Thứ Ba, 20 tháng 8, 2013

Daniel2.html

Thông điệp 3

Sự giàu có không dò được của Đấng Christ trong các sách tiên tri

Sách Đa-ni-ên

H ộ i n g h ị m ù a x u â n n ă m 2 0 1 0 t ạ i S t u t t g a r t

Chương 2 – Bắt đầu thời kỳ dân ngoại đến lần tới thứ hai của Chúa Cứu Thế, tức vị vua

(Tiếp theo)
Cầu nguyện: “Lạy Chúa, chúng con rất muốn chuẩn bị cho sự trở lại của Chúa. Sự khát khao của chúng con là Hội Thánh của Ngài được hoàn thành, vương quốc Ngài được xây dựng xong và Ngài sắp đến. Lạy Chúa, xin hiện đến với chúng con tối hôm nay thật mới! Xin hãy nói với chúng con và hãy mở Lời Ngài trong sách Đa-ni-ên. Amen”.

Đối với chúng ta thì mục đích không phải là giải nghĩa sách Đa-ni-ên hay kiến thức Kinh Thánh, mà nhiều hơn nữa là vương quốc của Đức Chúa Trời. Thật quan trọng đối với Đức Chúa Trời làm sao, rằng nước Ngài đến trên trái đất này. Ngài muốn trị vì trên trái đất này. Vì thế, chúng ta muốn gìn giữ những gì mình đã thấy ở trong lòng.

Khi Chúa đến lần thứ nhất, thông điệp của Ngài là: ” Các ngươi hãy ăn năn, vì Vương Quốc Các Tầng Trời đã đến gần!” (Ma-thi-ơ 4:17). Ngày nay, Hội Thánh là dân của Ngài, dân Y-sơ-ra-ên của Đức Chúa Trời (Ga-la-ti 6:16). Hội Thánh cũng là núi Si-ôn, Giê-ru-sa-lem trên trời (Hê-bơ-rơ 12:22). Một mặt, Hội Thánh ngày nay đã là Vương Quốc Của Các Tầng Trời; mặt khác, Chúa đang chuẩn bị chúng ta để tiếp nhận vương quốc này khi nó đến. Đừng chỉ nghĩ rằng, chúng ta có thể đơn giản sống thật vô tư, rồi nhận được vương quốc. Vì vậy, hiểu Lời Chúa và gìn giữ Lời trong lòng rất quan trọng đối với chúng ta.

Chúng ta cũng phải nhận ra rằng, sự đến của Chúa gần kề như thế nào. Chúng ta đang sống ngày nay trong một thời kỳ đặc biệt mà Kinh Thánh gọi là “sự cuối cùng”. Đó là lý do vì sao Chúa nói ở cuối sách

Ma-thi-ơ ở câu 28:20 rằng: ” Và nầy, Ta thường ở cùng các ngươi luôn cho đến tận thế“. Vì thời đại này sẽ có một kết thúc, và chúng ta đang sống trong thời gian của sự hoàn thành đó.

Sự ứng nghiệm thời kỳ của các dân tộc (ngoại bang)

Trong Lu-ca 21:24, chúng ta đọc: ” Họ sẽ bị ngã dưới lưỡi gươm, sẽ bị đem đi làm phu tù giữa các dân ngoại, thành Giê-ru-sa-lem sẽ bị dân ngoại giày đạp, cho đến chừng nào các kỳ dân ngoại được trọn“. Các thời kỳ dân ngoại đã được trọn vào năm 1967, khi Y-sơ-ra-ên tái chiếm lại phía đông Giê-ru-sa-lem trong Cuộc chiến sáu ngày. Nếu thời kỳ của các dân ngoại đã được trọn rồi, một câu hỏi được đặt ra là Chúa còn chờ đợi điều gì nữa. Tại sao Ngài vẫn chưa quay lại? Tại sao ba năm rưỡi cuối lại không nối tiếp kết thúc của thời kỳ của các dân ngoại? Chỉ có một lý do: Chúng ta vẫn chưa sẵn sàng và chưa đủ tiêu chuẩn để lãnh nhận vương quốc.

Giai đoạn sau năm 1967 đến thời điểm mà Chúa trở lại, chắc chắn không phải để cho chúng ta theo đuổi nhiều mục tiêu riêng của mình. Thay vào đó, Chúa chờ đợi việc xây dựng Hội Thánh được hoàn tất. Chúng ta, những người đang ở trong Hội Thánh, phải được trưởng thành hoàn toàn. Trong nhận thức của chúng ta về Chúa và trong kinh nghiệm với Ngài, chúng ta hiện vẫn chưa đến đúng mức. Nó vẫn còn thiếu sự hợp tác chặt chẽ với Chúa. Cũng như vào thời Nô-ê, Chúa phải đợi cho đến khi “chiếc thuyền” được làm xong, mặc dù thời kỳ đã chín muồi. Vào thời điểm đó, thế gian cũng đã chín muồi cho việc phán xét của Chúa, nhưng nước lụt chỉ đến khi Nô-ê đã xây dựng xong chiếc thuyền. Đức Chúa Trời phải đợi đến lúc đó. Chúng ta có tự hỏi mình rằng: Đức Chúa Trời phải đợi bao lâu nữa cho đến khi Hội Thánh sẵn sàng không? Chúng ta cần phải ý thức rõ rằng, sự kết thúc của thời đại này phụ thuộc vào chúng ta rất nhiều. Thời gian thực ra đã chín muồi từ năm 1967, nhưng Chúa vẫn phải đợi cho đến khi Hội Thánh được hoàn thành và chúng ta trưởng thành để lãnh nhận vương quốc. Thông qua tiếng phán của Chúa trong Hội Thánh, Ngài thúc giục chúng ta phải tiến nhanh hơn nữa, nhưng chúng ta thường quá lười biếng, thậm chí muốn thưởng thức thế gian thêm một chút nữa. Anh em nghĩ Đức Chúa Trời chưa chuẩn bị sẵn hòn đá mà không được tạo bởi tay con người sao (xem Đa-ni-ên 2:34)? Chúa muốn quay trở lại, chấm dứt các vương quốc của thế gian và thiết lập vương quốc Ngài. Thời gian thực sự ngắn ngủi. Chúng ta phải làm gì ở gian đoạn cuối của thời k�! �� này để làm Chúa mau đến hơn?

Đòi hỏi vô lý của nhà vua

Trong năm thứ hai đời vua Nê-bu-cát-nết-sa, vua thấy chiêm bao, thì trong lòng bối rối và mất giấc ngủ. Vậy vua truyền đòi các pháp sư, thuật sĩ, thầy phù thủy, và người Canh-đê để cắt nghĩa chiêm bao cho vua. Họ bèn đến chầu trước mặt vua. Vua nói cùng họ rằng: Ta đã thấy một chiêm bao; và lòng ta bối rối, muốn biết chiêm bao đó. Những người Canh-đê nói cùng vua bằng tiếng A-ram rằng: Tâu vua, chúc vua sống đời đời! Xin thuật chiêm bao cho những kẻ tôi tớ vua, và chúng tôi sẽ giải nghĩa. Vua trả lời cho những người Canh-đê rằng: Lệnh ta đã công bố. Nếu các ngươi không nói cho ta biết chiêm bao đó thể nào và lời giải nó làm sao, thì các ngươi sẽ bị phân thây, nhà các ngươi sẽ trở nên đống phân” (Đa-ni-ên 2:1-5).

Chắn chắn Nê-bu-cát-nết-sa đã không quên giấc mộng. Thế thì tại sao ông lại đòi hỏi người khác biết giấc mộng của mình? Làm sao mà các nhà thông thái và nhà chiêm tinh có thể biết được nhà vua đã nằm chiêm bao thấy gì? Đây chính là chủ quyền của Đức Chúa Trời: Nê-bu-cát-nếtsa đã phải đòi hỏi điều không thể được để Đa-ni-ên được triệu tập.

Chúng ta cũng phải là những người tự giữ mình tinh sạch cho Chúa và hữu dụng cho Ngài. Đặc biệt là những người trẻ phải học để giữ mình trong sạch. Những người là thanh thiếu niên hