gì vậy?

- Cắt một cái đuôi dai như… sing-gum[1].

- Quen hay lạ?

Bích Thủy ngồi xuống ghế xích đu:

- Từ thưở nằm nôi chưa thấy bao giờ!

Thục ngồi lui một chút đưa mắt ngắm bạn. Hôm nay Bích Thủy mặc quần jeans wash, áo thun trắng ngắn tay thả ngoài quần trông hơi “bụi bụi”. Khuôn mặt của Thủy hơi tròn, đầy đặn, đôi môi mọng phơn phớt một lớp son hồng. Thục nheo mắt:

- Định đi đâu mà đánh son?

- Tới mày chơi thôi, nhưng tự nhiên thích làm đẹp một chút.

Thục nhìn bạn, gật đầu:

- Mày đẹp quá! Hèn gì có nhiều fan ái mộ. Nè, anh Quân tao thưởng tao thi đậu đại học một chuyến chơi Núi, mày đi không? Tao có nói sẽ rủ mày cùng đi.

Bích Thủy cười:

- Xưa giờ mày thấy tao từ chối chuyến đi chơi nào chưa? Mà nè, anh Quân có trong danh sách… ái mộ tao không vậy?

Thục vỗ vai bạn:

- Nói bậy không hà! Anh Quân nghe được, mày chết. Ảnh dữ như chằn. Ngày nào mày có thể đi được?

- Để qua tiệc của tao đi. Chị Thiên Thanh về nghỉ phép, tao bám theo mấy tua shopping của chỉ[2]. Có thể cuối tuần sau.

Thục gật đầu:

- Ừ! Cuối tuần sau nhé.

Bích Thủy đong đưa xích đu:

- Tao thèm đôi môi của mày quá. Không có chút son nào mà đỏ tươi. Mày về Sài Gòn sẽ khối chàng… mê mệt đấy.

Thục cảm thấy thích thích khi được bạn khen. Tuy vậy Thục vẫn lắc đầu:

- Hôm nay mày nói chuyện gì đâu không!

Bích Thủy cười:

- Mà cần gì về Sài Gòn. Không chừng ở đây cũng có người đang… say.

Thục nhăn mặt:

- Mày không bỏ đề tài này được sao?

Bích Thủy nhún vai rất điệu:

- Bỏ thì bỏ. Thôi, thay đồ đi biển chơi.

- Nói vậy nghe được. Dắt xe vào nhà đi.

Thục rời ghế xích đu đi khóa cổng trong khi Bích Thủy đẩy xe vào nhà sau. Khi Thục quay vào, Bích Thủy đợi cô ở chân cầu thang. Cả hai cùng lên lầu, vào phòng của Thục.

Trong khi Thục đi thay quần áo, Bích Thủy thả một đĩa CD vào máy và đong đưa theo giai điệu rộn ràng của J.Lo. Khi Thục trở ra, Bích Thủy ngẩn ra nhìn bạn. Thục mặc quần jeans trắng, áo thun xanh nước biển. Mái tóc quá bờ vai của Thục mới chải lại, đen nhánh mượt mà như vừa gội nước bồ kết. Thục không đánh son, nhưng có một chút hương thoang thoảng.

Bích Thủy tắt máy, nghiêng nghiêng đầu nhìn Thục:

- Wa! Chưa bao giờ thấy Linh Thục đẹp như hôm nay nghen.

Thục cười:

- Đi thôi.

Bích Thủy thì thầm khi cả hai cùng xuống cầu thang:

- Hôm nay mình thấy Thục đẹp thiệt đó. Chất học trò tự nhiên biến đâu mất rồi. Hóa ra bọn mình đều đã lớn, Thục à. Thục mặc bộ này trông… xì po[3] lắm nhen…

Thục cười đau khổ:

- Chẳng lẽ tao vào thay bộ khác, chứ tao thích tính cách thục nữ hơn. Không ham xì po.

- Cứ mặc vậy đi cho ai ngẩn ngơ. Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc… Áo nàng xanh… anh mến… nước đại dương.

- Thơ Nguyên Sa mà mày sửa vậy nghe chán quá. Làm ơn "tắt đài" giùm.

Bích Thủy cười giòn vừa lúc cả hai xuống hết cầu thang. Hai cô gái đi dọc hành lang để ra ngoài theo ngả trước. Đang đi chợt Bích Thủy níu vai Thục trì lại khi nghe được tiếng mẹ Thục ở nhà ngoài. Bích Thủy nắm tay Thục:

- Đợi chút. Để tao nghe mẹ mày ca ngợi mày đã.

Thục muốn cấu cho Bích Thủy một cái quá! Nhỏ Bích Thủy này luôn luôn biết cách làm cho người khác… bối rối. Chơi với Thục đã lâu, Bích Thủy biết rõ tính mẹ Thục. Bà thích khoe về anh em Thục với những người tiếp xúc với bà. Bố Thục nói mẹ Thục đã tuổi bốn mươi lăm, mà tính vẫn hồn nhiên như thời thanh xuân. Nghe được tiếng mẹ Thục đang nói:

- Nhỏ Út nhà tôi học giỏi lắm nhé. Nó vừa đậu vào đại học, tháng sau là thành sinh viên rồi.

Mẹ Thục nói về Thục với giọng hãnh diện làm Thục đâm ngượng với Bích Thủy. Bích Thủy đứng nép vào vách tường, ló đầu lén nhìn ra. Thục nép bên cạnh bạn, cũng lén nhìn theo.

Bên ngoài, mẹ Thục đang trò chuyện với một khách hàng. Đó là một chàng trai ước chừng hăm lăm hăm sáu tuổi, trên tay còn cầm hộp cà phê mang nhãn hiệu Thục Quân. Bích Thủy nói thầm vào tai Thục:

- Quen hay lạ?

- Lạ.

Bên ngoài, chàng trai nói:

- Chắc là cô ấy học giỏi lắm.

Mẹ Thục cao giọng:

- Hẳn rồi. Nó học giỏi nhất lớp. Để tôi nói cậu nghe…

Chàng trai vội ngắt lời:

- Cám ơn cô. Xin để lúc khác. Bây giờ cháu xin phép phải đi.

Mẹ Thục cười:

- Vâng. Lúc khác cậu ghé lại mua cà phê nhé.

Chàng trai cười và quay lưng ra ngoài ngay. Đợi cho chàng trai nổ máy xe đi rồi Thục và Bích Thủy mới bước ra.

Thục bước ngay đến bên mẹ nhăn nhó:

- Mẹ kỳ quá! Gặp ai mẹ cũng đem con ra nói là sao.

Mẹ Thục cười:

- Mẹ hãnh diện về mày mẹ mới khoe chứ.

Thục đau khổ nói:

- Mẹ khoe với ai con cũng không thích đâu. Con lớn rồi!

Mẹ Thục gật đầu:

- Không thích thì thôi. Mẹ sẽ không nói về mày nữa.

Thục níu tay Bích Thủy:

- Tụi con ra biển chơi.

Bích Thủy gật đầu chào mẹ Thục trước khi theo Thục ra ngoài. Hai cô gái không đi đường nhựa mà theo một con hẻm nhỏ dẫn ra bờ biển. Thục nhắc Bích Thủy:

- Tháo giày cho dễ đi.

- Ừ.

Hai cô gái tháo giày cầm tay giẫm chân trần trên cát.

Ra tới biển, hai cô gái xắn quần đi dọc theo mép nước.

Biển chiều thật đẹp. Gió nhẹ đủ để làm tóc hai cô gái phất phơ. Sóng nhẹ đủ để nghe được tiếng rì rào. Biển đủ xanh để trùng với màu áo của Thục, lấp lóa dưới ánh nắng chiều.

Bích Thủy kêu lên:

- Biển chiều đẹp thật.

Thục trêu:

- Lần đầu tiên nghe mày khen biển đấy.

Bích Thủy huých vai Thục làm Thục chao nghiêng:

- Tao thô tục lắm sao mà không biết thưởng thức…

- Ối! – Thục kêu lên một tiếng đột ngột.

Cú huých vai của Thủy làm Thục giẫm lên một con còng gió nhỏ. Thục giở chân lên nhìn xuống. Con còng gió bị Thục giẫm bẹp lún xuống cát ướt. Thục càu nhàu:

- Tại mày đó!

Bích Thủy biết tính Thục rất không thích “sát sanh hại vật”, vội vàng lên tiếng:

- Xin lỗi còng gió nhé. Ai biểu bạn nằm sẵn đó chi cho Thục nó giẫm lên.

Thục ngồi xuống vốc cát đắp lên xác con còng gió:

- Lời xin lỗi quá muộn.

Khi Thục đứng lên, Bích Thủy nắm tay bạn:

- Bỏ qua đi, tao không cố ý huých vai mày. Thôi, lên quán chị Hương chơi.

Từ chỗ Thục giẫm phải còng gió đến quán giải khát mà Thủy thích khá xa, Thục lẳng lặng đi theo bạn, không nói gì. Bích Thủy cũng im lặng. Khi lên tới Đồi Dương, Bích Thủy nói:

- Vô tình giẫm phải con còng gió, có gì quan trọng mà mày trầm tư ghê thế?

- Tao không trầm tư, chỉ im lặng thôi. Mày trầm tư thì có.

Thật ra Thục đã quên con còng gió rồi. Thục im lặng vì Thục đang vấn vương với việc chàng trai lạ mua cà phê ở nhà cô. Khi trả lời Bích Thủy anh là người lạ là Thục đã nói dối. Cô nhận ra anh. Tên anh là Khương, Thục chưa rõ họ. Hôm nay anh ghé mua cà phê bột ở hiệu cà phê nhà Thục chỉ là một sự ngẫu nhiên hay anh đã biết đó là nhà cô? Anh vô tình hay cố ý? Thục giấu cảm xúc của mình bằng cách chuyển sang đề tài trọ học ở Sài Gòn. Bích Thủy nói vào học, Bích Thủy sẽ ở cùng chị Thiên Thanh của nó. Thục biết chị của Bích Thủy. Chị tốt nghiệp đại học Dược hai năm trước và đang làm tại văn phòng một công ty dược nước ngoài tại Sài Gòn. Bích Thủy khoe thu nhập của chị rất cao. Thục nói:

- Vậy là mày sướng rồi. Tao không thể ở trọ chung với anh Quân được. Tao sẽ ở ký túc xá.

- Hay là mày về ở chung với tao.

Thục lắc đầu:

- Thôi, để tao tự lo.

Bích Thủy nói:

- Tùy mày thôi. Bất kỳ lúc nào mày cũng có thể đến ở với tao được.

Thục im lặng. Thục không muốn đến ở cùng Bích Thủy vì hai đứa học hai trường khác nhau. Thục học Du lịch, còn Bích Thủy học Dược như chị Thiên Thanh. Sự khác biệt giờ giấc sẽ đem lại nhiều điều bất tiện. Hơn nữa, tính của chị Thiên Thanh không thật hợp với Thục.

 

Đã nghe được tiếng nhạc từ các quán giải khát ven biển vọng đến.

Hai cô gái rời khỏi bãi cát đi xuyên qua đồi dương đến quán giải khát mà Thủy thường lui tới.

Thục chọn chiếc bàn gần biển nhất, gọi cam tươi cho cả hai. Quán vắng khách nhưng nhạc vẫn đang phát với âm lượng vừa phải. Giai điệu hòa tấu mượt mà của Paul Mauriat làm cả hai cô gái cảm thấy dễ chịu. Chợt nhạc tắt rồi chuyển sang một ca khúc tiếng Anh. Thục lắng nghe và, bị chinh phục ngay. Ca khúc đang phát không phải là nhạc thời trang mà là một trong những tình khúc bất tử đã vượt thời gian.

I”ll never let you see

The way my broken heart is hurting me

I”ve got my pride and I know how to hide

All my sorrow and pain

I”ll do my crying in the rain

Đó là tâm sự của một chàng trai thất tình nhưng đầy lòng kiêu hãnh. Chàng không bao giờ để nàng thấy trái tim tan nát đang làm chàng đau đớn bằng cách che giấu những giọt nước mắt khóc cho một cuộc tình đã vỡ bằng cách khóc… trong mưa…

Thủy hỏi:

- Hay không?

Thục gật đầu:

- Chút nữa mượn chị Hương đĩa này về nhà nghe được không?

Thủy tự tin:

- Tao hỏi mượn thì được ngay. Để tao mượn cho.

Hai cô gái chuyển sang đề tài âm nhạc. Cả Thục và Thủy đều thích Jenifer Lopez và không ưa Britney Spear lắm vì B.S quá “nóng”. The Beatles và Trịnh thì tồn tại đến muôn đời.

Chuyện giữa hai cô gái đang vui thì từ phía ngoài quán có tiếng cười ầm ĩ vọng vào. Theo cùng tiếng cười là bốn khuôn mặt “ấn tượng” xuất hiện. Vừa nhìn thoáng qua bốn chàng trai vừa vào, Thục nhận ra đó là băng “tứ quái” học cùng khối lớp ngay. Thục nói nhỏ:

- Nghe đâu cả bốn “trự” đều rớt đại học thì phải?

Bích Thủy xác nhận:

- Chớ còn gì nữa! Tụi nó muốn là “dân chơi” có tiếng thì phải trả giá chứ sao.

Băng “tứ quái” chọn một cái bàn cách chỗ Thục và Bích Thủy không xa. Chừng như “tứ quái” cũng đã nhận ra hai cô bạn học cùng khối lớp, cùng trường. Một tên trong nhóm bắt đầu nói lớn:

- Hôm nay bọn mình “hữu duyên” rồi. Dễ gì mà gặp được “nhị kiều” cùng lúc.

Thục nói vào tai bạn:

- Bọn mình về thôi. Tụi nó kiếm chuyện ngay bây giờ đấy.

Bích Thủy thản nhiên:

- Có gì mà ngại. Để xem tụi nó giở trò gì?

Chợt bên bàn “tứ quái” có tiếng cười rộ, rồi một giọng “vịt đực” cất lên:

Thương người như thể thương thân

Một giọng khác “đế” theo:

Thấy em… xinh đẹp có phần…thương hơn!

Cả bàn bốn tên “tứ quái” cùng bật cười ha hả. Cùng với tràng cười, một cái nắp chai bay xoẹt xoẹt trên nền gạch sang phía bàn Thục. Thục cau mày:

- Tụi nó giở trò rồi đấy. Về thôi.

Bích Thủy lắc đầu:

- Yên chí đi. Chắc mấy đứa này mới tới đây lần đầu chưa biết qui chế quán chị Hương. Chị Hương ra ngay bây giờ đấy.

Thủy dứt lời chưa được một phút, từ trong ki-ốt thu ngân, một người đàn bà tầm bốn mươi tuổi có vóc dáng của một nữ võ sĩ Sumô Nhật Bản bước ra. Thân hình của chị nung núc những thịt, trông thật dễ nể. Khi bước đi, chị lừng lững như một nàng… tê giác sẵn sàng húc đổ mọi thứ chướng ngại nếu có. Bích Thủy nói nhỏ:

- Chị Hương ra đó.

Người đàn bà đồ sộ bước những bước vững chãi đến thẳng bên bàn của “tứ quái”, cất giọng:

- Mấy em muốn gì?

“Tứ quái” đang cao hứng, chợt cảm thấy e dè trước “núi thịt” biết nói. Một trong hai “quái” vừa đọc ca dao cải biên lúng búng:

- Tụi em đâu… muốn gì đâu!

Người đàn bà cười:

- Chị hỏi mấy em… uống gì thôi mà…

Tuy ngồi cách bàn của “tứ quái” một khoảng nhưng Thục cũng nghe rõ là chị Hương hỏi “tứ quái” muốn gì. Thục cảm thấy thú vị trước cách nói trớ của chị chủ quán. Thục nói:

- Chị Hương nói trớ thật khéo… Thôi, về.

Thủy gật đầu:

- Mình vào trong ki-ốt trả tiền và mượn đĩa luôn.

Hai cô gái đứng dậy rời bàn. Khi đi ngang qua bàn của “tứ quái”, một tên trong nhóm chúm môi huýt sáo thật to. Bích Thủy và Thục làm lơ đi luôn. Nghe được tiếng chị Hương nói:

- Này, mấy đứa em gái của chị đấy. Cấm trêu nhá!

Hai cô gái vào trong ki-ốt. Thục nhìn thấy trên mặt quầy thu ngân bìa một đĩa nhạc. Cô cầm lên xem. Bìa đĩa in hình một nam ca sĩ nước ngoài với dòng tít “And I love you so – Và anh quá yêu em”. Một tuyển tập những bài hát quốc tế bất hủ. Thục đưa bìa đĩa cho Bích Thủy, nói:

- Chắc là đĩa nhạc đang phát đây.

Vừa lúc ấy chị Hương từ ngoài bước vào. Bích Thủy đưa bìa đĩa đang cầm lên:

- Chị cho em mượn đĩa nhạc đang phát, mai em trả liền, nhé?

Người đàn bà chủ quán nở một nụ cười:

- Xui rồi em ơi, dĩa này của khách đưa đến xin nghe.

Bích Thủy cũng cười:

- Wa! Xui thiệt. Thôi, chị cho em trả tiền nước.

Người đàn bà nở một nụ cười khác:

- Lần này thì em hên. Bàn em đã có người trả tiền rồi.

Cả hai cô gái cùng kinh ngạc. Bích Thủy hỏi ngay:

- Ai vậy chị? Không phải “tứ quái” chứ?

Chị chủ quán đáp:

- Bạn mấy em chứ ai. Chủ nhân đĩa nhạc mấy em hỏi mượn đấy. Cậu ấy đang ngồi ở bàn phía ngoài dưới gốc dương.

Không để cho chị Hương nói thêm lời nào, Bích Thủy kéo tay Thục:

- Ra xem gã nào giỡn mặt với “bổn cô nương”.

Liền sau câu nói, cả hai cô gái nhanh chân ra ngoài. Nơi chiếc bàn nhỏ dưới gốc dương chị Hương đã chỉ, ly cà phê đá đã tan loãng, còn thì chẳng thấy bóng người. Bích Thủy kêu lên:

- ”Hắn” đoán được mình ra, bỏ đi rồi á?

Thục không quan tâm đến câu nói như có dấu chấm hỏi của Thủy, cười:

Trông theo nào thấy đâu nào. Hương thừa dường hãy ra vào đâu đây[4]… “Hắn” biến rồi. Đoán thử xem là ai?

Lúc ấy, chị Hương chủ quán cũng vừa ra đến. Chị cũng kinh ngạc:

- Ủa! Cậu ấy mới còn đây mà.

Bích Thủy nói:

- ”Hắn” sợ em trị tội trả tiền lén, trốn rồi.

Thục dúi tiền vào tay chị Hương:

- Chị cho em trả tiền nước.

- Nhưng…

Thục cười:

- ”Hắn” muốn làm bọn em bất ngờ thì em cũng muốn “hắn” bị bất ngờ. Khi “hắn” trở lại lấy đĩa, chị bảo tụi em không nợ hắn điều gì.

Chị chủ quán cười, gật gật đầu:

- Bọn trẻ mấy em vui thật đấy.

Hai cô gái nhoẻn cười chào chị chủ quán, rồi bước ra ngoài.

Ba

Thục và Bích Thủy trở về theo con đường nhựa dọc bờ biển. Những tia nắng cuối cùng của ngày đã tắt làm mặt biển có màu xanh sẫm. Gió biển lúc này lồng lộng xô những con sóng lớn dồn dập đuổi nhau vào bờ. Thục nói vu vơ:

- Vào thành phố học, tao sẽ nhớ biển lắm.

Bích Thủy không nối mạch chuyện của bạn, nói:

- Nghĩ thử xem ai đã trả tiền cho tụi mình.

Thục đáp ngay:

- Sao không nghĩ đó là fan ái mộ mày.

- Có thể lắm vì…

Ngay sau câu nói, Bích Thủy núp sau lưng Thục:

- Che cho tao với. Hắn đang đến đó…

Thục phải công nhận là mắt Bích Thủy rất tinh. Từ phía xa, ngược chiều với hai cô gái một chàng trai đang cưỡi xe chạy đến. Khi đến gần hai cô gái, fan ái mộ Bích Thủy chỉ đưa mắt nhìn qua Thục rồi cho xe chạy luôn, không để ý sau lưng Thục còn có một người nữa. Đó là một chàng trai Thục cũng mới thấy lần đầu, trạc tuổi với anh Quân của cô. Khi “đối tượng” đã qua hẳn, Thục nói:

- Mày tinh mắt thật. Lần đầu tiên tao nhìn thấy nhân vật này đấy.

Bích Thủy vịn vai Thục:

- Chờ chút, xem thử hắn đi đâu…

Hai cô gái ngoái nhìn lại phía sau, vừa kịp thấy “đối tượng” chạy xe vào quán giải khát hai cô vừa bước ra. Bích Thủy nắm tay Thục:

- Xác định được đối tượng trả tiền nước cho tụi mình rồi, chính hắn.

Hai cô gái tiếp tục cất bước, Bích Thủy bình luận:

- Ghê thật! Hắn phát hiện ra bọn mình trong quán mà vẫn thản nhiên chơi trò “gây ấn tượng”.

- Ừ! Ghê thật! Nhưng về nhanh thôi, tao còn có việc phải làm.

- Đi giao cà phê hả?

- Ừ. Đi với tao không?

- Thôi, để tao về. Tao còn phải…

Bích Thủy đang nói chợt dừng lại vì có tiếng xe nổ ầm ĩ từ phía sau. Thục vội níu tay Bích Thủy đi sát vào phía trong hơn. Khi đã cảm thấy an toàn, hai cô gái cùng ngoái đầu nhìn lại.

Từ phía sau khoảng chừng trăm mét, hai chiếc Honda đang nẹt pô lao đến. Dễ dàng nhận ra đó là hai tên trong số “tứ quái” đang biểu diễn tốc độ. Thục và Bích Thủy vội dạt vào sâu hơn. Thoáng chốc, hai chiếc gắn máy đã đến sát chỗ Thục và Bích Thủy. Một trong hai chiếc bỗng cất cao bánh trước rồi đập bánh xe xuống mặt đường trước khi dừng lại. Chiếc thứ hai được thắng gấp, trượt bánh trên mặt đường sàn sạt và quay hẳn nửa vòng. “Nhị quái” rà xe theo hai cô gái, nham nhở:

- Lên xe Hùng chở về Bích Thủy ơi.

- Thục ơi, cho Thành làm bạn với nhen.

Thấy hai “nhị quái” chạy theo làm quen theo kiểu “thô bạo”, tự dưng Thục hồi hộp, tim đập thình thịch. Bích Thủy tuy dạn miệng, nhưng cũng không hơn gì Thục, mím môi không nói. Thục thầm tiếc là hai đứa đang đi phía bên này đường, chứ nếu được là phía mé biển thì Thục đã đi thẳng xuống bãi cát, đố mà bọn này theo được. Hai “nhị quái” chừng như đoán được bọn Thục muốn tránh bằng cách đi tắt đường biển nên cứ kè xe sát phía ngoài, ngăn không cho hai cô gái bước xuống lòng đường băng qua bên kia. Một trong hai tên con trai nói:

- Nói gì đi… Đừng làm mặt lạ mà… Bọn mình học cùng khối lớp chứ đâu…

Tên thứ hai:

- Bọn này rớt rồi. Đang sầu đời, rảnh rỗi quá chừng đây. Mấy bạn càng tránh thì bọn này càng theo dài dài.

Thục rủa thầm “bọn quỷ sứ”, cố nghĩ cách đối phó với những kẻ đường đột. Cô thầm mong anh Quân đi chơi đâu đó về ngang đây đúng lúc này. Chắc chắn anh sẽ không để cho ai bắt nạt Thục.

Lại có tiếng máy xe từ phía sau rồi một chiếc Dream vọt lên. Đang ngon trớn bỗng chiếc xe xuống ga rồi dừng hẳn lại bên vệ đường phía trước bọn Thục một đoạn. Người thanh niên ngồi trên xe ngoái nhìn “nhị quái” rồi đưa mắt về phía Thục. Thục hoàn toàn bất ngờ khi chạm phải ánh mắt của… anh. Tim Thục như đập hụt một nhịp khi nhận ra anh – người vẫn im lặng… giao lưu với Thục mỗi ngày. Anh nhận ra Thục đang lâm vào tình thế khó xử mà dừng lại phải không? Không dưng Thục cảm thấy “nhị quái” không còn đáng ngại nữa. Thục chợt “thông minh đột xuất”, nắm tay Bích Thủy, kiên quyết nói:

- Bọn mình về đường biển.

Thục và Bích Thủy dừng bước trong khi “nhị quái” bất ngờ vẫn cho xe chạy tới. Hai cô gái quay lại băng nhanh qua đường để xuống bãi cát. Chưa băng qua hết đường nhựa, Thục nghe được tiếng anh gọi:

- Bích Thủy! Bích Thủy! Dừng lại cho anh nói chuyện chút.

Hai cô gái đã qua vệ đường bên kia và đang đi thẳng xuống bãi biển. Còn kịp nghe tiếng anh gọi thảng thốt:

- Bích Thủy! Bích Thủy!

Lòng Thục như chùng xuống khi nghe anh gọi tên bạn. Một nỗi buồn vu vơ không hiểu vì sao len lén hiện lên trong tâm hồn Thục. Thục làm như không để ý đến việc anh gọi Bích Thủy, dấn bước xuống bãi cát.

Cả hai cô gái giẫm chân trên cát đi thẳng và không nhìn lại phía sau. Bãi cát lún không cho phép những chiếc xe gắn máy đi xuống đã bảo vệ hai cô. Thục im lặng và Bích Thủy im lặng. Thục biết nói gì khi Bích Thủy quen với anh ấy mà cứ giả vờ như không khi nhìn thấy anh trong hiệu cà phê nhà Thục. Đi được một lúc, không kềm được mình, Thục nói:

- Mình không ngờ đấy! Bích Thủy quen anh ấy sao không nói mà còn hỏi mình lạ hay quen!

Bích Thủy không nhìn Thục, mà nhìn ra biển, đáp:

- Mình có quen anh ấy đâu. Sao Thục nói thế?

- Sao anh ấy gọi tên Bích Thủy như từng quen biết?

Bích Thủy nhún vai:

- Làm sao mình biết được! Ai biết anh ấy muốn nói gì với mình. Mình không quen biết anh ấy. Sao Thục lại cật vấn mình thế?

Thục im lặng. Nghe như những lời của Thủy là những lời nói dối. Nhưng cho dù là thế đi nữa, thì Thục quan tâm đến việc ấy làm gì cho bận lòng. Hơn nữa, chính Thục cũng vữa nói dối với Thủy đó thôi. Thục lắc nhẹ đầu như xua đi những ý nghĩ vẩn vơ, nói:

- Mình xin lỗi Thủy. Thục không nên quan tâm đến chuyện ấy. Thôi, cho qua. Thoát được mấy đứa lố bịch đó là yên rồi. Về đi giao cà phê với mình nhé?

Bích Thủy lắc đầu:

- Thôi, mình về luôn.

Hai người đi bên nhau cho tới khi về đến nhà.

Đằng sau quầy kính, không phải là mẹ Thục ngồi coi tiệm, mà là anh Quân. Khi thấy Thục và Bích Thủy về, anh Quân nói ngay:

- Đi dữ hôn. Về đi giao hàng kìa, điện thoại họ kêu nãy giờ.

Thục hỏi nhanh:

- Quán nào hối, anh?

- ”Hiên Lãm Thúy”.

- Mẹ đâu?

- Đang nói chuyện trên lầu với ni sư Diệu Hạnh.

Thục quay sang Bích Thủy:

- Thủy về nhé. Mình phải đi giao hàng.

Thủy gật đầu chào Quân rồi cùng Thục đi ra nhà sau lấy xe. Thục đưa Bích Thủy ra về rồi quay vào ngay. Cô lên lầu thay bộ quần áo khác rồi trở xuống ra quầy nhận túi hàng mẹ đã để sẵn.

Chiều đã hết nắng. Thục chạy xe theo tuyến đường quen thuộc hàng ngày. Ngang quán chị Hương “su mô”, Thục liếc mắt nhìn vào. Rủi thay, đúng lúc ấy fan ái mộ Bích Thủy dắt xe từ sân quán ra. Chỉ vài phút sau Thục ân hận việc mình đã đưa mắt nhìn vào quán. Qua kính chiếu hậu, Thục thấy chàng trai ấy cứ tà tà chạy xe phía sau. Thục chạy chậm, anh ta cũng chạy chậm. Thục dấn ga, anh ta cũng dấn ga. Nhưng anh ta nhất định không qua mặt Thục, cứ tà tà theo sau. Rõ là anh ta bám theo Thục rồi. “Chiều hôm nay chán thật!”, Thục thầm than. Thục tìm cách “cắt đuôi” và, không muốn đến “Hiên Lãm Thúy” ngay, Thục cho xe chạy nhanh hơn, lượn vào một đường nhỏ. Nhưng phía sau, fan ái mộ không chịu bỏ cuộc, cứ giữ khoảng cách cố định với cô.

Ra khỏi đường nhỏ, Thục cho xe vòng lại đường cũ. Trong kính chiếu hậu vẫn thấy dáng anh chàng. Giờ thì Thục bực lắm. Thục nhủ thầm: “Mặc kệ anh ta” và chầm chậm cho xe đến một quán khác.

Khi Thục cho xe vào sân quán “Cỏ Non”, cô ngoái lại nhìn. Fan ái mộ – bây giờ không biết là của cô hay của Bích Thủy – vẫn chạy như rùa bò phía sau lưng cô. Xem ra anh chàng này cố bám theo cô thật tình, nhưng anh ta định giở chiêu gì đây mà cứ làm thinh chưa nói gì với cô?

Thục bực dọc chống xe, xách túi cà phê vào thẳng trong phòng chế biến của quán giao hàng. Thục nấn ná trò chuyện với mấy chị trong phòng chế biến khá lâu. Có đến mười phút. Trong khoảng thời gian ấy, có ba phin cà phê được pha chế và đưa ra cho khách. Thục chợt mỉm cười khi nghĩ nếu anh ta cũng vào đây, thì hẳn là anh ta phải là khách gọi một trong những phin cà phê kia. Và như vậy Thục sẽ thoát.

Khi Thục trở ra, cô cảm thấy nhẹ nhõm vì đã nghĩ đúng. Fan ái mộ đã theo cô vào tận quán này và đang ngồi nơi chiếc bàn gần quầy thu ngân, đang khuấy ly cà phê đá vừa pha xong.

Thục cười thầm trong bụng, đi thẳng ra ngoài, không nhìn ngang nhìn dọc. Nổ máy xe ra khỏi quán, Thục nói thầm: “Bye! Hãy ở lại với phin cà phê của anh”.

Thục chạy thẳng đến “Hiên Lãm Thúy”.

Bốn

"Hiên Lãm Thúy” là một quán cà phê cỡ vừa nằm trên một con đường cũng cỡ vừa. Nhưng trong các quán Thục đi giao hàng mỗi ngày, Thục thích quán này nhất. Trước hết Thục thích tên quán. Chủ quán là một công chức về hưu, hẳn là rất thích truyện Kiều. Còn Thục thì thuộc Kiều lắm. Khi mà Kim Trọng tìm thuê được gian nhà gần bên nhà Kiều, chàng đã mừng gọi đó là Hiên Lãm Thúy. Một chỗ để ngắm cây cảnh xanh tươi để… ngóng người trong mộng Thúy Kiều. Chỗ mà Kim Trọng thuê được:

Có cây có đá sẵn sàng

Có hiên Lãm thúy nét vàng chưa phai

Mừng thầm chốn ấy chữ bài

Ba sinh âu hẵn duyên trời chi đây![5]

Quán “Hiên Lãm Thúy” cũng có nhiều cây cảnh xinh tươi. Quán được thiết kế theo cấu trúc bán lộ thiên, một nửa ngoài vườn một nửa trong hiên nhà. Ngoài sân, kế bên bụi trúc lớn rậm là dãy dài hàng cây cau vút lên với những quầy cau nhỏ. Mỗi cây cau đều có những dây trầu quấn quít ôm thân leo lên. Xen giữa những thân cau là vài bụi chuối tàu lá xanh rượi thật mát mắt. Rồi đến bãi cỏ xanh với dòng suối nhân tạo róc rách chảy ra từ ngọn giả sơn tỏa hơi sương lãng đãng nhờ một cái máy tạo hơi sương giấu kín đâu đó. Rồi đến hàng sứ trắng. Những bông sứ trắng nở đầy trên cây, dăm đóa rụng trên lối đi dễ làm người lãng mạn nao lòng.

Sát bên vạt cỏ xanh có dòng suối nhỏ chảy qua là một dãy bàn mặt đá hoa cương trên sân lát gạch Bát Tràng. Cách dãy bàn này một khoảng nhỏ chừa làm lối đi, là dãy bàn bày trong hiên nhà, sau những cây dừa bụng. Gần như tất cả các bàn trong quán đều có một bình hoa tươi được thay mỗi ngày, điều mà không phải quán cà phê cỡ vừa nào cũng làm được. Ngoài tên quán “Hiên Lãm  Thúy” Thục còn thích ngắm những bình hoa nhỏ với những đóa hồng trắng, đỏ, vàng bày biện trên bàn. Đôi khi vui, Thục còn tham gia “cắm hoa nghệ thuật” với nhỏ Hương, cháu gái của chủ quán, nhỏ hơn Thục hai tuổi.

Thục còn thích “Hiên Lãm Thúy” vì âm nhạc. Ở đây hiếm khi chơi nhạc thời trang. Những ca khúc và ca sĩ thời thượng gần như không có tên trong list nhạc quán này. Nhỏ Hương nói ông chủ quán cậu của Hương khá giàu, đặc biệt khó chịu với loại nhạc thời trang. Họa hoằn lắm những ca khúc hiện hành mới được phát lên, nhưng tối thiểu phải đạt chuẩn “Làn sóng xanh”, nghĩa là vẫn phải đã qua bình chọn của những người nghe sành nhạc. Nói tóm lại quán chỉ phát những ca khúc đã được thử thách với thời gian. Thục cảm thấy thích nhạc ở đây vì hợp “gu” với Thục.

“Hiên Lãm Thúy” có lẽ là một quán cà phê có chủ trương chơi nhạc lạ lùng hơn bất kỳ quán nào trong thành phố. Thục đi giao hàng cho nhiều quán, nhưng chỉ duy nhất quán này thỉnh thoảng chủ quán cao hứng cho chạy những đĩa nhạc tình ca cách mạng. Thật là khó chịu khi nghe những ca khúc thời trang “ba xu” của những nhạc sĩ trẻ và ca sĩ trẻ đang ồn ào trên thị trường âm nhạc. Và thật tuyệt vời, khi trong không khí lặng tĩnh của quán, những tình khúc “một thời vang bóng” từ những ngày Thục mới là một đứa bé đi lững chững lại được phát lên ở đây. Thục vô cùng bất ngờ khi lần đầu tiên nghe “Trường Sơn đông, Trường Sơn tây” được phát lên tại đây. Rồi những “Con kênh xanh xanh”, “Lá đỏ”, và có một lần, “Năm anh em trên một chiếc xe tăng”, “Những cô gái Sài Gòn đi tải đạn” cũng lên tiếng ở quán này. Đó là điều Thục tưởng chừng như không thể xảy ra trong một quán cà phê thời bây giờ, nhưng thực sự đã xảy ra.

Thục đi giao cà phê cho quán này từ ngày quán khai trương. Vợ ông chủ quán là bạn học với mẹ Thục ngày xưa, ưu tiên nhận hàng nhà Thục. Hàng ngày Thục đi giao hàng tầm năm rưỡi đến sáu rưỡi chiều. Vào giờ đó, quán luôn luôn vắng ngắt. Đó là giờ nhà nhà đoàn tụ sau một ngày làm việc, chuẩn bị cho bữa cơm chiều. Người ta chỉ đi giải trí buổi tối từ bảy giờ trở đi. Họa hoằn lắm mới có một bàn khách uống nghịch giờ. Vào giờ quán vắng khách như vậy, Thục thường ngồi nán lại mươi, mười lăm phút trò chuyện với nhỏ Hương và nghe nhạc. Đó là những phút thanh thản sau một ngày vùi đầu học tập.

Sẽ không có gì đáng kể thêm về “Hiên Lãm Thúy” nếu như cách đây ba tháng quán không có một người khách xuất hiện uống cà phê vào tầm giờ khác thường so với những người khác. Người khách ấy chính là… anh, người vừa gọi tên Bích Thủy một cách bức xúc chiều nay. Thoạt tiên anh làm Thục chú ý vì dáng vẻ cô đơn cùng cực, ngồi một mình trong quán vào cái giờ quán vắng ngắt vắng tanh đó. Lần đầu tiên Thục nhìn thấy anh, Thục đã nhận ra ánh mắt anh buồn rười rượi.

Suốt mấy tháng vừa rồi, anh luôn ngồi ở một bàn cố định, trên một ghế cố định, ngay lối Thục vào. Thi thoảng bàn anh đã chọn có khách bất ngờ, anh tạm ngồi ở một bàn khác, kế bên. Và khi những người khách chiếm “bàn của anh” đi rồi, anh lại chuyển sang vị trí đã chọn của mình. Cũng không phải ngày nào anh cũng đến quán, nhưng nói chung là rất thường, và luôn vào tầm giờ cố định, ở bàn cố định.

Ngay tuần lễ đầu tiên anh làm khách ở quán, nhỏ Hương như sợ Thục không để ý đã chỉ anh cho Thục và thì thầm nói đó là một người khách lập dị, nhưng đáng mến. Hương kể rằng từ ngày quán khai trương cho đến lúc anh xuất hiện, anh là người khách duy nhất đến quán và ra về còn “lưu tình” cho những người phục vụ bằng một món quà nhỏ. Món quà không có giá trị lớn, chỉ là một tờ vé số sẽ xổ vào ngày hôm sau. Tờ vé số luôn được anh để lại trên mặt bàn, dưới gạt tàn thuốc. Rất tiếc những tờ vé số anh để lại chưa có tờ nào trúng, và về sau anh lặp lại động tác “lưu tình” đó mỗi tuần. Ông chủ quán cậu của Hương cũng chú ý đến “hiện tượng” đó và kết luận rằng đó là “văn hóa puộc-boa”, tức là lưu tình cho người phục vụ. Ông còn “luận” thêm rằng nếu ai đến quán cũng thực hiện “văn hóa puộc-boa” thay vì mặc áo thun quần ngắn ngồi gác chân trên ghế như một số người thì cuộc đời sẽ đẹp hơn nhiều.

Nhỏ Hương nói rằng có thể người khách lập dị ấy là một họa sĩ. Anh thường dắt trong túi một cây bút chì. Nhiều lần anh lật mặt sau của giấy tính tiền và vẽ lên đó một chân dung thiếu nữ. Bao giờ trước khi ra về anh cũng cất bức chân dung ấy vào túi áo. Hương chỉ được nhìn thoáng qua người trong bức vẽ của anh khi phục vụ bàn. Đó là một thiếu nữ đẹp, có thể mười tám hai mươi tuổi hay cũng có thể lớn hơn, không xác định được do Hương không thể nhìn kỹ. Hương đoán già đoán non rằng có thể đó là người yêu của anh và anh đang… thất tình. Hương nói: "Chỉ có người… thất tình mới có vẻ… khùng khùng như thế!”. Khi Hương nhận định về anh như vậy, Thục cười nói:

- Khùng thì chưa chắc, nhưng thất tình thì có thể. Nếu biết được quan hệ giữa anh ấy và người thiếu nữ được vẽ thì dễ kết luận hơn.

Hương cười khúc khích:

- Chị Thục cứ yên trí, em “điều tra” mấy hồi.

Nhưng Hương không điều tra được gì, mà còn bị “điều tra” ngược.

Chuyện Hương bị điều tra này xảy ra sau khi anh đến quán được chừng hai tuần. Hôm ấy, phục vụ bàn anh xong, rảnh rỗi không biết làm gì Hương lôi “Tuyển tập thơ“, loại bỏ túi nhỏ xíu ra đọc. Lúc ấy Hương đang đọc bài “Trái tim mắc cạn” của Trần Mạnh Hảo.

Dòng đời con nước vèo qua

Trái tim mắc cạn trong tà áo bay

Cỏn con một sợi lông mày

Mà đem cột trái đất này vào anh.

… thì có tiếng leng keng muỗng gõ vào ly. Hương ngước đầu nhìn về phía bàn của “dị nhân”. Tay anh còn cầm muỗng đưa lên. Đúng là anh gọi phục vụ bàn. Hương đứng dậy đi lại bàn anh và, bị điều tra ngay:

- Này em, em đang đọc gì đấy?

Hương hơi ngạc nhiên vì bị quan tâm đột xuất, nhưng cũng trả lời:

- Em… đang đọc thơ.

- Một tuyển tập bỏ túi, nhiều tác giả?

- Dạ.

- Em thích thơ lắm hả?

- Dạ.

- Thích tác giả nào nhất?

Hương ngần ngừ chút xíu, rồi đáp:

- Dạ… Nguyễn Bính ạ.

Anh gật gật đầu cười. Anh nói:

- Em ngồi đi.

Hương cảm thấy sợ. Anh muốn gì đây? Hương lắc đầu từ chối:

- Em không dám. Ông chủ không cho.

- Em ngồi đi, không sao đâu. Vài phút thôi.

Thái độ của anh rõ là lạ lùng. Tính tò mò của Hương nổi lên. Hương dè dặt ngồi xuống đợi xem anh sẽ làm gì. Anh nhìn Hương vẻ trìu mến:

- Anh thích những bạn trẻ yêu thơ. Thích Nguyễn Bính hả? Anh có một bài Nguyễn Bính…

Rồi anh đọc luôn. Giọng anh thật ấm:

Than ôi, nàng sắp lấy chồng

Sắp mang pháo đỏ rượu hồng tiễn tôi

Xe hoa sắp đón nàng rồi

Mang nàng về với cuộc đời chồng con

Riêng tôi sắp sửa đón buồn

Để mang tim héo, để hồn hết mơ

Nàng đi còn có bao giờ

Ngoảnh trông lại kẻ se tơ lỡ làng?

Những bạn phục vụ khác đã xúm lại bên bàn anh khi nghe anh đọc thơ. Nhỏ My và Thuật đứng bên cạnh Hương, nhìn anh chăm chăm. Quán đang vắng khách và vắng cả chủ, tội gì không “gà vọc niêu tôm” một lần. Hương ngẩn ngơ. Những câu thơ hay quá. Những câu thơ lần đầu tiên Hương được nghe. Mà hơi thơ rất là Nguyễn Bính. Anh đã dừng đọc, nói:

Lỡ duyên của Nguyễn Bính đấy!

Hương hỏi:

- Bài thơ hết rồi hả anh?

Anh lắc đầu. Giọng trầm của anh lại vang lên:

Pháo ơi đừng nổ rộn ràng

Đừng phô sắc thắm, đừng làm ta say

Biết đâu chịu khổ thế này

Thà rằng đừng sống những ngày yêu đương

Bao giờ cho vợi cơn buồn

Cho tan thương nhớ cho hồn thảnh thơi?

Bao giờ ráo lệ nàng ơi

Để tìm duyên mới cho tôi hết buồn.

Bài thơ hay không thể tưởng tượng! Bao giờ thơ Nguyễn Bính cũng đầy chất chân quê. Hương quên mất nhiệm vụ điều tra anh. Hương nói:

- Bài thơ hay quá! Anh đọc cho em chép lại được không?

Anh lắc đầu:

- Không. Hình như ông chủ về.

Ngồi hướng nhìn về ngọn giả sơn, không thấy cửa vào, vậy mà anh nói đúng. Anh có mắt nơi lỗ tai chắc?

Mấy bạn phục vụ đang chùm nhum quanh anh tự động giải tán nhanh như chớp. Hương cũng đứng dậy:

- Em vào.

- Tính tiền cho anh luôn.

Hôm ấy, anh lại để dưới gạt tàn thuốc một tấm vé số… trật vào ngày hôm sau.

Ngày hôm sau cũng tầm giờ ấy anh đến, vui vẻ hơn với các bạn trẻ phục vụ trong quán. Họ cũng có vẻ thân và mến anh hơn. Riêng Hương, anh có một món quà thật bất ngờ. Đó là một tuyển tập thơ tình Nguyễn Bính in bìa cứng giấy dày thật sang trọng. Hương xúc động quá, chỉ biết nói lời cảm ơn.

Cũng chẳng phải chỉ có mình Hương được anh quan tâm đâu. Anh cũng có cho My và Thuật mỗi nhỏ vài tập truyện “tuổi mới lớn”.

Anh cũng chẳng phải chỉ quan tâm riêng đến phái nữ. Anh có cách quan tâm khác dành cho các bạn trai. Thường thường khi anh đến quán, ngoài ly cà phê đá, anh còn gọi thêm nửa gói thuốc con mèo. Thỉnh thoảng khi có một bạn trai phục vụ bàn đi ngang, anh mời một vài điếu thuốc. Những bạn trai bảo rằng thuốc anh gọi ít khi anh hút, thường dùng để mời hơn. Còn anh hút một loại thuốc khác, đầu lọc trắng, rẻ tiền hơn nhiều. Lại một cử chỉ lạ khác!

Những ngày đầu, nhóm phục vụ quán còn bàn bạc về anh. Cả bọn cảnh giác để ý xem đằng sau những hành động khác thường của anh còn có ý đồ gì khác. Mãi, cũng không thấy có gì lạ hơn xảy ra, cả nhóm nhận định rằng đó chỉ là tính cách khác thường của một người khác thường. Một người thích làm vui lòng những người khác vô điều kiện. Mặc nhiên, những người trong quán đối lại với anh trân trọng hơn, tình cảm thân vui hơn. Có một chút tình người ấm áp giữa anh và mọi người.

Anh khác với những người khách khác. Đáng mến hơn.

Sau ba tháng, anh làm thân được với mọi người trong quán, kể cả vợ chồng ông chủ.

Cậu của Hương cũng đã có lần ngồi trò chuyện khá lâu với anh. Sau đó ông có một “tuyên bố” cũng khác thường không kém “hành trạng” của anh. Ông nói:

- Đối với mọi người, có thể hành động của anh ấy là khá lạ lùng. Chẳng hạn như tại sao anh ấy lại quan tâm đến những người chung quanh nhiều đến thế? Ý định gì ẩn nấp đằng sau những hành động ấy? Tôi cũng thắc mắc như vậy và sau cuộc tiếp xúc của tôi với anh ấy, những thắc mắc của tôi đã được giải tỏa.

Hương và mọi người căng thẳng, chờ cậu của Hương giải thích thêm. Ông nói tiếp:

- Tôi tán thành những hành động của anh ấy và không bình luận gì thêm. Hãy cứ để mọi việc diễn ra thật tự nhiên, như cuộc đời.

Ông vung hai bàn tay mở ra trước bụng kết thúc lời phát biểu.

Hương và tất cả các bạn trẻ trong quán thay vì được giải minh rõ ràng về ý nghĩa những hành động của anh, thì lại càng mù mờ thêm. Nhưng rồi tất cả không đặt nặng vấn đề mục đích của anh là gì nữa. Tất cả chỉ thấy anh là một người quan tâm đến người khác khác thường. Và… mọi chuyện đã diễn ra thật tự nhiên. Anh ngày càng thân với mọi người hơn.

Một hôm, anh đến và gặp cậu của Hương với một nụ cười vui và một hộp nhỏ.

Sau đó, quán có thêm một đĩa sứ trên viết tên quán “Hiên Lãm Thúy” theo lối thư pháp.

Gần đây anh không còn vẽ chân dung thiếu nữ trên lưng giấy tính tiền nữa. Thay vào đó, anh viết vài câu thơ, và khi về để lại trên mặt bàn chứ không cất vào túi như trước.

Hương dọn bàn của anh, giữ lại những tờ giấy tính tiền đó và đợi lúc thuận dịp, đưa cho Thục đọc để cùng… "bình loạn".

Có tờ viết những câu thơ tình… lỡ làng. Ví dụ:

Yêu ai yêu người hờ hững

Thương ai thương người không quen

Hồn tôi cô quạnh như hồn núi

Một đời còn nghiêng xuống bóng em.

Viên Linh

Có tờ viết những câu thơ chọc cười:

Một thơ một chó một gà

Ba món chơi ấy làm ta bơ thờ

Suốt ngày nửa tỉnh nửa mơ

Nhìn ai cũng thấy nửa thơ… nửa gà.

Nguyễn Bảo Sinh

Hay:

Thơ hay đã cạn nguồn rồi

Bây giờ thơ dở vẹn mười lai rai.

Bùi Giáng

Lại có tờ lẩy Kiều, “chế” thơ Nguyễn Du:

Trăm năm trong cõi người ta

Ai ai cũng phải thở ra hít vào

Trung Hoa cho đến nước Lào

Ai ai cũng phải hít vào thở ra…

Nguyễn Bắc Sơn

Những đoạn thơ như vậy làm cả bọn không thể nín cười được. Nhưng có hai câu thật sâu sắc, khiến Thục phải xem như “danh ngôn”:

Có gì đẹp trên đời hơn thế

Người yêu người sống để yêu nhau.

Tố Hữu

Hương có lời bàn:

- Khi thì ảnh vẽ, khi thì ảnh chép thơ, em có thể đoán chắc rằng “Độc cô cầu bại”[6] phải là một nghệ sĩ…

Thục bình thêm:

- Hơi khùng khùng. Nhưng chín mươi chín phần trăm là Hương nói đúng.

Hương chống tay lên má:

- Em còn một thắc mắc. Anh ấy quan tâm tất cả mọi người trong quán, trừ chị ra. Chị ngày nào cũng đến giao hàng cho quán, cũng là một thành viên của quán chớ bộ.

Thục tự nhiên đỏ mặt:

- Ai biết! Mà ảnh quan tâm đến chị làm gì chứ! Chị đến chừng năm, mười phút rồi đi ngay mà.

Hương mím môi:

- Theo em phải quan tâm đến chị mới đúng, chị đẹp nhất bọn mà.

Thục lắc đầu nguây nguẩy:

- Thôi! Đừng quan tâm đến chị thì hơn. Chị còn phải… học bài.

Và Thục chấm dứt câu chuyện:

- Cho qua chuyện này nhé. Chị đi về đây.

Khi Thục rời khỏi quán, một lần nữa cô lại đi ngang bàn của anh và để biết anh có… quan tâm đến mình không, Thục đưa mắt nhìn anh. Y như mọi lần trước, ánh mắt Thục bắt gặp ánh mắt anh nhìn Thục đăm đăm. Ánh mắt anh như có điều gì đó muốn nói với Thục. Thục cảm nhận được điều đó.

Anh có quan tâm đến Thục không? Thục phân vân nghĩ là… có. Đã bao nhiêu ngày rồi, bất kỳ lúc nào Thục nhìn về phía anh cũng thấy anh nhìn Thục. Cái nhìn rất lạ! Anh chỉ không, hay chưa có hành động cụ thể đối với Thục nên Hương không nhận ra đó thôi. Hình như anh quan tâm theo dõi Thục từ lúc Thục bước chân vào quán cho đến lúc Thục rời khỏi quán. Thục nghĩ vậy, bởi vì, bất kỳ lúc nào Thục nhìn anh, cũng bắt gặp anh đang đăm đăm nhìn mình.

Mỗi ngày Thục đi ngang qua bàn của anh, bước chân tự nhiên không còn được bình thường như trước. Có cảm giác như ánh mắt anh dõi nhìn theo từng cử động của Thục. Hễ lần nào Thục muốn kiểm tra có đúng là anh theo dõi mình không, cô đưa mắt nhìn anh và y như rằng chạm phải ánh mắt của anh. Càng ngày Thục càng thấy rõ là anh không hề giấu giếm việc anh chiêm ngưỡng cô. Ánh mắt anh nói lên điều ấy và tự dưng, Thục cảm thấy hãnh diện ngầm.

Mấy tháng trời “đôi bên” âm thầm nhìn nhau như thế, chỉ nhìn thôi, không một nụ cười, không một lời. Cái nhìn cũng không lâu gì, chỉ thoáng qua một giây. Mỗi ngày chỉ nhìn nhau một vài giây lặng lẽ, đủ để Thục rối bời bởi bao nhiêu câu hỏi không có câu trả lời. Để tự trả lời cho những thắc mắc của mình, Thục buộc phải nhìn sâu trong mắt anh hơn. Nhưng vẫn chỉ thấy một nỗi buồn Thục không biết nguyên nhân. Đôi khi Thục bắt gặp trong ánh mắt anh một chút gì đó… hình như là… tình yêu. Ấy là Thục đoán vậy! Những lúc ấy tự dưng Thục run khan, tự dưng hồi hộp, và khi ngang qua bàn anh, tự dưng bước chân Thục đi không gọn.

May thay Thục còn đủ sức để khi ra khỏi quán tự nhắc mình đừng có sa vào chuyện không đâu. Kỳ thi đại học còn đang chờ trước mắt. Thục đã tự thắng được mình, đã mở được đường vào đại học.

Nhưng bây giờ trên đường đến “Hiên Lãm Thúy” Thục lại bâng khuâng. Chừng hơn tháng nữa Thục đã rời xa thành phố này để vào ngồi ghế giảng đường ở Sài Gòn rồi, và cho đến lúc đó, anh vẫn nhìn Thục lặng lẽ thế, mãi mãi lặng lẽ thế? Lại còn việc anh gọi Bích Thủy chiều nay nữa! Anh đã là gì, hay không, hay chưa là gì của Bích Thủy? Liệu lúc này anh đang có ở đó không? Anh có còn nhìn Thục với cái nhìn như trước? Tự dưng Thục đặt nhiều câu hỏi không tự trả lời được cho mình và chợt… buồn vu vơ.

Khi Thục chầm chậm cho xe chạy vào sân để xe của “Hiên Lãm Thúy”, Thục đưa mắt nhìn nhanh vào bàn anh thường ngồi. Bàn vắng, quán vắng và nhạc cũng vắng.

Thục dựng xe, buồn buồn xách túi cà phê vào quán.

Phía trong, nhỏ Hương đi nhanh ra, miệng cười thật tươi, đưa tay chặn Thục lại:

- Chị Thục khoan vào trong đã, có chuyện rồi!

Thục nhíu mày dừng lại:

- Gì vậy?

Hương vẫn cười tươi:

- Người vừa về…

Thục biết ngay Hương nhắc đến anh, nhưng vẫn buột miệng hỏi:

- Ai?

- Dị nhân… Người khùng thời đại… Nhà thơ… Họa sĩ… đã chịu thua không thể giả lơ, đã quan tâm đến chị. Chiều nay người gọi em lại hỏi chị tên gì… Và chị… có quà…

Thục cảm nhận được trái tim Thục đập nhồi vài nhịp:

- Gì?

Hương chìa ra một tấm… vé số:

- Ảnh nhờ em đưa tặng chị.

Thục cảm thấy vui vui, ít ra thì cô cũng đủ xinh để buộc "dị nhân" phải chú ý đến. Tuy nhiên Thục hơi sờ sợ. Thục mơ hồ cảm thấy tấm vé số mỏng, nhẹ, trị giá không đáng kể, nhưng đủ nặng để lôi cô vào một mối quan hệ mới chưa biết thế nào. Thục ngần ngừ không muốn nhận.

Nhưng Hương là một con chim xanh nhiệt tình, nó đã bị anh chinh phục mất rồi! Hương liến thoắng khoe trong khi nhét tấm vé số vào tay Thục, thậm chí còn bóp tay Thục cho Thục cầm lấy.

- Em cũng có một tấm. Lâu nay “người” toàn cho vé số… trật. Chị cầm đi cho em lấy hên. Biết đâu nhờ chị, mai mình trúng giải đặc biệt.

Thục biết rằng điều Hương nói khó có thể xảy ra. Nhưng Thục chợt nghĩ đó là món quà của anh, nó có giá trị lớn hơn giá trị thực của nó.

Thục cất tấm vé số vào túi, cảm thấy một điều gì đó mơ hồ nhưng ấm áp len nhẹ vào lòng.

Cô thong thả cùng Hương đi vào trong quán.

Năm

Thục rời “Hiên Lãm Thúy” trong tâm trạng khác với mọi ngày. Cô không thể giấu được cảm xúc đang vui. Bước chân ra khỏi quán của Thục rộn ràng như chân sáo. Giờ đây cô đã xác định được ánh mắt anh nhìn cô không phải vô tình. Không dưng Thục không muốn về nhà ngay. Cô cho xe chạy lang thang trên những nẻo đường thành phố.

Đã quá giờ tan tầm, thành phố của Thục lại trở về với vẻ êm đềm của nó. Người đi thong thả, xe không vội vàng. Không dưng Thục cảm thấy yêu đời, yêu người, yêu thành phố của Thục hơn. Thành phố của Thục chiều nay yên ả quá. Thục cho xe chạy qua hết ba chiếc cầu và chợt vui hơn với ý nghĩ có thành phố nào trên đất nước có được ba chiếc cầu vừa xinh vừa vững chãi trên cùng một đoạn sông như thành phố của Thục đâu.

Khi đổ xe xuống dốc cầu sát bên nhà Bảo tàng mang tên Bác, Thục thầm hãnh diện đâu phải thành phố nào cũng may mắn có được ngôi trường Dục Thanh mà Bác đã dừng chân.

Thục thả lòng mình theo những ý nghĩ vu vơ, thả cho xe chạy không định hướng một hồi lâu rồi mới quay về.

Dắt xe vào nhà xong, Thục ra quầy và thấy anh Quân vẫn còn ngồi “trực”. Thục hỏi:

- Mẹ vẫn chưa xuống à?

Quân lắc đầu nói:

- Chưa Thục à… Anh nặng “vía” hay sao ấy, ngồi mãi từ lúc mẹ giao coi quầy đến giờ không một ai vào mua hàng. Mà sao mẹ “say” sư cô Diệu Hạnh thế không biết! Nói gì cả giờ hơn rồi vẫn chưa xong chuyện.

Thục bênh mẹ:

- Mẹ chưa say tới mức rủ anh đi chùa với mẹ như rủ em đâu! – Rồi Thục chuyển mạch chuyện – Mà nè, chiều anh đi chơi đâu, có gì vui không?

Quân cười nhưng không thành tiếng:

- Tao nặng “vía”, không có gì vui. Định chừng nào đi Núi chưa?

- Bích Thủy nói cuối tuần sau nó mới đi được. Cuối tuần sau nhé?

Quân chưa kịp trả lời Thục thì từ trong sư cô Diệu Hạnh và mẹ Thục bước ra. Thục nhìn sư cô và nhoẻn miệng cười gật đầu chào. Thục đã cùng mẹ viếng ngôi ni tự do sư cô trụ trì một lần, nhưng không được gặp sư cô. Giờ gặp sư cô, Thục bị ấn tượng ngay bởi thần thái đoan nghiêm, khí sắc viên mãn và phúc hậu toát lên từ người. Và Thục như bị thôi miên bởi cái nhìn sâu thẳm của người chiếu vào mắt Thục.

Sư cô bỗng nở một nụ cười phúc hậu, nói với mẹ Thục:

- Cô này là Linh Thục đây phải không?

Mẹ Thục vui vẻ:

- Dạ. Nó đấy ạ.

Ánh nhìn của sư cô chiếu vào Thục:

- Cháu bà con chi với Thục Linh?

Thục ngơ ngác:

- Thục Linh nào ạ?

- Cháu không biết Thục Linh à?

Thục ngớ ngẩn hơn:

- Dạ không.

- Cũng không quen bạn nào tên Thục Linh?

Thục cố tìm trong trí nhớ, rồi nói:

- Dạ không ạ.

Sư cô bỗng cười:

- Thế thì lạ thật. Nhưng cũng là nhân duyên cả thôi.

Lời của sư cô thật khó hiểu. Cả mẹ Thục cũng không hiểu nổi. Bà lên tiếng:

- Bạch sư cô, có chuyện gì ạ?

Sư cô cười:

- Cũng không có gì. Chỉ là Thục trông giống một người tôi biết thôi. Cứ nghĩ có thể là bà con… Thôi cứ vậy, tôi về nhé.

Mẹ Thục nói:

- Dạ. Sư cô về.

Sư cô nhìn Quân và Thục:

- Cô về nhé.

Cả hai cùng “Dạ”.

Trong khi mẹ tiễn sư cô ra cửa, Quân nháy mắt với Thục:

- Lên lầu thôi, nếu không muốn ngồi coi hàng.

Thục gật đầu, theo anh lên lầu.

Thục vào phòng mình và theo thói quen sau mỗi chuyến giao hàng, cô đi tắm ngay. Sau khi từ phòng tắm ra, Thục cảm thấy nhẹ người. Bao nhiêu bụi bặm của một chiều lang thang trôi theo dòng nước. Thục lấy một chiếc ghế nhắc ra bao lơn ngồi hóng mát. Cô khoanh tay trên thành bao lơn, cằm tựa trên tay nhìn xuống sân.

Bên dưới, bố Thục từ trong nhà bước ra sân làm mấy động tác thể dục. Nhìn bố gầy yếu trong bộ pijama Thục thương bố quá. Bố gầy thế, mà vẫn hùng dũng tuyên bố sẽ “gồng” cho hai anh em Thục đi hết con đường đại học. Một chặng đường dài hơn bốn năm chứ ít đâu! Thục nhận ra tình thương của ba mẹ dành cho các con thật bao la, mênh mông như đại dương. Liệu anh em Thục sẽ làm được gì để đền đáp công ơn sinh thành?

Không dưng Thục chợt nhớ tới hai câu thơ lúc Kiều khóc thưa với mẹ cha:

Thưa rằng chút phận ngây thơ

Dưỡng sinh đôi nợ tóc tơ chưa đền

Từ ý nghĩ lan man về Kiều, Thục nhớ đến “Hiên Lãm Thúy” và… anh. Tấm vé số của anh Thục còn giữ trong túi chắc sẽ trật. Nhưng chiều mai, nếu Thục đi giao hàng gặp anh ở đó Thục phải xử sự thế nào đây? Có lẽ Thục phải lấy hết can đảm ghé vào bàn anh ngồi, nói một lời cảm ơn. Chỉ nghĩ tới đó, tự dưng Thục cảm thấy hồi hộp.

Từ phòng anh Quân, âm nhạc lại cất lên. Anh đang cho chạy một đĩa Trịnh Công Sơn. Thục nhắm mắt lại, thả hồn theo ca từ sâu lắng của người nhạc sĩ bất tử.

Có tiếng mẹ Thục từ nhà dưới gọi to:

- Thục ơi, Thục! Có điện thoại!

Thục dạ to và chạy nhanh xuống nhà.

Mẹ Thục nói:

- Bích Thủy gọi!

Thục nhấc ống nghe. Giọng của Bích Thủy vang lên ở bên kia đầu dây có vẻ gấp gáp:

- Thục hả? Đến nhà mình ngay nha. Có chuyện khẩn cấp!

Thục tò mò:

- Chuyện gì nói nghe ghê vậy?

- Không nói qua điện thoại được. Tới ngay nghen.

- Tao chưa ăn cơm.

- Bỏ cơm đi. Chuyện gấp lắm.

Bao giờ Thục cũng sẵn sàng khi các bạn cần đến mình. Thục quyết định không chút chần chừ:

- Được rồi. Mình sẽ đến ngay.

- Mình chờ đấy.

Bích Thủy dứt câu, gác máy cái rụp. Thục quay lại nhìn mẹ:

- Bích Thủy có việc gì cần con lắm. Con đến nhà nó đây. Con không ăn cơm nhà đâu, con đi ăn với nó luôn.

Mẹ Thục gật đầu.

Thục trở lên lầu thay quần áo rồi xuống dắt xe ra khỏi nhà ngay. Trời đã sụp tối. Thục mở công tắc đèn xe và biết Bích Thủy đang cần mình gấp, Thục cho xe chạy nhanh hơn thường ngày nhưng vẫn cẩn thận.

Từ xa, Thục nhìn thấy ngôi nhà bốn tầng của gia đình Bích Thủy xây hồi hai đứa còn học lớp chín sáng đèn từ trên xuống dưới. Bích Thủy đứng đón Thục ngay cổng vào, miệng cười thật tươi khi Thục vừa đến. Thục dè dặt đẩy xe vào sân trong khi Bích Thủy đóng cổng. Tiếng chó sủa vang và con béc giê xích nơi cây sứ trước nhà muốn lồng lên lao vào Thục. Chơi thân với Bích Thủy nhiều năm, nhưng từ khi nhà Bích Thủy tuyển con béc giê này về, Thục không đến nhà Thủy thường vì… sợ lắm. Con “cẩu” này mà táp cho một phát thì đời tiêu ngay!

Bích Thủy quát con chó:

- Luýt! Im!

Con chó thật khôn! Sau tiếng quát của Bích Thủy, im ngay.

Thục tránh xa con chó trong khi theo Bích Thủy vào nhà. Ở ngạch cửa, một cô gái mặc bộ đồ âu thật “de luxe” đứng nhìn ra. Mái tóc của chị cắt ngắn, môi son đỏ tươi nổi bật trên làn da thật mịn màng và trắng như sữa của chị. Thục nhận ra chị Thiên Thanh của Bích Thủy ngay. Thục gật đầu, cười chào chị:

- Chào chị ạ.

Chị Thiên Thanh hơi ngước mặt, mày nhíu lại:

- Nhỏ nào đây?

Bích Thủy nhanh miệng:

- Thục đó. Chị quên nó rồi hả?

Chị Thiên Thanh nhún vai nhẹ nhàng:

- Chị không nhớ ra.

Thục hơi “quê” khi chị nói không nhận ra mình. Giọng của chị Thiên Thanh vẫn có vẻ kiêu kiêu y như mấy năm trước, khi chị còn là một sinh viên. Bích Thủy nắm tay Thục:

- Lên phòng tao.

Thục lẳng lặng theo Bích Thủy lên phòng. Thục hỏi ngay khi cánh cửa phòng khép lại:

- Có chuyện gì mà khẩn cấp thế?

Bích Thủy mở tủ lạnh lấy chai nước lọc:

- Nhiều chuyện lắm. Ngồi đi đã.

Thục ngồi xuống chiếc ghế đặt cạnh bàn học của Bích Thủy. Bích Thủy rót nước ra ly mời bạn. Thục nóng lòng hỏi lại:

- Thật ra là có chuyện gì? Tao chưa ăn cơm, đang đói bụng mà phải bỏ đi vì mày đây.

Bích Thủy ngồi xuống chiếc ghế trước bàn, cười vui:

- Vậy mới là bạn bè chí thiết chứ. Tao kêu mày đến vì tối nay nhà tao… có tiệc.

Thục kêu lên:

- Tiệc? Thì có liên quan gì đến tao!

- Tao muốn mày xem mặt… anh rể tao!

Thục lắc đầu chịu thua tính cách bốc đồng của Thủy:

- Anh rể mày… thì có liên quan gì đến tao chứ!

- Đúng là không liên quan, nhưng mà… lạ. Chính tao cũng chưa thấy mặt lần nào. Tao muốn mày cùng thấy và cho biết ý kiến… có ấn tượng không.

Thục thở dài:

- Mày đúng là đứa chuyên làm người ta bối rối. Không hiểu sao tao lại thân với mày được. Chuyện vớ vẩn thế cũng gọi!

- Còn một chuyện nữa… Chiều nay tao thấy “hắn” lượn xe qua nhà nhìn vào hai, ba lần. Hắn biết nhà tao rồi, làm sao đây Thục ơi!

- Ai? “Fan” ái mộ lúc chiều ấy hả?

Bích Thủy gật đầu.

Thục cằn nhằn:

- Làm sao? Mày đừng cười, đừng bắt chuyện, cứ giả lơ tai ngơ mắt điếc đi chứ còn làm sao nữa. Người ta có quyền theo, mày có quyền chê hay ưng, còn làm sao nữa!

- Nhưng tao không muốn hắn bám theo tò tò… như chiều nay.

- Thì tìm cách “cắt đuôi” như chiều nay. Mà nè, chiều nay “hắn” cũng bám theo tao đấy.

Bích Thủy mở lớn mắt kinh ngạc:

- Vậy à?

- Ừ.

Bích Thủy chợt cười vui vẻ:

- Hí hí… Chuyện hấp dẫn nghen… Ra bao lơn ngồi chơi cho mát, rồi mày kể chi tiết cho tao nghe. Hưm! Tao đang quá sức tò mò đây.

Hai cô gái xách ghế ra bao lơn. Thục kể lại chuyện bị fan ái mộ bám theo lúc chiều, có thêm mắm thêm muối đôi chút cho thêm phần mặn mòi, hấp dẫn. Bích Thủy nghe, cứ luôn miệng: “Ghê thiệt!”, “Ghê quá!”, “Thiệt dễ sợ!”.

Thục vừa kể xong, Bích Thủy nắm cánh tay Thục:

- Thục! Nhìn kìa. Bên kia đường.

Thục ngơ ngác nhìn theo tay chỉ của Bích Thủy. Bên kia đường, có một chàng trai đứng tựa cột đèn, xéo với hướng nhà Bích Thủy ba mươi độ, đang hút thuốc nhìn lên chỗ hai cô gái đang ngồi. Thì hắn là fan ái mộ… cả hai đứa chớ còn ai vào đó nữa!

Thục đứng phắt dậy, xách ghế vào:

- Đi vào thôi.

Thục đi vào trước, Bích Thủy nối sau, cằn nhằn:

- Thiệt chưa thấy ai lì như hắn.

Đặt ghế lại chỗ cũ, Thục ngồi xuống, nói:

- Tao đang muốn về, ngặt có hắn ở đó…

- Về sao được? Mày ở lại ăn tiệc với tao.

Bích Thủy nhìn đồng hồ treo tưởng:

- Cũng sắp tới giờ rồi đó.

- Ai lại dự tiệc vô duyên vậy được.

- Vô duyên gì? Mày là bạn tao, tao mời. Tiệc này cũng kết hợp mừng tao thi đậu đại học. Mà tao đã nói trước với ba mẹ rồi.

- Còn chị Thiên Thanh?

- Chị Thiên Thanh… tao chưa kịp nói. Nhưng không hề gì đâu. Mày phải ở lại, vì mấy lẽ. Một là, mày là bạn chí thân, tao mời, cho tao khỏi lẻ loi trong bữa tiệc tối nay. Hai là, phải bàn cho ra biện pháp bứng “cây si” trước cửa đi càng sớm càng tốt. Ba là, nếu mày muốn về, tao sẽ không tiễn, con Lúyt “bụp” ráng chịu. Bốn là…

Thục cười thành tiếng đưa tay bịt miệng bạn:

- Thôi được rồi, đừng liệt kê nữa. Tao biết mày có khả năng nói đến… “mười là…”. Được, tao sẽ ở lại. Thôi đi xuống bếp xem có gì thì làm phụ, ở đây làm “công chúa” người lớn sẽ chưởi cho.

Bích Thủy cười rích rích:

- Khỏi! Tiệc nhà hàng đem lại. Bọn mình chỉ việc “cháp”… Để tao xem thử “hắn” còn kiên nhẫn đứng đó không.

Bích Thủy nói xong bước lại sát cửa ra bao lơn, hé đầu nhìn xuống:

- Hắn lì kinh khủng, vẫn còn đó. À, xe nhà hàng đưa tiệc đến rồi. Thục! Mau ra xem, anh rể tao đến.

Thục khẽ lắc đầu khi nghe giọng của Bích Thủy đầy vẻ khích động. Anh rể nó đến thì có gì mà nhốn nháo vậy chứ! Nghĩ vậy nhưng Thục cũng đến bên bạn. Cả hai cùng ra bao lơn nhìn xuống. Chiếc xe Mercedes màu xanh lá già đậu trước cửa sau xe của nhà hàng. Nhưng Thục không thấy anh rể của Bích Thủy đâu cả. Chỉ có một người nước ngoài tóc vàng sáng đang bước qua cổng. Con Lúyt đã được dẫn đi chỗ khác rồi. Thục chợt nghĩ… Và cô phát ý nghĩ thành lời:

- Anh rể mày là… người nước ngoài ư?

Bích Thủy vẫn đăm đăm nhìn xuống:

- Phải rồi. Không thế thì tao gọi mày làm gì! Ông ấy là phó giám đốc công ty chị Thiên Thanh làm. Sau bữa tiệc ra mắt này, chị Thiên Thanh được cử đi công tác Thụy Điển hai tháng.

- Ông ấy là người Thụy Điển?   

- Ừ! Công ty chị Thiên Thanh làm là Thụy Điển liên doanh.

- Cưới xong hẳn chị mày theo chồng về Thụy Điển.

- Chắc vậy.

Có tiếng chị Thiên Thanh gọi từ dưới nhà lên:

- Bích Thủy! Còn chờ chị lên mời nữa sao. Mọi người vào bàn rồi.

Bích Thủy hét to:

- Nghe rồi!

Sau lời đáp, Bích Thủy nắm tay Thục:

- Bọn mình xuống thôi.

Thục chần chừ:

- Tao vẫn muốn về. Bây giờ tao về vẫn còn kịp.

Bích Thủy nhăn mặt:

- Thôi không ý kiến nữa. Ở lại với tao.

Dứt lời, Bích Thủy nắm tay Thục kéo ra khỏi phòng và thuận tay khép cửa phòng lại. Thục đi cùng Bích Thủy xuống lầu.

Khi vào bàn ăn, Thục gật đầu chào ba mẹ của bạn, và quyết định… về:

- Cháu chào cô chú ạ. Cháu xin phép về.

Ba của Bích Thủy trang phục giản dị, áo sơ mi trắng, quần tây. Mẹ của Thủy trang trọng trong chiếc áo dài. Anh rể của Thủy độ chừng ba mươi tuổi, đẹp trai, cũng ăn mặc đơn giản như ba của Thủy. Ba của Thủy nhìn Thục cười:

- Cứ ở lại, cháu. Đừng ngại. Cứ tự nhiên. Cháu là bạn thân nhất của Bích Thủy mà, cũng như con trong nhà.

Bích Thủy bấm móng tay vào tay Thục, nói:

- Tự nhiên đi.

Thục đành phải theo Bích Thủy vào bàn, nhưng Thục không vui khi thoáng nhìn thấy chị Thiên Thanh cau mày. Vẻ như chị không muốn Thục tham gia vào bữa tiệc này.

Bữa tiệc bắt đầu sau lời mời vui vẻ của ba Bích Thủy. Trong bữa tiệc, ba mẹ Bích Thủy nói chuyện nhiều với anh rể tương lai của Thủy, chị Thiên Thanh làm phiên dịch viên.

Những món ăn nhà hàng đưa đến thịnh soạn, có thức ăn ta, có thức ăn Tây. Bích Thủy ăn nhỏ nhẹ. Thục ăn cầm chừng. Những người lớn nói nhiều hơn ăn.

Bữa tiệc kéo dài gần một tiếng đồng hồ. Về cuối buổi tiệc, Thục cảm thấy dễ chịu hơn khi mẹ của Bích Thủy tỏ vẻ chăm sóc, khuyến khích Thục ăn nhiều hơn. Qua lời dịch lại của chị Thiên Thanh, Thục biết được anh rể của Thủy chính thức tuyên bố với gia đình Thủy anh hỏi cưới chị Thiên Thanh. Chị Thiên Thanh sẽ được đi tu nghiệp ba tháng (chứ không phải hai như Bích Thủy nói) tại công ty mẹ ở Stockhom. Và sáu tháng sau đó, sẽ tổ chức đám cưới Việt Nam, tại hai nơi, ở đây và Sài Gòn.

Trước khi kết thúc bữa tiệc, anh rể tương lai của Thủy có một hành động ấn tượng. Anh tặng cho chị Thiên Thanh một chiếc nhẫn hạt xoàn. Mọi người vỗ tay. Rồi anh đứng dậy rời ghế, đến bên ba của Bích Thủy, trân trọng biếu một chiếc đồng hồ. Mẹ Bích Thủy: một chiếc đồng hồ. Bích Thủy: một chiếc đồng hồ. Anh dừng lại bên cạnh Thục.

Đúng lúc ấy, chị Thiên Thanh nói một câu tiếng Anh đơn giản, Thục có thể nghe được:

- Không cần tặng quà đâu. Nó là người lạ.

Thục điếng người khi nghe được câu nói của chị. Bích Thủy hình như không nghe được, ba mẹ của Bích Thủy không biết gì, vẫn vui. Thục mím môi, cúi đầu nhìn xuống bàn ăn. Anh rể của Bích Thủy vẫn đứng bên cạnh cô và anh đặt trước mặt cô một hộp đựng đồng hồ.

Anh nói vừa đủ nghe, bằng tiếng Việt:

- Xin tặng cô.

Rồi anh trở lại chỗ của mình ngay. Thục vẫn cúi đầu nhìn xuống bàn. Lẽ ra cô phải có một lời cảm ơn anh dù cô không muốn nhận món quà này. Nhưng Thục còn đang xúc động bởi lời của chị Thiên Thanh, chưa trấn tĩnh kịp.

Buổi tiệc chấm dứt sau đó. Mọi người lên phòng khách. Trước khi rời bàn tiệc, Thục đã kịp xin phép ba mẹ Bích Thủy để về. Thục chào chị Thiên Thanh cùng người chồng tương lai của chị. Thục rời khỏi bàn tiệc, không cầm theo món quà tặng bất ngờ.

Bích Thủy cầm món quà của Thục đưa bạn ra cửa. Khi Thục đã dắt xe ra ngoài, Bích Thủy đưa hộp quà cho bạn.

- Quà của mày nè.

Thục nhìn bạn, lắc đầu:

- Mình không lấy đâu.

- Cầm lấy đi. Anh ấy thật lòng quí mọi người mà.

Giọng của Thục run run, mắt đã rưng rưng:

- Mày biết chị Thiên Thanh lúc nãy nói gì với anh ấy không?

- Nói gì?

Thục chực ứa nước mắt:

- Chị ấy nói: "Không cần tặng quà đâu. Nó là người lạ".

Bích Thủy điếng người sau câu nói của bạn. Bích Thủy biết Thục nghe được tiếng Anh. Và hơn hết, Bích Thủy tin bạn.

Bích Thủy cầm lấy tay Thục:

- Chị Thiên Thanh sai rồi. Tao xin lỗi mày Thục ơi. Đừng giận tao. Đừng giận tao nhé.

Thục đã ứa nước mắt. Cô nổ máy và cho xe chạy đi không trả lời Bích Thủy.

*

Phần đêm còn lại đối với Thục thật buồn. Thục ngồi một mình ngoài bao lơn, tư lự. Anh Quân từ trong phòng ra bên Thục, chọc:

- Ngồi nhớ ai hả em?

Thục cười gượng với anh, không đáp. Anh Quân trở vào phòng, xách một chiếc ghế ra ngồi bên Thục, muốn nói gì đó, nhưng kịp kiềm chế. Được một lúc, anh Quân hỏi:

- Nghe nhạc không? Anh mới mua được một đĩa MP3 hay lắm.

Thục gật đầu.

Anh Quân lại trở vào phòng, mở nhạc, rồi trở ra. Tiếng nhạc từ phòng anh vọng ra. Hai anh em im lặng cùng nghe một lúc, rồi anh bắt chuyện trước:

- Thục biết không, đĩa này toàn những bài tuyệt vời. Ngày hôm nay anh nghe mấy lần rồi đấy.

Thục chăm chú nghe và chợt nhận ra ca khúc đang phát thật quen thuộc: Careless Whisper – Lời thì thầm bất cẩn. Tựa đề bài hát làm Thục chạnh lòng, nghĩ về lời của chị Thiên Thanh nói về mình. Thục lại cảm thấy buồn, tay khoanh trên thành bao lơn, đầu gục trên tay. Anh Quân dường như đã nhận ra tâm trạng không vui của Thục, hỏi nhỏ:

- Tối nay em làm sao vậy? Hình như có gì buồn phải không?

Thục vẫn úp đầu trên tay:

- Em muốn ngồi một mình.

- Ừ! Anh vào vậy. Cứ để nhạc nhé?

- Dạ.

Anh Quân vào rồi, tự dưng Thục cảm thấy cô đơn quá đỗi. Ước gì có ai đó thật hợp với cô ở bên cô lúc này, để Thục có thể nói nỗi đau của mình. Tủi quá! Chị Thiên Thanh cứ làm như Thục chờ sẵn để nhận chiếc đồng hồ! Không dưng Thục lại nghĩ về anh. Ngày nào anh cũng ngồi một mình. Anh cô đơn quá. Cô đơn gấp ngàn lần Thục bây giờ, phải không?

Thục ngồi ngoài bao lơn rất lâu, cho đến khi nhạc hết, và anh Quân ra bên Thục:

- Vào ngủ đi, mười giờ hơn rồi.

Thục đi vào, nhưng không về phòng mình. Cô ghé qua phòng anh.

- Cho em mượn đĩa nhạc quốc tế lúc nãy. Em muốn nghe thêm một chút nữa.

- Trên bàn.

Thục cầm đĩa nhạc lên và lập tức nhận ra con số 399 ghi bằng bút dạ trên bao ni lông bọc bìa đĩa. Thục nhớ ngay đĩa nhạc này cô đã cầm lên lúc chiều ở quán chị Hương “su mô”.

- Thì ra là anh đã trả tiền cho bọn em chiều nay ở quán.

- Ừ. Anh muốn hai đứa vui hơn. Nhưng rất tiếc, anh quá… nặng vía. Thậm chí trả tiền thay cho người khác cũng… không được.

- Chiều nay em trả tiền, đâu biết là anh!

- Ừ hứ.

- Em về phòng đây.

- Ừ.

Thục vào phòng thả đĩa nhạc vào máy. Một ca khúc mà Thục đã nghe lúc chiều nổi lên. Rõ rồi. Anh Quân cảm tình với Bích Thủy trên mức bình thường. Anh cũng là một fan ái mộ Bích Thủy. Chiều nay Thục còn ngăn anh không được “có gì” với Bích Thủy, nhưng bây giờ thì thôi. Không ai có thể ngăn chặn chuyện này được hết khi “nó” đến.

Sáu

Ngày hôm sau là một ngày vui vui của Thục.

Buổi sáng, khi Thục ngồi trông tiệm cho mẹ đi chợ, chuông điện thoại reo. Thục nhấc ống nghe.

Bên kia đầu dây là một giọng nữ:

- A lô, hiệu cà phê Thục Quân phải không ạ?

- Dạ.

- Phải Thục đó không?

- Dạ.

- Chị Thiên Thanh đây.

Thục hơi bất ngờ khi biết chị của Bích Thủy gọi mình. Chuyện gì nữa đây? Thục ôn hòa:

- Dạ. Có chuyện gì không chị?

Giọng chị Thiên Thanh êm dịu:

- Thục nè, sáng nay Bích Thủy vừa kể lại chuyện tối qua với chị. Chị công nhận là chị sai, rất sai khi chị lỡ lời nói với anh Fitz như vậy. Ngay tối qua, anh Fitz cũng đã trao đổi với chị về chuyện ấy chứ không riêng gì Bích Thủy đâu. Giờ chị xin lỗi em, Thục bỏ qua cho chị nhé?

Thục nhỏ nhẹ:

- Dạ… Có gì đâu chị…

- Theo chị thì có đấy. Chị đã thử đặt mình vào trường hợp của em và chị nhận ra rằng trong trường hợp đó ai cũng đau lòng nếu có lòng tự trọng. Nếu chị là em, chị chắc không bình tĩnh được như em lúc ấy đâu. Chị ân hận thật lòng đấy. Bỏ qua cho chị nhé.

Thục cảm nhận được sự chân thành trong giọng nói của chị Thiên Thanh. Lòng Thục nhẹ hẳn đi, nỗi tủi thân của Thục đã được chính chị Thiên Thanh cất đi. Đang nói điện thoại mà tự nhiên Thục nhoẻn cười:

- Dạ, em quên hết rồi chị.

- Vậy thôi Thục nhé. Chị cảm ơn em nhiều khi em nói vậy. Chị em mình sẽ còn gặp nhau.

- Dạ. Em chào chị.

- Ừ. Bye nhé.

Thục chờ nghe tiếng gác máy của chị Thiên Thanh rồi mới gác máy của mình. Giờ thì Thục cảm thấy lòng thanh thản hơn. Thục đã đúng khi từ chối không nhận chiếc đồng hồ tối hôm qua. Nếu không, chị Thiên Thanh sẽ xem thường Thục lắm.

Tầm hai giờ chiều, Bích Thủy chạy xe đến nhà Thục. Bích Thủy không chịu lên phòng Thục chơi mà kiên quyết bảo Thục thay đồ đi “quán chị Hương su mô”â để Bích Thủy kể cho nghe “chuyện này hay lắm, ở nhà kể không khoái”. Thục lại chiều bạn. Hai đứa cùng đi một xe của Bích Thủy đến “quán chị Hương”.

Khi hai đứa đã yên vị, nước đã mang ra, Thục nói:

- Rồi! Có chuyện gì thì kể đi.

Bích Thủy cười:

- Sáng nay chị Thiên Thanh gọi điện thoại xin lỗi mày rồi, đúng không?

- Đừng nhắc đến chuyện đó nữa.

- Tao muốn biết đúng không. Mày nói đi!

- Ừ, đúng.

Bích Thủy cười rúc rích:

- Có thế chứ! Sáng nay tao đã mét ba vụ việc hồi hôm trước khi “đấu tranh” với chị Thiên Thanh. Chỉ chưa kịp nghe ra thì bị ba tao gọi vào nói chuyện riêng rất lâu. Từ phòng ba tao ra, chị Thiên Thanh gọi điện thoại cho mày ngay đó.

Thục nhướng mày:

- Mày kêu tao đi quán cho bằng được, chỉ để kể chuyện này thôi á?

Bích Thủy lắc đầu:

- Không, không. Bây giờ mới tới việc tao muốn bàn đây. Tao mới vừa nhận được một lá thư làm tao… bối rối. Đọc thư xong, tao phóng xe tới mày liền đây.

- Để tao làm thầy bói xem… Đó là một lá thư…tình. Chỉ có thư tình mới làm mày bỏ giấc ngủ trưa tới nhà tao.

Bích Thủy cười:

- Thầy bói khá lắm.

Rồi Bích Thủy nghiêng người lấy từ trong túi quần ra hai bì thư gấp đôi đưa cho Thục.

Cả hai thư đều do một người tên Quốc Hải gửi cho Bích Thủy từ thành phố Hồ Chí Minh với địa chỉ ghi rõ bên dưới. Lá thư sau gửi cách thư trước một tuần. Thục nói:

- Tao xem nhé?

- Ừ. Đọc đi.

Nội dung lá thư đầu cho Thục biết Quốc Hải là một sinh viên Kiến Trúc năm thứ ba. Trong dịp đi nghỉ cuối tuần ở thành phố miền biển này, anh đã tình cờ ngang qua nhà Bích Thủy, tình cờ thấy cô và anh… choáng. Quốc Hải đã hỏi thăm người bán xe nước mía gần nhà cô và được biết đôi điều về Bích Thủy. Khi trở về Sài Gòn, anh liều lĩnh gửi thư này cho Thủy với ước mong được làm quen với cô bạn xinh đẹp miền biển. Lá thư thứ hai nhắc lại những tình cảm và ước vọng tha thiết của anh. Quốc Hải kết thúc lá thư: “… Đối với tôi bây giờ có lẽ không hạnh phúc nào lớn hơn là được nhận thư Bích Thủy. Tôi nôn nao đợi thư bạn mỗi ngày. Hy vọng sẽ sớm nhận được thư bạn. Chúc Bích Thủy vui. Cho tôi gửi lời thăm thành phố biển có ba chiếc cầu và một Chateau d”eau thật đẹp”.

Thục trả hai lá thư lại cho Bích Thủy với lời cảm thán:

- Lãng mạn quá!

Bích Thủy nhìn bạn:

- Tao cũng nghĩ thế. Khi nhận lá thư đầu tao không băn khoăn gì hết. Cứ nghĩ đó là một trò đùa nên tao đã không kể với mày. Nhưng đến lá thư này… Tao muốn hỏi ý kiến mày nên như thế nào…

Thục chợt nhớ tới anh Quân, thở dài:

- Mày có nhiều người ái mộ quá! Chuyện này… tao không có ý kiến. Mày nên cân nhắc trước khi quyết định.

- Có một người quen trước khi vào đó học, kể cũng hay chứ… Giao lưu trong sáng thôi…

- Tao không biết là nên hay không… Nhưng giao lưu trong sáng thì có lẽ chỉ mày nghĩ thế thôi. Chứ anh Hải thì tao chắc bị… tiếng sét… rồi. Hai lá thư trong hai tuần cho một người hoàn toàn xa lạ và cách biệt, chỉ một lần thoáng thấy… thì… khó trong sáng… lắm. Chắc chắn là lòng cảm mến… trên mức bình thường.

Khi nói mấy chữ trên mức bình thường, Thục lại nhớ tới anh Quân. Thục biết là Bích Thủy đang phân vân, tức là nửa muốn giao lưu nửa muốn không. Bích Thủy cần một lời khuyên.

- Có lẽ nên thôi đi Thủy ạ. Quen một người mình không hề biết xem ra cũng đáng ngại. Nhỡ anh ấy… mặt rỗ thì sao…

Bích Thủy chợt cười:

- Sao mày không nói mắt lé luôn đi. Mặt rỗ chắc không vói lên tới tao đâu.

- Có nghĩa là lòng mày muốn trả lời thư.

- Kể cũng tội mày ạ. Thư viết tha thiết thế.

- Tao thấy mày cũng lãng mạn không kém ai. Ý kiến cuối cùng của tao là không.

- Tao lại nghĩ là… nên.

- Không. Nên thì mày đâu có tới lôi tao đi để bàn. Mày cần có người ủng hộ. Nhưng nếu là tao thì… lơ đi thì hơn.

Bích Thủy không nói gì thêm nữa. Thục nghĩ là Bích Thủy đã có sự chọn lựa rồi. Cả hai cùng yên lặng ngắm biển. Thục chợt nghĩ tới lời dặn của ba. Cần phải học trước đã, cấm yêu vớ vẩn. Nhưng tự nhìn lại lòng mình, Thục cũng đang vấn vương với ánh mắt của anh đó thôi. Và Thục lại nhớ tới lúc anh gọi tên Bích Thủy…

Ngồi với nhau một lúc nữa, xem ra chẳng có gì để bàn thêm, Thục rủ Bích Thủy về. Bích Thủy đồng ý.

Bích Thủy thả bạn xuống trước cửa nhà rồi nói về luôn chứ không vào. Trước khi Bích Thủy cho xe chạy đi, Thục còn nhắc:

- Nên nghĩ kỹ trước khi quyết định.

Bích Thủy cười:

- Tao đã nghĩ kỹ nãy giờ rồi. Công bố quyết định nhé.

- Ừ, nói đi.

- Thôi, cho qua. "Im lặng thở dài"[7] là hay nhất.

Thục khen bạn:

- Mày đã quyết định đúng. Thôi, về đi.

Thục vào nhà, cười với mẹ đang ngồi phía sau chiếc bàn lớn để sổ sách đặt sát vách trong. Thục định đi thẳng lên phòng thay quần áo, nhưng Thục dừng ngay chân lại khi thấy trên bàn mẹ một hộp đựng đồng hồ y hệt như chiếc hộp đêm qua Thục đã được tặng. Ngay lúc đó mẹ Thục lên tiếng:

- Thục, ngồi đây mẹ bảo.

Thục đến bên mẹ, ngồi xuống chiếc ghế đặt trước bàn. Mẹ Thục mở hộp đồng hồ:

- Đêm qua con đã được tặng chiếc đồng hồ này và con đã không nhận, đúng không?

Thục nhìn chiếc đồng hồ nữ đẹp tinh xảo nằm trong hộp nhung đỏ.

- Dạ.

Mẹ Thục gật đầu:

- Con đúng đấy. Lúc con và Bích Thủy vừa đi chừng năm phút, chị Thiên Thanh của Thủy mang chiếc đồng hồ này đến đây tìm con. Thiên Thanh kể với mẹ về chuyện trong bữa tiệc tối qua và xin lỗi. Thiên Thanh muốn con nhận chiếc đồng hồ. Mẹ đã thay con từ chối, nhưng Thiên Thanh năn nỉ quá sức. Thiên Thanh nói nếu con không nhận, xem như con không tha lỗi cho nó. Mẹ nghĩ thôi thì cứ nhận cho chị em cùng vui. Làm căng quá cũng không phải là cách hay, con ạ.

Thục không phải là người giận dai. Hơn nữa, bây giờ chiếc đồng hồ đã nằm đây rồi, có mang đi trả lại cũng không được, chỉ làm cho tình hình căng thẳng thêm. Thục nhỏ nhẹ đáp lời mẹ:

- Dạ.

Mẹ Thục gật đầu:

- Vậy con cất đồng hồ đi. Để về Sài Gòn đeo. Chiếc đồng hồ con đang dùng cũng đã quá cũ rồi.

- Dạ. Con lên nhé?

- Ừ.

Thục cầm đồng hồ đi vào. Đến cầu thang, Thục thấy anh Quân từ trên đi xuống. Quân cười:

- Hì hì… Chị Thiên Thanh cũng khá biết phải trái chứ, Thục nhỉ? Cả Bích Thủy cũng khá khi biết bênh Thục.

Thục cười, tránh đường cho anh đi xuống. Thục nghĩ nếu anh biết chiều nay Bích Thủy quyết định không giao lưu với chàng trai Sài Gòn, chắc anh còn khen Bích Thủy hơn nữa.

Chiều, Thục đi giao hàng theo lệ thường. Trên đường, Thục nghĩ ngợi và xác định lần nữa dù thế nào thì cô cũng dừng lại bên bàn anh ngồi một chút để nói lời cảm ơn.

Khi vào sân “Hiên Lãm Thúy”, Thục nhìn ngay về phía bàn anh thường ngồi. Từ xa, Thục đã nhận ra dáng anh ở vị trí quen thuộc. Đúng lúc ấy, anh ngoái nhìn ra thấy Thục đang vào. Thục dựng xe mà lòng hồi hộp. Thục đưa mắt nhìn quanh. May thay, các bạn phục vụ biến đâu hết cả. Thục xách túi cà phê chầm chậm đi vào. Khi đến gần bàn anh, Thục nghiêng nhìn và y như rằng cô bắt gặp anh đang nhìn mình. Thục hít một hơi dài, dừng chân một giây và nói:

- Cảm ơn anh về tờ vé số hôm qua.

Anh cười và Thục “biến” ngay vào phòng chế biến. Thì ra tất cả các bạn phục vụ đang tập trung trong đó trò chuyện tào lao. Thục giao hàng xong, Hương nói nhỏ vào tai Thục:

- Vừa dò vé số xong, trật rồi.

Thục cười:

- Chị về nhé.

Rồi Thục đi ra luôn. Lại phải đi ngang qua bàn anh thêm một lần nữa. Tim đập nhanh hơn, Thục nhìn anh cười rồi đi qua luôn. Nhưng chợt Thục hoảng hồn khi nghe anh gọi đủ lớn:

- Thục!

Thục giật mình đến mức phải dừng lại đặt tay lên ngực. Cô quay lại để bắt gặp mắt nhìn của anh. Anh gật đầu:

- Cho Thục cái này nè.

Không hiểu sao Thục không đủ sức để bỏ đi luôn. Cô bước hai bước lại bên bàn anh. Anh rút từ trong túi áo ra một tấm danh thiếp.

- Cho Thục nè.

Thục chợt hiểu đây là một hình thức tự giới thiệu của anh. Cơ hội duy nhất để biết rõ anh là ai, làm gì, và ở đâu đây. Tự nhiên Thục cầm lấy danh thiếp. Mắt Thục nhìn xuống tấm thiếp nhỏ mà Thục đang cầm bằng cả hai tay.

Một cái tên đầy đủ: Nguyễn Ngọc Khương.

Một địa chỉ nhiều “xuyệc”, ở thành phố Hồ Chí Minh.

Số điện thoại: Không.

Mobile: Không.

Chức danh hay nghề nghiệp: Không.

Hóa ra anh là dân thành phố lớn, Thục cầm tấm danh thiếp lắc lắc nhè nhẹ như cố tìm thêm những chi tiết khác. Giọng anh nói bên tai:

- Thêm một tấm nữa nhé.

Thục lại nhận thêm tấm thiếp thứ hai của anh.

Tấm này chỉ khác tấm trước ở chỗ địa chỉ là ở thành phố này và có thêm số điện thoại bàn. Vẫn không có chức danh, nghề nghiệp.

Thục đứng tần ngần lắc nhẹ hai tấm danh thiếp, và nhìn anh buột miệng:

- Chỉ có tên thôi à?

Cũng chẳng hiểu điều gì khiến Thục hỏi vậy. Anh như đọc được thắc mắc của Thục, cười đáp:

- Bao giờ có chức danh anh sẽ điền vào. Bây giờ thì chỉ thế thôi.

- Anh có hai địa chỉ?

- Phải rồi. Thành phố Hồ Chí Minh là tạm trú.

Vậy địa chỉ ở đây là nơi anh thường trú. Anh là người địa phương. Thục thoáng thấy nhỏ Thuật từ phòng chế biến ra bằng khóe mắt. Không muốn trò chuyện với anh thêm nữa, Thục nói nhỏ:

- Cám ơn anh.

Anh gật đầu và Thục quay lưng đi ra ngoài ngay. Bước chân Thục đi nhanh, không được bình thường.

Thục cho xe chạy rất chậm trên đường trở về nhà. Như vậy gọi là “giao lưu” trong sáng rồi phải không? Thục đã biết về anh hơn một chút nhưng chưa đủ.

Khi về đến nhà, Thục nhận ngay điện thoại của Bích Thủy:

- Thục ơi, chút nữa đến nhà tao được không? Tao muốn bứng “cây si” trước cửa mà không nghĩ được cách nào. Đến bàn nhé?

- Thôi. Hôm nay tao đi nhiều rồi. Cứ để “cây si” mọc rễ ở đó chừng một tuần nữa đi. Đứng mãi mỏi chân thì sẽ bỏ cuộc thôi.

- Đành vậy. Lúc khác gặp nhé?

- Ừ.

Thục gác máy, lên phòng cất hai tấm danh thiếp vào trong quyển sổ tay của mình rồi ra bao lơn ngồi. Thục nghĩ vẩn vơ về anh. Sao lại không có chức danh? Sao lại có hai địa chỉ? Thì địa chỉ nào mới là nơi ở thực của anh? Hình như ở anh chuyện gì cũng đặc biệt hết. Anh đã làm nhiều bạn trong quán thắc mắc. Bây giờ khi Thục tiếp xúc lần đầu lại cũng không khỏi thắc mắc. Anh là “chuyên gia” gây sự tò mò cho người khác chắc?

Thục tò mò về anh nhưng Thục thấy lòng vui. Dưới sân cây sứ vẫn là cây sứ ấy thôi, nhưng Thục thấy hoa trắng nở đầy hơn và thật đẹp. Mùi hương biển trong gió đậm đà hơn. Trời đã bắt đầu tối và, những vì sao vừa mọc trên trời, đêm nay Thục thấy hình như lấp lánh hơn. Từ phòng anh Quân, nhạc phát ra thật đúng lúc. Thục đắm mình vào âm nhạc và cảm thấy cuộc đời thật đáng yêu.

Bảy

Suốt mấy tháng trời anh và Thục chỉ nhìn nhau thoáng qua mỗi ngày một vài giây, không một nụ cười, không một lời. Anh và Thục là hai người hoàn toàn xa lạ. Chỉ nhìn nhau vậy thôi mà… quen. Và khi đã khởi sự “giao lưu”, thì cứ y như một chiếc xe đổ dốc vậy, Thục và anh thân nhau khá dễ dàng. Cũng không có gì đặc biệt lắm. Trước kia thì nín thinh, giờ thì cười luôn. Mỗi ngày Thục đi giao hàng, gật đầu cười chào anh và anh cười chào lại. Chỉ có thế. Thục không hề nán lại “Hiên Lãm Thúy” lâu hơn thời gian cần thiết. Anh cũng không có ý rủ rê Thục ngồi lại chuyện trò. Có vẻ như hôm ấy anh chỉ vô tình ghé mua cà phê ở hiệu nhà Thục chứ không phải anh đã biết địa chỉ của Thục. Thục cũng không muốn cho anh địa chỉ lúc này. Chỉ “giao lưu” đơn giản vậy thôi. Chỉ một lần anh hỏi Thục ở đâu và Thục đã nói tránh. Có lẽ anh hiểu Thục chưa muốn cho anh địa chỉ, nên anh cũng không hỏi nữa. Tuy vậy Thục cảm thấy vui vui và Thục nghĩ chắc anh cũng cảm thấy vui.

Bây giờ mỗi ngày trước khi đi giao hàng, Thục nhìn ngắm mình trong gương kỹ hơn, chăm chút bề ngoài hơn. Thục hiểu tại sao mình lại thay đổi như thế. Là vì Thục biết chắc anh luôn “chiêm ngưỡng” Thục. Sự kỹ lưỡng của Thục đã làm anh… đọc thơ.

Sau khi trao danh thiếp cho Thục được bốn năm hôm, một chiều Thục từ quầy chế biến ra định về thì anh gọi:

- Thục!

Thục dừng chân, cười. Anh cũng cười:

- Em có thuộc thơ Hàn Mặc Tử không?

Thục chợt nhớ trường hợp anh gọi Hương lại và đọc thơ. Anh cũng định đọc thơ cho Thục nghe chắc? Thục vẫn cười, ghé lại bàn anh. Anh nói một câu y hệt như đã nói với Hương:

- Em ngồi đi.

Có một sức hấp dẫn nào đó trong giọng nói của anh làm Thục không thể từ chối. Thục ngồi xuống ghế. Cũng tự nhiên như quả táo Newton rơi từ trên cây xuống đất vậy thôi.

Anh hỏi lại:

- Em có thuộc thơ Hàn Mặc Tử không?

Thục có thuộc Hàn Mặc Tử vài bài thật nổi tiếng của ông. Nhưng Thục không trả lời câu hỏi của anh mà chỉ “Dạ”. Anh vẫn cười:

- Anh có mấy câu thơ Hàn, muốn đọc em nghe.

Và y như trường hợp của Hương, anh đọc luôn, giọng thật ấm:

Mơ khách đường xa khách đường xa

Áo em trắng quá nhìn không ra…

Anh chỉ đọc có hai câu rồi dừng lại. Không hiểu trời xui đất khiến thế nào, tự nhiên Thục lại buột miệng đọc nối:

Ở đây sương khói mờ nhân ảnh

Ai biết tình ai có đậm đà.

Thục đọc xong hai câu kế, dừng lại và nhận ra chiếc áo sơ mi Thục đang mặc trắng tinh. Thôi chết rồi! Chính chiếc áo của Thục là nguyên nhân sinh… sự này đây. Thục nhìn lại áo mình và bẽn lẽn cười cùng một lúc với anh. Ngay đó, anh chỉ ra ngọn giả sơn:

- Ở đây cũng có sương khói đấy.

Và anh mời:

- Thục uống gì nhé?

Thục từ chối:

- Em còn phải về… học bài.

Ấy là Thục nói tránh. Lúc này Thục đâu còn bài vở gì để học nữa. Chỉ là Thục thấy không tiện ngồi lâu. Thục giao lưu với anh trong chừng mực vậy thôi. Anh không nài thêm, gật đầu và Thục đứng dậy rời bàn. Thục nói nhỏ:

- Em đi.

Bước Thục đi hôm nay rộn ràng hơn hẳn mọi ngày. Cũng chẳng hiểu vì sao lòng Thục cứ lâng lâng… như trên mây. Khi Thục lấy xe, Thục còn nhìn vào chỗ anh ngồi lần nữa và vẫn thế, anh vẫn ngoái nhìn theo Thục.

Khi rời khỏi “Hiên Lãm Thúy” Thục rộn lòng nghĩ không biết nếu cô mặc áo hồng, áo xanh, hay áo màu da cam, thì anh đọc những câu thơ nào đây. Mà đằng sau câu Mơ khách đường xa khách đường xa còn có nghĩa gì khác? Cũng có thể diễn dịch rằng anh đang ngồi mơ đến Thục lắm chứ. Thục cũng là một khách đường xa đến trong thoáng chốc rồi đi chứ gì nữa. Mà ông cậu của Hương sao lại đặt cái máy tạo hơi sương hợp cảnh vậy không biết, trời xui vậy cho sương khói mờ nhân ảnh Thục chăng?

Suốt buổi tối niềm vui nhè nhẹ đọng trong lòng Thục. Thục ngồi một mình ngoài bao lơn nghĩ lan man, anh Quân ra đứng sau lưng Thục hồi nào Thục cũng không biết. Cho tới khi giọng anh cất lên làm Thục giật mình.

- Sao? Đã định được ngày đi chùa Núi chưa?

Thục nhìn lên anh:

- Dạ chưa. Nhưng để em hỏi nó ngay bây giờ. Anh ngồi đợi chút.

Thục liên lạc với Bích Thủy bằng điện thoại:

- Nè, anh Quân vừa hỏi bao giờ mình có thể đi chùa Núi được.

Giọng của Bích Thủy chậm rãi phía bên kia đầu dây:

- Sao giờ tao không có hứng đi Thục ơi. Hay là thôi đi?

Thục gắt:

- Thôi! Bắt người ta chờ hổm rày, giờ lại bảo thôi ngang xương vậy!

Giọng Bích Thủy linh hoạt hẳn lên:

- Ai chờ? Mày hay anh Quân? Nói thật đi rồi tao quyết.

- Trời đất! Chưa thấy ai thẳng thắn như mày đấy. Nếu là tao thì sao, mà nếu là anh Quân thì sao? Bộ mày định làm chị tao chắc?

Bích Thủy cười nhỏ:

- Làm bạn thôi. Nhưng tao muốn biết ai chờ để dễ… ứng xử.

Thục thoáng im lặng. Bích Thủy nói vậy là nó đã đọc được điều gì qua ánh mắt hay hành động của anh Quân rồi. Nó đã cảm thấy có điều khác thường trong giao tiếp giữa anh và nó. Thục phải làm sao đây? Giọng của Bích Thủy lại vang lên:

- Thế này nhé! Nếu là mày chờ thì thôi, tha cho tao đợt này, tao đang không hứng đi lắm. Nếu là anh Quân thì… có thể… tao sẽ cố gắng…

Thục gật đầu:

- Được rồi. Tao sẽ hỏi lại và cho mày hay sau. Thôi nhé.

- Ừ.

Thục gác máy nhưng không lên lầu ngay. Thục ngồi trên chiếc ghế kế bên quầy hàng nghĩ ngợi, chưa biết phải nói với anh Quân thế nào cho khéo. Vài phút sau, Thục chọn cách nói thật. Nói thật thôi, rồi ra sao thì ra.

Thục lên lầu đến bên anh:

- Em vừa hỏi Bích Thủy xong. Nó bảo chưa có hứng đi. Em cằn nhằn nó, nói nó bắt người ta chờ rồi giờ trở chứng. Bích Thủy hỏi ai chờ? Nếu là em chờ thì thôi, nó sẽ không đi, nhưng nếu là anh chờ thì nó sẽ cố gắng. Em bảo để hỏi lại anh rồi sẽ cho nó hay.

Quân im lặng sau lời tường thuật của Thục. Trong ánh sáng nhập nhoạng ở bao lơn, Thục khó nhận định được cảm xúc hiện trên nét mặt anh, nếu có. Anh nói chậm, nhưng rõ ràng:

- Thục bảo với Bích Thủy là anh chờ… lâu lắm rồi.

- Mai em sẽ nói.

- Anh đi vòng vòng chơi đây.

- Dạ.

Anh Quân đi rồi, Thục ngồi lại một mình nghĩ về anh. Thế là không còn gì để phân vân nghi hoặc nữa, anh Quân đã thú nhận gián tiếp với Thục rồi. Anh đã chờ Bích Thủy quá lâu… và vẫn còn đang chờ câu trả lời của nó. Thục cũng sẽ có câu trả lời của Bích Thủy sớm thôi. Nếu Bích Thủy đi, nghĩa là anh Quân có… hy vọng. Nếu nó từ chối, Thục sẽ đề nghị anh tặng nó một đĩa nhạc Như một lời chia tay của Trịnh. Thục nghĩ lan man vậy rồi lại nghĩ về Khương.

*

Anh Khương có cách quan tâm đến Thục lạ lắm. Cứ như đùa. Cứ như là anh em. Chiều hôm sau, khi Thục giao hàng xong trở ra anh cũng gọi Thục. Thục vừa cười, mắt chạm mắt anh, anh nói ngay:

- Thục có quà nè!

Thục ghé vào bàn anh một chút và anh nói:

- Xòe tay em ra.

Thục ngần ngại. Anh nói lại lần nữa. Câu nói ngắn vẫn theo mệnh lệnh cách.

- Xòe tay em ra.

Thục nhận thức được rõ ràng là Thục không hề muốn xòe tay. Nhưng sao tự nhiên bàn tay Thục vẫn lật ngửa lòng ra. Món quà không biết là gì giấu trong lòng tay úp của anh thả xuống tay Thục. Thục nắm tay lại và bật ra mấy tiếng:

- Cám ơn anh. Em phải về.

Anh gật đầu và Thục rời bàn ngay.

Món quà của anh thật lạ lùng. Thục chưa nghe bạn nào trong lớp nói là đã từng được nhận một món quà tương tự như vậy. Đó là một chai dầu bé tí xíu, trị nhức đầu sổ mũi chóng mặt xây xẩm hai ngàn một ve theo cách nói của mấy ông bán thuốc Sơn Đông mãi võ. Khi nhận ra món quà, Thục muốn bật cười. Anh sợ Thục đi đường trúng gió chắc. Nếu bạn trai nào mà tặng Bích Thủy món quà như vậy, dám nó ném vèo xuống sông Cà Ty lắm. Bích Thủy thì chỉ thích nhận những món quà mang ý nghĩa của Valentine”s day.

Khi Thục về nhà, Thục đặt chai dầu lên mặt bàn học và ngắm nghía. Thục mỉm cười một mình.

Sau khi cơm xong, nhìn đồng hồ thấy mới tám giờ, Thục quyết định đến nhà Bích Thủy. Cô có hai việc:

Một là, nói cho Bích Thủy biết anh Quân… chờ nó đi Núi.

Hai là, bàn biện pháp “bứng cây si” trước cửa nhà Thủy.

Thục thay đồ, lấy xe đến nhà bạn.

Thấy Thục đến Bích Thủy vui lắm. Cả chị Thiên Thanh cũng vui. Thục cảm ơn chị đã đến nhà Thục. Thục nói chuyện với chị một chút rồi Bích Thủy lôi Thục lên lầu. Hai đứa ra bao lơn ngồi ngắm đường, nghe nhạc và tán chuyện. Tối nay có lẽ fan ái mộ hai đứa đã mỏi chân, không thấy đứng tựa cột đèn bên kia đường. Thục nói:

- Tao có câu trả lời cho mày rồi đây. Anh Quân nói đã đợi mày… lâu lắm rồi.

Thục chọn cách trò chuyện cũng thẳng thắn như Bích Thủy. Bích Thủy nói trong khi nhìn xuống đường:

- Tao biết mà! Nhìn vào mắt anh ấy tao biết ngay.

Thục thẳng thắn hơn:

- Biết gì?

- Tình cảm… Trên mức bình thường… Tao biết ảnh cũng là một fan ái mộ từ lâu rồi.

- Vậy tình cảm của mày đối với ảnh thì sao?

- Tao chưa xác định được. Cũng thấy mến mến…

- Như mày nói, nếu là anh Quân chờ thì mày sẽ tham dự chuyến đi Núi. Vậy giờ quyết định sao?

- Tao đi chơi Núi với mày và anh Quân. Nhưng cho tao hẹn một tuần nữa.

- Tao có thể biết tại sao phải chờ một tuần nữa không?

- Tao không tiện nói bây giờ. Tao sẽ nói cho mày biết vào một lúc khác chứ không phải giấu đâu. Chỉ là không tiện nói ngay lúc này thôi.

Thục im lặng. Bích Thủy đã nói vậy, không nên hỏi gặng nữa. Không nói được, tức Bích Thủy có điều khó xử trong lòng. Kiên nhẫn chờ, trước sau gì Thủy cũng tâm sự thôi.

Hai cô gái im lặng nhìn xuống đường. Vài phút sau, một chiếc Honda trờ tới dừng ngay trụ đèn bên kia. Thì là hắn chứ còn ai vào đó nữa. Hắn chống xe, nhìn lên chỗ hai cô gái đang ngồi. Rồi hắn móc túi lấy ra một gói thuốc. Rút một điếu thuốc gắn lên miệng, hắn cúi đầu bật quẹt gas châm lửa. Khi hắn ngẩng lên nhìn, bao lơn nhà Bích Thủy trống trơn. Hai cô gái đã “biến”.

Trong phòng, Thục ngồi trên ghế nơi bàn học, Bích Thủy nửa nằm nửa ngồi tựa gối trên giường nhăn nhó:

- Thiệt hết nước nói, hắn có cặp chân sắt, đứng không biết mỏi, mày ạ.

- Tao thiệt cũng không biết làm sao với mấy người lì. Hắn đứng bên kia, chứ bên cửa nhà mày, xuỵt con Luýt ra sủa một trận là chạy liền.

- Hắn sử dụng quyền tự do công dân triệt để thiệt. Tức quá! Không biết làm sao “bứng” hắn đi đây.

Thục tì khuỷu tay lên mặt bàn, bàn tay chống cằm. Thục đề xuất một biện pháp:

- Thử dùng cách chơi thẳng thắn đi. Hôm nào hắn đứng đó, mày lấy xe đi chơi, thế nào hắn cũng chạy theo tán. Hãy thẳng thắn nói mày thấy hết công lao đeo đuổi của hắn, nhưng thôi đi, tôi không mến anh. Anh đứng mãi mỏi chân, trúng gió ráng chịu à.

Bích Thủy cười hích hích:

- Chắc phải vậy quá. Ý kiến mày hay đó. Sao không áp dụng ngay bây giờ luôn. Tao chở mày đi vòng vòng chơi. Hai đứa đi một xe thôi. Hắn ái mộ cả hai mà. Cho hắn cơ hội tán hai đứa một lúc. Và hai đứa sẽ “nổ”, ai trúng miểng chết ráng chịu.

Thục cười:

- Ừ. Nên thực hiện luôn ngay bây giờ. Tao cũng sợ chiều chiều đi giao hàng bị hắn “ám” lắm.

Bích Thủy vùng dậy:

- Đi. Để tao thay đồ.

- Khoan. Để tao xem hắn còn đó không đã.

Sau câu nói, Thục đi nhanh ra cửa bao lơn nép mình nhìn xuống. Bên cột đèn đó vẫn có người đứng nhìn lên bao lơn, nhìn qua nhà Bích Thủy. Nhưng người tựa cột đèn bây giờ không phải là hắn. Chiếc xe cũng khác. Thục thật bất ngờ và nhói lòng khi nhận ra người đang ngóng sang nhà Bích Thủy là… anh. Chính là Khương chứ không phải ai khác. Hắn thì đã đi mất rồi.

Thục quay trở vào ngồi trên ghế, trấn tĩnh để giấu cảm xúc của mình không cho Bích Thủy nhận ra. Thục thản nhiên nói:

- Hắn đi mất rồi, nhưng có người khác thế chỗ.

Bích Thủy ngạc nhiên:

- Hả? Sao nhiều người quá vậy? Ai?

Giọng Thục có chút lạnh lùng:

- Tao không quen. Ra xem đi.

Bích Thủy đến bên cửa ló đầu nhìn xuống, rồi quay lại ngay. Bích Thủy nói:

- Có ai đâu. Trụ đèn vắng ngắt. Hắn đã đi rồi.

Thục đi ra bao lơn nhìn qua bên kia đường. Bích Thủy đứng bên bạn. Ở chỗ trụ đèn bên kia không còn hắn mà cũng không còn anh. Nhưng dù sao Thục cũng đã nhìn thấy anh đứng đó nhìn qua bên này rồi. Thục cũng từng nghe anh gọi tên Bích Thủy khẩn thiết rồi. Anh phải “có gì” đó với Bích Thủy. Hay chí ít anh cũng là một fan ái mộ Bích Thủy, y như anh Quân. Nhưng đã thế thì anh còn làm quen với Thục làm chi! Không dưng một chút giận dỗi dấy lên trong lòng Thục. Thục làm sao có thể hỏi thẳng Bích Thủy chuyện này lần nữa được. Nó đã chối với Thục buổi chiều cùng nhau đi biển rồi mà.

Thục chống hai tay lên thành bao lơn, trấn tĩnh nói:

- Vậy thôi khỏi đi dạo. Hôm nào gặp hắn, mày cứ thẳng thắn như vậy. Rồi sẽ hay. Giờ tao đi về đây. Gút lại, chủ nhật tuần sau đi Núi nhé.

- Ừ. Một tuần nữa thôi. Tao hứa danh dự đấy!

Thục lấy xe về. Lòng cô bực bội không sao chế ngự được. Tự dưng Thục nghĩ anh có khác gì hắn đâu?

Và Thục nói thầm trong lòng: “Thục ghét anh lắm!”.

Tám

Thục nhủ thầm với lòng mình trên đường đến “Hiên Lãm Thúy” là cho dù anh có yêu Thục đến bao nhiêu thì Thục cũng “ghét” anh lắm. Khi nhìn thấy anh đứng nhìn lên bao lơn tìm Bích Thủy, Thục quyết định không chơi với anh nữa.

Khi Thục vào quán, thấy anh ngồi ngóng nhìn ra nhưng Thục giả lơ. Thục chầm chậm xách giỏ cà phê vào trong. Quán vắng. Mấy bạn nam phục vụ đang ngồi trò chuyện ở chiếc bàn đá gần gốc cây sứ. Thục cười với họ. Ngang qua bàn anh, Thục nhìn thấp xuống về phía trước, đều đều bước thẳng, không nhìn nghiêng sang anh như mọi ngày.

Trong phòng chế biến chỉ có Hương và My đang ngồi chơi. Thục giao hàng, tính tiền và nhận tiền xong, ngồi nán với Hương, My một chút. Hương cười hồn nhiên:

- Chị Thục vui đi nhé. Ảnh yêu chị rồi!

Thục hoảng hồn:

- Hương nói gì thế?

- Nói sự thật. Anh Khương yêu chị. Công lao phát hiện này là của My. Kể chị Thục nghe đi My.

My cười:

- Chuyện bất ngờ lắm chị Thục nhé. Mới vừa xảy ra tức thì đây thôi, trước khi chị vào chừng nửa tiếng.

Thục nghe tim Thục đập dồn. Thục kín đáo hít một hơi dài, nhỏ nhẹ:

- Kể chị nghe đi.

My bắt đầu kể. Hương nghe một cách hào hứng thấy rõ. Thục cố trấn tĩnh, vẻ ngoài bình thường nhưng lòng vui. Chuyện là thế này:

Lúc nãy My và Hương ngồi chơi ở bàn ngoài chờ phục vụ khách. Quán đang vắng. Chỉ có một mình anh ngồi cô độc như mọi ngày. Hương và My say mê tán gẫu, chẳng để ý đến anh. Một lúc sau, do quán vẫn vắng nên hai đứa rủ nhau ra đường ngắm “ông đi qua, bà đi lại”. Ngang qua bàn anh, My được gọi:

- My!

My “dạ” và ghé bàn anh ngay, chờ xem anh cần phục vụ gì. Anh đưa cho My tờ phiếu tính tiền:

- Cho My nè.

My cầm tờ phiếu tính tiền, lật xem mặt sau. Phía sau lưng tờ phiếu là một bức vẽ bằng bút chì hình một cô gái.  My chớ còn ai vào đó nữa. Nhìn qua, em bé lớp ba cũng biết đó là chị My liền. My thật không ngờ trong khi ngồi nói chuyện My lọt vào “tầm ngắm” của anh. Anh cười:

- Sao? Giống không?

- Dạ. Giống quá. Em cảm ơn.

Nhân tiện lúc đang vui, My hỏi luôn:

- Trước thấy anh vẽ hoài, anh vẽ ai vậy?

Anh cười, cho tay lên túi áo rút ra một xấp phiếu… tính tiền (cũng không biết anh lưu trữ từ mấy đời nữa). Anh lấy một phiếu đưa cho My:

- Vẽ người này đây. Một người anh yêu thương.

My cầm lấy tấm phiếu, nhìn xem hình vẽ. My nhận ra Thục ngay và rất lanh, My nói:

- Anh cho em nhé.

- Ừ.

- Cảm ơn anh. Anh cần phục vụ gì không?

- Không. Cám ơn.

My gật đầu chào và thay vì ra ngoài như đã định, My lôi Hương vào phòng chế biến. Hai đứa “nghiên cứu” hai bức vẽ trên phiếu tính tiền của anh vừa đưa. Một bức là My thì đã rõ. Bức kia, Hương và My xem xét kỹ. Hương kêu lên:

- Nếu không phải là chị Thục thì còn ai vào đây!

My đặt bức vẽ trên mặt bàn và Thục thầm nhận chân dung bút chì trên lưng phiếu tính tiền là một người giống Thục đến tám chín mươi phần trăm. Thục nói tránh:

- Cũng đâu giống chị lắm.

- Thì vậy thôi chớ. Chị có ngồi làm mẫu đâu mà giống hệt. Vẽ theo trí nhớ mà được vậy là ảnh… yêu chị rồi. Ảnh nói với em vậy mà. Một người anh yêu thương.

Thục…lúng túng không biết phải ứng xử như thế nào cho thật đúng. Giá mà không giao lưu với anh lâu nay, Thục sẽ phán “Người đâu vô duyên… Khi không đi vẽ người ta…”. Nhưng anh và Thục cười với nhau hàng ngày mà! Thục chỉ mới giận anh từ tối qua thôi. Mà giờ thì hình như hết giận rồi. Thục lại giở bài quen thuộc:

- Thôi, cho qua chuyện này đi. Chẳng có gì quan trọng đâu. Chị đi về đây.

Hương, My gật đầu:

- Dạ.

Thục quyết định nhanh: cô sẽ về bây giờ và có cười chào anh hay không còn tùy theo tâm trạng lúc ngang qua bàn anh. Thục bước ra khỏi phòng chế biến. Thục hoàn toàn bất ngờ khi đưa mắt nhìn thoáng qua bàn anh, và mím môi quyết định… giả lơ ngay. Anh đang không ngồi một mình, mà có thêm một người nữa: hắn. Chính là fan ái mộ cả cô lẫn Bích Thủy đang cùng ngồi với anh. Hắn không uống gì, trước mặt chỉ có ly trà đá.

Thục mím môi đi thẳng ra ngoài. Không nhìn ngang nhìn dọc.

Khi Thục ngồi lên xe, lưng quay về phía trong cho xe chầm chậm ra khỏi “Hiên Lãm Thúy”, hắn vội vã chào Khương và rời bàn ngay.

Rút kinh nghiệm, hắn theo dõi Thục từ xa.

Hắn đã biết được nhà Thục.

*

Phải thừa nhận rằng hắn không được một ngôi sao “đào hoa” nào chiếu mệnh, dù hắn khá kỳ công để tìm ra nhà Thục.

Thục vào nhà bằng ngả sau, hắn theo vào đường hẻm, thấy Thục vào nhà. Hắn không khó khăn gì trong việc xác định mặt trước của nhà Thục chính là hiệu cà phê Thục Quân. Khi hắn lướt xe qua nhà Thục lần đầu, hắn khấp khởi mừng thầm khi thấy Thục đang đứng nói chuyện với mẹ ngay quầy hàng.

Mẹ Thục nói:

- Con trông hàng cho mẹ. Mẹ có việc phải gặp ni sư Diệu Hạnh tối nay.

- Dạ.

Khi hắn lướt qua hiệu cà phê Thục Quân lần thứ hai, hắn tưởng rằng đêm nay “sao thủ mệnh” của hắn sáng rực khi thấy Thục ngồi một mình sau quầy hàng.

Hắn dừng xe trước cửa hiệu cà phê Thục Quân, đàng hoàng bước vào như một người khách. Thục kêu thầm trong lòng: “Gặp oan gia rồi!”.

“Oan gia” nở một nụ cười thật tươi:

- Chào em. Lâu nay không biết cà phê “Hiên Lãm Thúy” có “nguồn” ở đây. Từ nay anh sẽ làm khách của “Hiên Lãm Thúy”.

- Dạ.

Hắn nhìn qua ô kính chứa các loại cà phê, nói vu vơ:

- Nhiều loại cà phê quá há?

- Dạ.

Hắn đưa mắt nhìn quanh:

- Ở đây đầy đủ quá… Trà, sữa, đường… À, cả rượu và thuốc lá nữa. Vậy thì từ nay anh khỏi phải đi đâu mua cho mất công. Thiếu gì là cứ đến đây thôi.

- Dạ. Cám ơn anh.

- Nhưng anh chỉ mua khi nào em ngồi bán thôi.

Thục im lặng.

- Anh có thể biết tên em được không?

Thục ngần ngừ muốn tiếp tục làm thinh, nhưng rồi thấy không tiện, cô nói tránh:

- Anh mua hàng mà, biết tên em làm chi.

Hắn cười:

- Anh muốn mua một thứ hàng đặc biệt, thật đặc biệt nên cần biết tên em lắm. Giá nào cũng mua.

Thục nhìn ra đường nghĩ thầm: hắn bắt đầu tán. Dù vậy cô cũng hỏi:

- Hàng gì vậy anh? Ở đây chỉ có cà phê và mấy thứ thường thường kia thôi. Không có gì đặc biệt đâu anh.

Hắn lại cười:

- Người đang nói chuyện với anh là đặc biệt nhất trên đời, không thể tìm đâu khác trong cõi ta bà này.

Thục nghĩ cách nói của hắn thật rẻ tiền. Cô có thể phá lệ buôn bán phải chiều khách và sẵn sàng mất một người khách như hắn. Thục nói:

- Anh mua gì ạ? Trà, đường, hay cà phê.

- Cả trà, đường và cà phê…

- Anh mua bao nhiêu ạ?

- Để mai anh trở lại… Anh biết em ở đây rồi mà. Em thường trông hàng vào lúc mấy giờ nhỉ?

Thục không trả lời. Không bao giờ cô trả lời hắn những câu vu vơ hết. Nhưng… có một người khác trả lời thay cho Thục:

- Nó không ngồi bán hàng đâu. Mình mới là người trực suốt ngày.

Anh Quân! Chính là anh vừa từ trong ra. Hắn và anh nhìn nhau. Anh Quân nở một nụ cười thật tươi:

- Chào “Đại đỉa bồ tát”.

Hắn cười:

- A! Quân. Nhà ở đây hả?

Quân đến sát quầy hàng:

- Chớ còn ở đâu nữa. Lâu nay không biết nhà, bây giờ biết rồi thì… nhớ nhé!

- Nhớ gì?

- Đem tiền trả cho mình. Hơn một năm rồi. Không có mình thì đưa cho ba mẹ mình hay nhỏ này cũng được.

Hắn chợt trở nên lúng túng:

- À… à… Được rồi, mình sẽ trở lại thanh toán sớm thôi… Thôi, mình đi về nhé. Chào em.

Anh Quân theo hắn ra xe, còn nhắc hắn nhớ trả nợ.

Hắn biến nhanh như một bóng ma.

Khi anh Quân trở vào, anh cười thành tiếng lớn… Thục cũng cười theo anh:

- Anh quen ổng hả?

- Ừ. Cùng học ở Sài Gòn nhưng khác trường. Anh bên Kinh tế, hắn ở Công nghệ thực phẩm.

- Buồn cười quá. Sao gọi ổng là “Đại đĩa bồ tát” vậy anh?

- À… Đại là lớn, đỉa là… con đỉa. Hắn là con đỉa lớn chuyên "hút máu" anh em. Chữ “bồ tát” dính theo là vì hắn trong khi nói chuyện ưa chêm từ ngữ Phật học vô lắm. Kiểu như hư vô, niết bàn, ta bà…, ra vẻ nghiên cứu triết học Phật giáo dữ lắm. Hắn thuộc loại “khẩu Phật tâm xà”. Tay này rất đặc biệt. Hễ thấy anh em bè bạn uống cà phê ở đâu là hắn ghé vào. Hắn cùng uống và ngồi miết, cho tới khi nào có người trả tiền thay cho hắn thì thôi. Đặc biệt, lâu lâu hắn cũng bao cho anh em một lần… Những ngày sau hắn tìm cách uống gỡ lại bằng đủ số tiền hắn đã bỏ ra. Và sau đó là uống tiếp cho có… lời. Đồng tiền đối với hắn lớn hơn lòng tự trọng.

Thục lại cười:

- Hắn thiếu nợ anh à?

- Ừ. Hồi mới quen nhau, thấy người cùng quê, anh cho hắn mượn hai trăm ngàn vì một việc gấp. Và hắn cù nhầy cù cưa đến bây giờ vẫn chưa trả. Hơn một năm rồi. Hắn chủ trương… tránh mặt anh.

Thục lại cười nữa:

- May quá, anh ra đúng lúc. Ổng đang tán em đấy.

- Anh đứng ở trong, nghe hết. Hắn mà tán được ai thì người đó thành bột đấy. Tán, nghiền, xay, ép mà.

- Chắc ổng không trở lại nữa đâu hả anh?

- Không biết. Nếu trở lại thì phải trả nợ. Mà anh xem chừng hắn không thích trả nợ chút nào.

Thục chắp tay:

- Mô Phật. May phước cho em là có anh.

- Nè, làm sao mà nó biết em. Vô tình hay cố ý?

- Cố ý đấy. Ổng theo em hôm kia, em cắt đuôi. Hôm nay em bỏ hàng ở “Hiên Lãm Thúy”, thấy ổng ngồi đó, bám theo hồi nào không biết. Em ra, chắc là xách xe chạy theo em về đây.

- Ừ hứ! Từ nay có gặp hắn, cứ đòi giúp anh hai trăm ngàn. Hắn sẽ bỏ chạy ngay. Hắn quý tiền còn hơn máu của hắn nữa.

- Dạ. Em sẽ truyền đạt “chiêu” này cho Bích Thủy biết. Tối nào ổng cũng đứng nghía lên nhà Bích Thủy. Muốn tán lắm mà chưa có dịp. Bích Thủy nó ghét cay ghét đắng ổng.

Quân cười:

- Có chuyện đó nữa hả? Vậy từ nay anh cũng… ghét cay ghét đắng hắn.

- Em sợ ổng biết em bỏ hàng ở “Hiên Lãm Thúy” rồi theo miết quá.

- Thục yên tâm đi. Để anh trị cho. Bảo đảm hắn không khuấy rối em nữa, kể cả ở “Hiên Lãm Thúy”.

Thục cười với anh. Giờ thì Thục hiểu anh lắm. Anh Quân không muốn giấu Thục tình cảm của anh dành cho Bích Thủy nữa. Thục thương và trọng anh. Thục quý mến Bích Thủy. Nhưng trong chuyện tình cảm, Thục nhận rằng cả Thục và Bích Thủy còn quá trẻ để đi sâu. Chẳng qua cảm xúc đến thì không chế ngự được thôi. Thành ra… tùy anh thôi. Và tùy cả Bích Thủy nữa. Thục sẽ giúp anh những gì có thể. Nhưng không can thiệp sâu.

Anh Quân chợt im lặng. Thục đang nghĩ lan man vậy thì… mẹ về. Mẹ nói với Thục:

- Sáng mốt đi công tác từ thiện với mẹ nhé.

- Dạ.

Giao quầy hàng cho mẹ, anh em Thục lên lầu. Khi lên cầu thang, anh Quân nói:

- Thục nè, anh nhờ Thục một việc nhé?

- Dạ.

- Chiều nay, anh vừa mua được một đĩa nhạc thật hay. Nhờ Thục đưa cho Bích Thủy, nói là anh tặng nhé.

- Dạ.

Thục ghé vào phòng anh lấy đĩa nhạc. Đó là một đĩa MP3 của một giọng ca nam mà cả Thục lẫn Bích Thủy cùng thích. Thục cầm đĩa nhạc:

- Bích Thủy thích tiếng hát Quang Dũng lắm. Em cũng thích nữa. Em sẽ chuyển cho nó.

Thục cầm đĩa nhạc về phòng mình. Đĩa này của Bích Thủy. Nhưng Thục được quyền nghe trước chứ. Bạn bè mà. Thục thả đĩa nhạc vào máy và giọng ca trầm ấm của Quang Dũng cất lên. Quang Dũng đang thay anh Quân nói lời tình yêu với Bích Thủy đó. Và Thục nhớ về anh. Anh chưa bao giờ tặng Thục cái gì giá trị hơn chai dầu bé xíu trị nhức đầu sổ mũi hai ngàn một ve… Thục thở dài. Giá mà anh cũng nhờ ai đó tặng Thục những lời thì thầm Quang Dũng. Có lẽ chẳng bao giờ Thục được nhận gì từ anh, vì, anh cũng đứng nhìn lên phòng Bích Thủy mà…

Một lần nữa, Thục thì thầm với mình: “Thục ghét anh lắm”.

Chín

Ngay xế trưa hôm sau, “chiêu thức” trị “Đại đỉa bồ tát” được Thục truyền đạt cho Bích Thủy. Hai đứa cùng nằm trên giường trò chuyện. Bích Thủy tỏ vẻ hết sức chăm chú khi nghe Thục kể hắn theo vào tận tiệm cà phê của Thục để tán tỉnh và cười giòn thích thú khi anh Quân xuất hiện đúng lúc để… đòi nợ. Bích Thủy cười bò lăn khi nghe biệt danh của hắn là “Đại đỉa bồ tát”. Thủy càng cười vui hơn khi biết “Đại đỉa bồ tát” có nghĩa là “Con đỉa lớn chuyên hút máu anh em” và tính cách “ăn theo” của hắn. Bích Thủy vui vẻ nói:

- Hay quá. Có nghĩa cứ đem anh Quân ra là “hù” hắn được thôi?

- Ừ. Chả ai thích thú việc mình thiếu nợ cố tình không trả mà bị người khác nhắc hoài cả. Gót chân Asin của hắn đấy.

- Hí hí… Nhất là bị nhắc nợ trong khi tán những người mẫu xinh đẹp như chúng ta.

Thục nhướng mắt:

- Mày quá trời! Bữa nay lại tự xưng là “người mẫu” nữa!

- Giỡn chơi mà. À mà hắn tên gì nhỉ?

- Tao quên không hỏi. Với lại đâu cần biết tên thật của ổng. Từ nay cứ kêu “Đại đỉa bồ tát” là biết ai rồi.

Bích Thủy thở một hơi dài nhẹ nhõm, nhắm mắt lại:

- Được thông tin này tao yên tâm hơn. Tao tin khi tung “chiêu” này, “Đại đỉa bồ tát” sẽ không bám sát nữa. Công đầu vụ này phải tính cho… anh Quân.

- Mày tính thêm… điểm cho ảnh đi…

- Rồi, có chuyện gì nữa rồi phải không?

Đến lúc này Thục mới lấy ra đĩa nhạc “Vì đó là em” với tiếng hát Quang Dũng kẹp trong quyển sách cô mang từ nhà đến. Thục đến ngồi bên bạn:

- Anh Quân có nhờ tao tặng mày đĩa này.

Bích Thủy cầm đĩa nhạc ngồi dậy:

- Mày về nói với anh Quân tao cảm ơn. Và chắc chắn tao sẽ đi Núi.

Bích Thủy đi thả đĩa nhạc vào máy. Giọng ca ấm của Quang Dũng cất lên những lời tình ca tha thiết, ngọt ngào. Bích Thủy đến bên Thục, nhỏ giọng:

- Thục nè, ra bao lơn ngồi đi. Tao có chuyện muốn tâm sự với mày. Đúng lúc rồi.

Thục nghe có vẻ nghiêm trọng trong giọng nói của Bích Thủy. Thục nói:

- Đi. Ra bao lơn ngồi chơi.

Hai cô gái ngồi bên nhau nhìn xuống lòng đường. Gió mát hiu hiu.

Bích Thủy trầm tư một lúc, rồi nói:

- Đừng trách tao nhé. Tao đã không kềm chế được cảm xúc của mình, và đã thư cho anh Quốc Hải.

Bất ngờ thật! Thục im lặng chờ bạn nói tiếp:

- Tao không ngờ thư đi nhanh thế và anh Hải phản ứng nhanh thế. Anh Hải quyết định ngày mai có mặt ở thành phố của mình.

Với Thục, không còn bất ngờ nào hơn bất ngờ này nữa. Thục thú nhận:

- Tao cũng bất ngờ. Thật bất ngờ khi nghe mày nói. Vậy là mày cho anh ấy số điện thoại và anh ấy gọi ra hẹn sau khi nhận thư mày.

- Không có số điện thoại. Anh ấy hỏi tổng đài thành phố số điện thoại theo địa chỉ nhà tao. Và ảnh đã liên lạc sau khi có số. Ảnh cảm ơn khi nhận được thư và sẽ ra đây ngày mai.

- Thế thì không thể không gặp nhau được phải không?

- Nếu mày là tao thì mày có thể tránh mặt không?

Thục lắc đầu:

- Không. Dù thế nào cũng phải gặp nhau.

Bích Thủy nắm tay Thục:

- Thục ơi, tự nhiên tao thấy sợ. Vội vàng quá! Lẽ ra tao phải nghe lời mày.

Thục bóp nhẹ tay bạn:

- Lỡ rồi. Tính sao cho gọn thôi. Nghĩ cho cùng, phần mày giao lưu trong sáng thì ổn. Nhưng anh Hải, tao chắc là yêu đậm rồi. Cũng khó xử đấy. Một người ở cách hai trăm cây số, nhận được thư là ra ngay. Tình cảm của ảnh đối với mày thật đáng trân trọng. Nếu mày “không có gì” thì phải ứng xử thật khéo léo.

- Tao bộp chộp lắm. Không tế nhị bằng mày được. Tao run quá khi nghĩ tới lúc gặp ảnh.

- Ảnh đến nhà?

- Không. Tao không dám cho ảnh đến nhà. Sẽ gặp nhau ở quán nước thôi.

- Quán nào?

- Quán chị Hương.

- Ảnh biết quán đó không?

- Biết. Ảnh đi Phan Thiết, đến quán đó mấy lần rồi.

- Mấy giờ mai?

- Chưa định. Đợi đến lúc ảnh có ở đây đã. Mày đi với tao nhé. Có mày tao đỡ run hơn. Trong sáng hơn nữa. Tao chẳng có tình ý gì hết. Chỉ do cảm xúc lãng mạn mà ra cơ sự này thôi.

Thục lắc đầu:

- Bạn bè từ suốt thời phổ thông đến giờ, tao lúc nào cũng có bên mày. Nhưng sáng mai tao bận đi công tác từ thiện với mẹ rồi. Ngày mai, sớm lắm cũng phải chín, mười giờ ảnh mới tới đây. Mày hẹn ảnh tầm hai giờ chiều đi. Với lại không đi cùng lúc được đâu, cập rập lắm. Phải tính xa một chút. Nhỡ có điều gì trục trặc thì sao. Ngày mai, tao hứa là đi từ thiện về sẽ ở nhà suốt đợi điện thoại của mày. Khi anh Hải liên lạc được với mày và đã xác định được địa điểm và giờ, mày phôn cho tao. Tao sẽ đến. Cứ như tình cờ bạn bè gặp nhau đi, vậy tự nhiên hơn.

Bích Thủy gật đầu:

- Vậy cũng được. Tao sẽ hẹn chiều mai, sẽ điện thoại cho mày. Đến với tao nhé.

Thục gật đầu:

- Tao hứa mà. Chuyện hệ trọng vầy bỏ mày một mình sao được.

Thục khích lệ tinh thần cho Bích Thủy bình tĩnh hơn rồi về. Thục nghĩ rằng dù Bích Thủy có giao lưu với anh Quốc Hải thật trong sáng, trong như pha lê đi nữa thì anh Quân cũng… rớt rồi. Tâm tư Bích Thủy đã nghiêng về một phía. Biển một bên và… anh… một bên. Thục thầm tiếc cho anh Quân. Nhưng cũng phải thôi. Anh Quân “gà tồ” quá mà! Thủy hai ba ngày đến chơi với Thục một lần, anh cứ im như thóc. Đến cái đĩa nhạc tặng Thủy anh cũng không trực tiếp được nữa, mà phải thông qua Thục. Còn ai kia thì quá thông minh, quá lanh, lại biết chớp thời cơ thật đúng lúc, và tình cảm dành cho Bích Thủy thì đậm không kém ai. Một cách khách quan, Thục công nhận rằng anh Quân không đủ sức “đấu” với anh Quốc Hải. Khi trời đất đã sắp đặt như vậy thì đành chịu thua.

Khi Thục về đến nhà, mẹ bảo Thục đi giao hàng ngay. Và Thục gặp bất ngờ thứ hai.

Trên đường đi giao hàng, Thục quyết định rằng chiều nay, nếu “Đại đỉa bồ tát” tiếp tục ngồi với anh để đón Thục, Thục sẽ xem cả hai người bằng không, sẽ vào phòng chế biến giao hàng và ra ngay. Không thèm nhìn, không thèm cười với ai. “Đại đỉa bồ tát” mà đi theo là… đòi nợ liền. Nếu chỉ có anh ngồi một mình, Thục cũng… lơ luôn cho dù anh đã vẽ hình Thục theo trí nhớ. Thục sẽ lơ cho đến bao giờ anh không còn đứng nghía lên phòng Bích Thủy nữa, lúc đó sẽ tính. Thục “ghét” anh lắm. Thục nhủ thầm với mình lần thứ ba như vậy khi cho xe chầm chậm vào sân “Hiên Lãm Thúy”.

Khi dựng xe, Thục liếc mắt nhìn lướt qua bàn anh từ xa. Anh vẫn ngồi ở vị trí quen thuộc của mình, lưng quay ra. Khuất bên hông anh, thấp thoáng dáng “Đại đỉa bồ tát”. Dù đã có chủ định từ trước, nhưng Thục vẫn cảm thấy bực bội khi “cái đuôi” dai như đỉa đói đã biết chỗ này để chặn đường đón cô. Thục cúi đầu, xách túi cà phê đi nhanh vào trong. Ngang qua bàn anh, Thục vẫn không ngước lên, cứ nhìn xuống đi thẳng vào phòng chế biến.

Lúc Thục vào phòng chế biến, Hương và My đang ngồi tỉa hoa cắm vào những chiếc bình nhỏ. Hai nhỏ đang chuẩn bị thay hoa. Thục chưa muốn về, vì ra là đụng “Đại đỉa bồ tát”, bèn sà vào ngồi với hai nhỏ, tham gia “cắm hoa nghệ thuật”.

Hương đùa:

- Hai hôm nay người có bạn, hết cô độc rồi chị Thục.

Thục tỉa một lá hồng:

- Kệ ổng. Ai quan tâm chi.

Nhưng My vẫn tiếp tục đề tài:

- Em nói với ảnh là chị nói vẽ chị không giống. Chị biết ảnh nói sao không?

Thục tò mò:

- Nói sao?

- Nói… chị có một bức đặc biệt. Đúng lúc ảnh sẽ tặng.

Thục cười:

- Nghe nói… sợ quá!.

Ngay lúc đó, có một giọng nói thật quen từ cửa gọi tên Thục. Thục quay ra và mở lớn mắt nhìn: anh Quân.

Anh Quân cười:

- Ra đây ngồi với anh.

Thục nói với Hương, My:

- Anh ruột chị đó. Chị ra ngoài nhé.

Thục theo anh Quân ra ngoài và anh đưa Thục lại bàn của… anh! Hóa ra người ngồi với anh là anh Quân chứ không phải “Đại đỉa bồ tát”. Bất ngờ thật! Vậy mà khi vào Thục cứ tưởng…

- Ngồi đây anh giới thiệu nè.

Thục nhẹ ngồi xuống ghế. Anh Khương cười cười. Anh Quân nói tiếp:

- Nhỏ này là Thục. Em gái của em. Còn đây là anh Khương. Biệt danh “Anh Cả”.

Anh Khương nhìn Thục cười:

- Biệt danh nghe “giang hồ” quá há? Mươi năm nữa chắc được phong “Bố Già”! -Và anh quay sang Quân – Mình và Thục quen nhau rồi. Cô ấy chắc giận mình gì đó nên hai hôm nay… giả lơ. Phải không Thục?

Thục cười mỉm mỉm không đáp. Làm sao em có thể nói cho anh biết em giận vì anh đứng nhìn lên phòng bạn em được. Quân lên tiếng:

- Thục uống cam nhé?

Thục lắc đầu:

- Em còn hàng bên “Cỏ Non”, phải đi giao liền bây giờ. Thôi, hai anh ngồi uống đi. Em tiếp tục hành trình đây.

Cô gật đầu chào Khương và nói:

- Em đi nhé…

Cả hai người con trai gật đầu.

Thục rời bàn và ra lấy xe. Lòng Thục vui vui. Anh tinh ý thật, biết Thục giận anh. Sao anh không tinh ý hơn nữa đi, đừng nhìn lên phòng bạn em nữa… Thục nghĩ về anh Quân. Anh Quân là bạn của anh, “Đại đỉa bồ tát” cũng là bạn của anh. Hẳn là ba người cùng quen nhau ở Sài Gòn. Qua anh Quân, Thục có thể biết thêm về anh được lắm. Thục giao hàng cho “Cỏ Non” xong, về nhà luôn.

Anh Quân gọi điện thoại về, bảo không ăn cơm nhà, đi ăn với bạn. Thục đoán chắc anh đi ăn cùng anh Khương.

Tối, Thục ra bao lơn ngồi chơi một mình, nghe nhạc. Anh Quân về, ra ngồi bên Thục.

Giọng anh vang lên:

- Anh Khương khen Thục hiền. Sao Thục quen anh Khương hay vậy?

Thục tựa đầu trên vòng tay khoanh trên thành bao lơn nhìn xuống những bông hoa sứ:

- Em đi giao hàng… Ảnh nhìn cười cười vậy rồi… tự nhiên… quen hà…

- Ở Sài Gòn có hội đồng hương, bọn anh, những người xa quê thường sinh hoạt ở đó. Ảnh lớn nhất, anh em tôn là “Anh Cả”.

- Ảnh làm gì anh?

- Dân Mỹ thuật ra trường mấy năm rồi. Tài hoa nhưng lận đận. Ảnh viết văn cũng giỏi nữa. Có giải thưởng văn chương đấy. Hồi mới ra trường làm ở Công ty Quảng cáo, vẽ minh họa cho các báo, sáng tác… Nói chung là đủ nghề. Không dưng ảnh xin thôi Công ty Quảng cáo, chỉ để cộng tác với các báo. Rồi không dưng bỏ về quê. Dạo ấy ảnh buồn lắm, anh có hỏi ảnh, ảnh bảo về sám hối sáu tháng. Sám hối điều gì anh không tiện hỏi.

- Hèn gì em thấy ảnh uống cà phê một mình, buồn thiu hà. Chiều nay anh đi ăn với ảnh phải không?

- Ừ. Thục đưa đĩa cho Bích Thủy chưa?

- Dạ rồi. Bích Thủy nói cảm ơn anh.

Anh Quân im lặng không nói gì nữa. Thục cũng im lặng nghĩ ngợi không biết có nên nói cho anh Quân biết Bích Thủy có hẹn với người Sài Gòn không. Rồi Thục quyết định im lặng. Cứ để mọi việc diễn ra tự nhiên. Chưa biết Bích Thủy và anh Quốc Hải rồi sẽ ra thế nào, nói sớm, nhói lòng anh Quân.

- Chiều đi ăn, anh Khương thắc mắc không biết Thục giận ảnh chuyện gì?

Thục không muốn nói dối anh, nhưng cũng không muốn kể chuyện mình. Thục nói tránh:

- Có gì đâu anh. Lúc chiều anh ngồi mà em tưởng là “Đại đỉa bồ tát”, không thèm nhìn chào đó thôi.

Quân đứng dậy:

- Anh Khương là một người tốt. Anh quí mến ảnh. Anh vào đây.

- Dạ.

Thục ngồi thêm một lúc nữa, nghĩ về cuộc hẹn của Bích Thủy ngày mai. Ngày mai, có khi Thục sẽ rủ anh Quân cùng đi. Khi ấy anh sẽ tự hiểu.

Thục đứng dậy vào phòng, tắt nhạc và… ngủ sớm.

Mười

Tầm bảy giờ sáng, Thục chở mẹ lên chùa. Ở đó đã có khá đông phật tử đi làm từ thiện tụ họp. Tám giờ, mọi người lên xe đến Trung tâm Bảo trợ Xã hội phát quà. Công tác này, ni sư Diệu Hạnh tổ chức vài tháng một lần, tùy theo số tiền phật tử đóng góp. Qua chuyến đi này, Thục thấy gia đình mình thật quá hạnh phúc. Xã hội còn biết bao người bất hạnh hơn nhiều.

Đến hơn mười giờ thì công tác xong.

Khi về đến chùa, Thục muốn về nhà ngay, nhưng mẹ còn thích ở lại trò chuyện với các bạn của bà và ni sư. Mẹ bảo Thục đợi mẹ thêm một chút nữa.

Thục lang thang dạo ngoài sân chùa ngắm cảnh. Dạo xong một vòng, Thục ngồi chơi trên băng ghế đá chờ mẹ ra. Lúc ấy từ ngoài cổng chùa có người dắt xe vào. Thục mở lớn mắt vì ngạc nhiên. Người dắt xe vào chùa là anh Khương chứ ai.

Anh Khương cũng nhận ra Thục ngay. Anh cười trước và dừng lại dựng xe dưới gốc sứ. Anh lại bên Thục:

- Ủa, em đi đâu đây?

Thục cười (sao cơn giận của Thục biến đâu mất tiêu):

- Em đi làm công tác từ thiện với mẹ về. Anh đi đâu?

- À, anh có việc cần gặp ni sư Diệu Hạnh.

- Sư cô đang bận khách…

- Vậy hả? Anh chờ vậy?

Rồi vẫn đứng, anh hỏi:

- Anh ngồi được chứ?

Thục nhích qua một chút:

- Anh ngồi đi.

Khương ngồi xuống bên cạnh Thục. Thục chợt nhớ đến những lời kể của anh Quân tối qua. Việc anh vào chùa hôm nay có liên quan gì đến việc anh bỏ thành phố về sáu tháng sám hối không? Thục nghĩ, nhân lúc này cô có thể hỏi anh về chuyện này được. Đang ở sân chùa mà. Không khí và bối cảnh này thích hợp hơn lúc nào hết. Lúc khác và ở nơi khác sẽ khó hỏi hơn.

Thục nói:

- Cho em tò mò về anh một chút. Hôm qua anh Quân có nói anh đang làm ở thành phố bỏ về để sám hối sáu tháng. Chắc có liên quan với việc anh đến chùa hôm nay?

Anh gật đầu:

- Thục thông minh lắm. Em nhận định đúng đấy. Anh đến chùa để thắp hương cho một người thân.

Thục im lặng không hỏi nữa, sợ chạm vào nỗi buồn của anh. Khương lấy từ trong túi áo ra một xấp… phiếu tính tiền. Những phiếu tính tiền cà phê của anh ở “Hiên Lãm Thúy”.

Anh lật mặt lưng của cả xấp phiếu, xòe ra và Thục bàng hoàng. Tất cả những tấm phiếu mà anh đang cầm trên tay đều có vẽ hình Thục. Như tấm phiếu mà My đã có.

Anh cười buồn:

- Giống em quá, phải không? Ai thoạt nhìn cũng tưởng là em hết. Em gái anh đấy.

Thục chợt ớn xương sống khi nhớ lại câu hỏi của ni sư Diệu Hạnh hôm trước:

- Cháu bà con chi với Thục Linh?

Thục buột miệng:

- Em gái anh là Thục Linh.

Anh nhìn sâu vào mắt Thục:

- Em có quen không?

Thục lắc đầu. Anh Khương nhìn xấp phiếu anh cầm trong tay, đầu hơi cúi thấp, giọng đều đều:

- Anh thương Thục Linh lắm… Nó thích biển. Suốt những năm trung học, nó cứ đòi anh dắt đi biển tập bơi. Anh mãi vui với bạn bè mình, không dạy em bơi. Những năm anh là sinh viên, nó đã là một thiếu nữ, cũng vẫn trách anh về chuyện anh không dạy nó bơi. Năm ngoái, Thục Linh đi tắm biển và… chết đuối. Anh ân hận lắm. Trong cái chết của Thục Linh có phần trách nhiệm của anh. Anh đã quá thờ ơ với nó. Nếu như anh quan tâm đến nó hơn, có thể nó không bất hạnh như thế.

Anh hít một hơi thật dài, nói tiếp:

- Di ảnh Thục Linh được gửi vào chùa. Mỗi tháng anh đến thắp hương cho nó hai lần và sám hối tội đã thờ ơ với em gái.

Một giọt nước mắt chực ứa nơi khóe mắt anh, nhưng anh không lau.

- Cái chết của Thục Linh dạy anh một điều. Trong cuộc sống, chỉ cần mình quan tâm đến những người chung quanh hơn, đôi khi họ sẽ không gặp phải những bất hạnh không đáng có. Gần một năm nay anh tập quan tâm đến người khác, bớt nghĩ về mình đi. Thông qua thực tiễn, anh học được một điều khác. Khi mình quan tâm đến mọi người, mọi người sẽ quan tâm đến mình. Nhà thơ Tố Hữu có hai câu thật hay: Có gì đẹp trên đời hơn thế. Người yêu người sống để yêu nhau… Chỉ hai câu đó đủ để ông trở thành danh nhân, chưa cần tới những điều khác…

Giờ thì Thục hiểu lý do để anh trở thành một người khách khác thường ở “Hiên Lãm Thúy” rồi. Anh Khương vẫn tiếp tục:

- Khi anh nhìn thấy em lần đầu ở “Hiên Lãm Thúy”, anh tưởng chừng như gặp lại Thục Linh. Khi biết em là Linh Thục, anh bàng hoàng hơn vì cái tên ngược lại. Thoạt đầu, anh nhìn em như nhìn một người em gái. Càng về sau này, anh có những cảm xúc khác, thật đặc biệt, đủ để vẽ một chân dung thực sự của em. Nhưng anh không làm quen với em ngay, anh đợi cho cảm xúc chín muồi. Thật may cho anh khi chúng ta quen nhau. Thục có thấy kỳ diệu không, anh và em hoàn toàn xa lạ, chỉ nhìn thôi mà quen… Anh biết em cũng có những cảm xúc đặc biệt, đúng không?

Thục im lặng. Lời anh nói làm Thục lâng lâng.

- Anh nghĩ mãi điều gì làm em giận anh hai hôm nay. Chỉ có một lý do thôi. Em thấy anh đứng nhìn lên phòng Bích Thủy, đúng không?

Thục im lặng.

- Đó là một vết thương của anh. Đã thành sẹo rồi. Anh và chị Thiên Thanh của Bích Thủy yêu nhau, khi còn là sinh viên ở Sài Gòn. Bích Thủy không biết anh đâu, nhưng anh biết Bích Thủy. Căn phòng Bích Thủy ở bây giờ, trước kia là của Thiên Thanh. Khi cả hai, anh và Thiên Thanh ra trường, anh đi làm cho công ty Quảng cáo, lúc ấy anh xơ xác lắm. Một hôm, Thiên Thanh thấy anh áo quần lem luốc đang trèo lên trụ treo panô quảng cáo ngoài đường. Thiên Thanh nhận ra anh không phải là người thích hợp trong cuộc sống của cô ấy. Và lơ dần. Đêm em nhìn thấy anh ở đó, anh chỉ muốn nhìn lại một lần cuối vết thương của mình. Để vĩnh viễn quên đi. Thiên Thanh lấy chồng nước ngoài mà, đúng không? Xét cho cùng Thiên Thanh không có gì sai. Anh bằng lòng với sự xếp đặt của trời đất.

Anh ngẩng nhìn Thục. Hạt nước mắt không rơi nơi khóe mắt của anh đã khô.

- Anh nói nhiều quá, Thục há?

Anh hỏi mà không cần Thục trả lời, vì anh đã nói tiếp rồi, thật chậm:

- Và trời đất đã xếp đặt cho anh gặp em.

Mẹ Thục đã ra. Khương đứng dậy, gật đầu chào bà. Trong nhất thời, mẹ Thục không nhớ ra anh là người đã được nghe những lời “có cánh” của bà ca tụng con gái. Khi anh dắt xe vào bên trong rồi, bà hỏi Thục:

- Ai đấy? Mẹ thấy cậu này quen quen.

Thục cười:

- Hôm trước ảnh mua cà phê, mẹ khoe con với ảnh đó thôi. Bạn anh Quân đấy.

Thục chở mẹ về. Cô quên hết mọi chuyện. Chỉ còn nhớ câu cuối cùng của anh. Và trời đất đã xếp đặt cho anh gặp em.

Khi về đến nhà, Thục hỏi anh Quân ngay từ sáng đến giờ Bích Thủy có điện thoại đến không, Quân trả lời không. Kể từ lúc đó, Thục giành “trực” quầy hàng. Cho đến giờ cơm, Bích Thủy vẫn không gọi điện thoại đến. Cơm xong, điện thoại vẫn im ỉm. Hiệu cà phê nhà Thục có thói quen kéo cửa nghỉ trưa từ mười hai giờ đến hơn một giờ. Hiệu cà phê nghỉ bán nhưng Thục không lên lầu theo lệ thường. Cô nằm trên chiếc ghế xếp nghỉ tạm. Mẹ thấy lạ, hỏi, Thục không giấu, bảo chờ điện thoại của Bích Thủy.

Thục nằm nhắm mắt nhưng không ngủ, chỉ mơ mơ màng màng. Chốc lát, Thục lại mở mắt nhìn lên đồng hồ treo tường. Kim đồng hồ chậm chạp nhích dần, nhích dần đến một giờ ba mươi. Thục dậy đi rửa mặt rồi vào kéo cửa mở tiệm tiếp tục bán hàng buổi chiều.

Rồi cũng đến hai giờ, Thục bắt đầu nóng ruột tự hỏi Bích Thủy nghĩ sao mà từ sáng đến giờ không liên lạc với Thục. Nhỏ Bích Thủy này nhiều lúc thật đáng ghét.

Mẹ từ trên lầu xuống thấy Thục vẫn trực nơi quầy hàng, chợt nhớ Thục chờ điện thoại. Mẹ hỏi:

- Nó vẫn chưa gọi à?

- Dạ chưa.

- Có việc gì mà phải chờ suốt thế?

- Việc riêng của con với nó thôi.

- Nếu nó không gọi đến thì mình gọi cho nó chứ, việc gì phải chờ như vậy!

Thục vỗ trán. Thục ngu ơi là ngu! Chỉ có thế mà sao không nghĩ ra. Thục bước ngay lại máy điện thoại. Trong ống nghe không có tiếng u dài, mà tít tít liên tục báo máy bên kia bận. Thục nghĩ hay là lúc này nó đang gọi cho mình. Cô gác máy xuống chờ một lúc. Thục đợi vài phút, không thấy chuông reo. Thục nhấc máy bấm số của Bích Thủy lần thứ hai. Lại chỉ có tít… tít… tít… tít…

Chết rồi! Hay là máy hư? Cũng không biết máy nhà Thục hay nhà Bích Thủy hư nữa. Hay đường dây bị chập ở đâu đó? Thục đưa mắt nhìn lên đồng hồ treo tường lần này không biết là lần thứ mấy. Hai giờ mười lăm. Thục quyết định không chờ Bích Thủy nữa. Thục nói với mẹ:

- Máy điện thoại thế nào ấy! Cứ tít tít miết! Con không chờ điện thoại của nó nữa. Con đến nhà nó đây.

Thục phóng lên phòng thay quần áo, thật nhanh. Xong, cô qua phòng anh Quân gõ cửa.

Tiếng Quân từ trong vọng ra:

- Ba hả ba?

- Em đây. Đi uống cà phê với em, chiều nay em đãi.

Cửa mở ngay tức khắc. Anh Quân “lên đồ” tự lúc nào rồi, chắc là cũng định đi chơi, cười:

- Hà hà… Đang định đi uống cà phê, được Thục rủ, khỏe quá.

Hai anh em lấy xe ra khỏi nhà thì đã hai giờ ba mươi. Hai anh em đi chung một xe của anh Quân. Anh Quân hỏi:

- Uống đâu? Đến “Hiên Lãm Thúy” nhé?

- Đến quán chị Hương “su mô” đi anh. Nhìn biển thích hơn.

Anh Quân chở Thục đến quán “chị Hương”. Thục nhìn đồng hồ tay: hai giờ ba mươi lăm. Đến quán, vừa kịp dựng xe, Thục nhác thấy Bích Thủy đứng phía trong sâu, vùng vằng với một người con trai. Thục thấy cánh tay Bích Thủy vung lên, rồi ngay lập tức Bích Thủy bị xô ngã ra đất. Anh Quân lập tức lao vào quán.

Khi anh Quân nắm ngực áo của người kia quát:

- Làm gì đánh người ta?

Lập tức anh bị xô té ngay. Rồi cứ như từ trên trời rơi xuống, băng “tứ quái” bỗng lù lù xuất hiện hùa vào đánh anh Quân. Thục la lên:

- Chị Hương ơi, có đánh nhau. Chị Hương…

Bích Thủy đã dạt ra ngoài đến chỗ Thục. Mặt Bích Thủy tái xanh.

Ở đám đánh nhau, anh Quân đã đứng dậy được, nhưng một không thể chọi năm được.

Trong ki-ốt, tiếng chị Hương hét:

- Mấy người phá quán tui hả?

Chị bấm điện thoại gọi cảnh sát cơ động 113.

Rồi chị gác máy lao ra khỏi ki-ốt cùng một người đàn ông vóc dáng chỉ bằng nửa chị. Chồng chị đó.

Ngay lập tức, anh Quân có trợ thủ. Tuy vậy tình hình ở quán trở nên lộn xộn hơn. Bàn và ghế đổ tứ tung. Tiếng hét. Tiếng chửi thề. Tương quan lực lượng là 3 chọi 5.

Thục đã kịp nhận ra người thanh niên xô ngã Bích Thủy là ai. Thật không ngờ, đó chính là “Đại đỉa bồ tát”.

Có tiếng xe gắn máy và hai chiếc mô tô của cảnh sát cơ động ghé vào quán. Tiếng còi thổi. Băng “tứ quái” và “Đại đỉa bồ tát” bỏ chạy nhưng không thoát được bốn chiến sĩ cảnh sát cơ động. Cả bốn tên trong băng "tứ quái" bị tóm cổ. “Đại đỉa bồ tát” chạy thoát nhưng chiếc xe của hắn còn ở tại sân quán.

Chỉ vài phút sau, mấy anh cảnh sát lấy được từ người nhóm "tứ quái" mấy tép heroin.

Trật tự ở quán được lập lại.

Tuy vậy, khung cảnh vẫn hỗn độn.

Bích Thủy đã hoàn hồn, nói với Thục trước khi tường trình sự việc với các anh cảnh sát:

- Thật không ngờ! Mình hoàn toàn không ngờ anh Quốc Hải mà mình trân trọng chính là… “Đại đỉa bồ tát”.

Thông báo của Bích Thủy làm Thục chới với.

Khi Bích Thủy quay vào làm việc với các anh cảnh sát, Thục vẫn còn ngẩn ngơ…

Mười một

Bích Thủy và Thục ngồi đong đưa trên ghế xích đu dưới tàn cây sứ. Bích Thủy kể:

- Hôm qua, đúng mười giờ sáng, mình nhận được điện thoại của Quốc Hải. Như đã bàn với Thục, mình hẹn anh Hải hai giờ chiều gặp nhau ở quán chị Hương. Sau cuộc điện thoại đó, vì biết Thục đi với mẹ theo chùa làm công tác từ thiện, Thủy định để khi đến quán rồi nhờ điện thoại của quán gọi về cho Thục cũng được.

Hai giờ chiều, mình đến quán, thấy “Đại đỉa bồ tát” đã có ở đó rồi. Thủy vào trong ki-ốt mượn điện thoại chị Hương gọi cho Thục, nhưng điện thoại nhà Thục cứ tít tít miết, đành chịu thua.

Gác điện thoại xuống máy, Thủy trở ra chọn một bàn gần mé biển ngồi một mình, thầm nghĩ Thục không nhận được điện thoại, một lúc nữa cũng đến thôi. Bích Thủy ngồi nhìn ra biển nhưng liếc mắt sang bên, thấy “Đại đỉa bồ tát” ngồi chung bàn với băng "tứ quái" ra vẻ "đại ca” lắm. Lúc ấy, trong quán còn một bàn có hai thanh niên khác ngồi nữa. Mình không biết trong hai người có ai là Quốc Hải không vì khi hẹn, anh Hải nói Bích Thủy cứ ở đó, khi anh đến anh sẽ tự giới thiệu.

Chỉ một chút sau đó, “Đại đỉa bồ tát” rời bàn đứng dậy tới bên bàn mình.

Mình cảm thấy khó chịu, nhưng không nói gì. “Đại đỉa bồ tát” rất tự nhiên kéo ghế ngồi xuống bàn mình, cười nói:

- Bích Thủy, không nhận ra anh sao?

Mình làm thinh, thầm mong Thục đến kịp lúc. “Đại đỉa bồ tát” nghiêng đầu nhìn mình, cười:

- Anh nhận được thư của Bích Thủy, vội liên lạc với Bích Thủy ngay. Anh là… Quốc Hải đây!

Khi nghe “Đại đỉa bồ tát” xưng tên, mình “quê” dễ sợ. Mặt đỏ bừng. Không ngờ người mà mình ghét cay ghét đắng lại dính vào chuyện giao lưu của mình với anh Quốc Hải ở Sài Gòn. Mình nghĩ có gì uẩn khúc đây! Làm sao “Đại đỉa bồ tát” lại có thể là Quốc Hải được? “Đại đỉa bồ tát” vẫn ở đây, còn anh Quốc Hải thì ở Sài Gòn kia mà? Tuy vậy, giọng nói của “Đại đỉa bồ tát” thì mình công nhận đúng là giọng mình đã nghe qua điện thoại. Mình cố nén sự bực mình, hỏi:

- Anh quen với anh Quốc Hải?

“Đại đỉa bồ tát” lắc đầu:

- Chính anh là Quốc Hải!

Rồi hắn móc bóp lấy ra tấm… chứng minh thư đưa mình xem. Chứng minh thư xác minh hắn đúng là… Quốc Hải thật! Mình cảm thấy sững sờ. Vẫn không hiểu nổi sao lại có chuyện lạ thường vậy. Mình trả tấm chứng minh thư cho hắn:

- Nhưng anh Quốc Hải ở Sài Gòn cơ mà?

“Đại đỉa bồ tát” cười ranh mãnh:

- Đúng rồi. Đó là một địa chỉ của bạn anh. Anh quá yêu mến Bích Thủy nên đã kỳ công nghĩ cách làm quen với em.

Mình nghe Quốc Hải nói, tức trào máu. Mình biết mình bị lọt bẫy của hắn rồi nhưng cố nén giận, tìm hiểu thêm. Mình nén lòng, nhẹ nhàng nói:

- Em cám ơn sự quý mến của anh. Nhưng em vẫn không hiểu nổi chuyện này. Anh Quốc Hải học ở Kiến trúc, còn anh, em biết anh học bên Công nghệ thực phẩm mà. Anh ở đây, làm sao nhận thư em ở Sài Gòn được?

Quốc Hải nheo mắt:

- Có gì đâu! Anh viết thư cho em, gửi về Sài Gòn nhờ người bạn học bên Kiến Trúc thay bì gửi ra lại cho em. Thư đi đường vòng. Khi nhận được thư em gửi vào, bạn anh điện thoại ra báo tin cho anh biết. Nội dung thư em viết anh được nghe qua điện thoại, do bạn anh đọc. Sau đó, anh hỏi tổng đài điện thoại số của em. Và rồi… bây giờ mình đã gặp nhau ở đây. Cám ơn em đã nhận lời làm bạn với anh. Thủy không biết anh quý mến Thủy đến mức nào đâu. Trong cõi ta bà này, có được một nhỏ em như Thủy, đủ để cảm thấy hạnh phúc, đời hết còn là hư vô.

Hắn nói nghe chối tai không thể chịu nổi. Mình không thể ngờ trong chuyện tình cảm mà hắn “thủ đoạn” như thế. Đó là một sự lường gạt, rõ ràng như thế. Càng nghĩ càng thấm, càng tức giận, mình nói huỵch toẹt ý nghĩ của mình:

- Tôi tin rằng anh nói thật. Và tôi có thể nói hình thức làm quen của anh chỉ là một thủ đoạn lường gạt một người dại dột như tôi. Tôi muốn làm quen với một người anh “tinh thần” ở Sài Gòn chân thành và hoàn toàn trong sáng chứ không phải anh. Bây giờ, tôi hoàn toàn thất vọng khi thấy mình bị gạt. Tôi biết về anh nhiều hơn anh nghĩ. Có nhiều người gọi anh là “Đại đỉa bồ tát”. Tôi biết anh bám theo bạn tôi. Tôi còn biết anh mượn tiền của người ta còn không chịu trả nữa kìa. Tôi không muốn làm quen với anh.

Mình quyết định về. Mình đứng dậy nói:

- Tôi về đây. Anh đừng có bám theo tôi nữa.

Hắn cũng đứng dậy:

- Bích Thủy! Khoan đi đã, nghe anh nói đã.

Mình quay lưng bỏ đi. Hắn vội vã chụp cánh tay mình giữ lại. Thục không thể hiểu nổi cảm giác mình ghê rợn hắn đến thế nào khi hắn chụp cánh tay mình đâu. Lúc ấy mình không kịp suy nghĩ điều gì hết, chỉ có sự tức giận. Mình vung mạnh cánh tay lên. Và bàn tay mình bất ngờ đã tạt trúng vào mặt hắn. Có thể hắn nghĩ đó là một cái tát. Và hắn đã phản ứng lập tức bằng cách xô mình ngã xuống đất với lời mắng mình:

- Đồ mất dạy!

Đó cũng là lúc anh Quân từ bên ngoài chạy vào và cuộc xô xát bắt đầu diễn ra như mọi người biết.

Bích Thủy thôi kể và thở dài:

- Mình dại dột quá phải không Thục? Lâu nay, mình nghĩ mình lanh, nhưng giờ thì thấy rõ chỉ là lanh chanh thôi. Mình còn khờ hơn Thục nhiều. Phải chi mình nghe lời Thục thì đâu có chuyện gì! Giờ bạn bè nghe được, tụi nó sẽ cho mình hai chữ “Đáng đời”.

Thục an ủi bạn:

- Chuyện qua rồi, rút kinh nghiệm thôi.

- Ừ. Không bao giờ mình giao lưu từ xa nữa. Gặp nhau trực tiếp còn chưa tin nổi, huống là “kết bạn tâm thư”.

- Phải đấy. Dò sông dò biển dễ dò. Nào ai lấy thước mà đo lòng người[8]

- Lòng người “Đại đỉa bồ tát” thì lại càng không thể dò nổi.

Bích Thủy nắm tay Thục:

- Thục ơi, sau vụ này mình không mặt mũi nào đi chơi chùa Núi được. Mai chị Thiên Thanh về Sài Gòn, mình đi theo chị vào trong đó vài tuần, để ở đây nguội chuyện này đi, bạn bè thôi nhắc đến nữa. Thục đừng trách mình nhé.

Thục hiểu lòng bạn lắm, khẽ gật gật đầu:

- Đúng rồi. Thủy về Sài Gòn đi. Mình sẽ nói với tụi nó Thủy vào chuẩn bị trước cho năm học mới.

- Thục cho mình gửi lời xin lỗi anh Quân. Mình làm phiền anh Quân quá!

- Được rồi. Thủy đừng bận tâm. Anh Quân không nghĩ gì sâu xa đâu.

- Thục cũng nói với anh Quân rằng Bích Thủy nghĩ kỹ rồi. Bích Thủy chỉ xem anh Quân như anh trai thôi. Thục là em gái anh Quân, mình cũng là em gái anh Quân. Mình không hãnh diện khi có nhiều người ái mộ nữa. Bọn mình còn quá trẻ để… yêu, Thục à.

Thục gật gật đầu.

Bích Thủy trò chuyện với Thục thêm một chút nữa rồi về.

Thục rủ anh Quân ra trò chuyện với mình. Thục kể cho anh nghe về những lời tâm sự của Bích Thủy. Anh Quân lặng thinh nghe Thục nói. Cuối cùng, anh cười buồn:

- Anh thiệt là… nặng vía. Muốn chuyện chi cũng không được hết trơn. Thôi, từ nay chỉ học, tốt nghiệp… thủ khoa cho bố hài lòng. Chuyện gì tới, tự nhiên nó sẽ tới. Anh bằng lòng với sự xếp đặt của trời đất.

Thục nghiêng đầu nhìn anh:

- Câu anh vừa nói đó của anh hay của ai?

- Của anh Khương. Anh học được từ ảnh nhiều thứ lắm. Thục nè, nếu còn gặp lại Bích Thủy trước khi Bích Thủy đi Sài Gòn, Thục nói anh chúc Bích Thủy đi Sài Gòn vui vẻ.

Thục cười:

- Anh thiệt! Chuyện gì cũng nhờ em hết trơn. Sao anh không nhấc điện thoại lên gặp Bích Thủy và trực tiếp chúc nó.

Quân sáng mắt lên:

- Ừ đúng. Anh gọi cho Bích Thủy ngay bây giờ đây.

Sau câu nói, anh rời bàn đá đi vào nhà.

Còn lại một mình, Thục tựa đầu vào dây treo xích đu, mắt nhắm hờ và… nghĩ về anh.

Đoạn kết

Bích Thủy đi Sài Gòn rồi, Thục hủy chuyến đi chơi chùa Núi.

Thục lại trở về với công việc thường ngày của mình. Học thêm Anh văn một chút, vi tính một chút, giải trí với âm nhạc một chút và đi giao hàng. Cũng vẫn thế, Thục và anh nhìn nhau cười chào nhau mỗi ngày. Nhưng Thục nhận ra ánh mắt anh nhìn Thục nói những lời tình yêu. Có điều, anh Khương chỉ nói bằng mắt thôi, còn vẻ ngoài thì anh vẫn thế.

Chiều nay, anh gọi Thục lại và tặng Thục một đĩa nhạc. Thục nhìn đĩa nhạc mỉm cười khi nhớ cũng tựa đĩa này, anh Quân nhờ Thục tặng Bích Thủy. Thục hỏi:

- Tự anh tặng em đĩa này hay ai bày cho anh?

Anh cười:

- Tự anh đấy.

- Anh Quân em cũng nhờ em tặng đĩa này cho Bích Thủy. Trùng hợp ngẫu nhiên.

- Không ngẫu nhiên đâu. Quân hỏi anh nên tặng gì cho người mình yêu. Anh bảo tặng một đĩa nhạc "Vì đó là em".

Thục im lặng và hiểu được anh muốn nói gì. Thục cảm thấy mặt mình nóng bừng. Chắc là Thục đang đỏ mặt. Bên tai cô, tiếng Khương nói nhỏ chỉ vừa đủ nghe:

- Những ngày anh ngồi ở đây… Anh thầm yêu em…

Thục cúi mặt xuống, tay vân vê tà áo.

Rồi Thục ngẩng đầu lên nhìn anh. Thục cầm lấy đĩa nhạc:

- Em cám ơn anh. Em về nhé?

Anh Khương gật đầu.

Thục rời bàn.

Bước chân cô ra khỏi quán, rộn ràng như chân sáo…

Phan Thiết, tháng 5-2004

V.H.M

– Hết –




[1] Kẹo cao su

[2] Chị ấy

[3] Sport: thể thao

[4] Kiều

[5] Kiều

[6] Một nhân vật "quái kiệt" trong truyện chưởng Kim Dung

[7] Tên một ca khúc của Trịnh Công Sơn

[8] Ca dao


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét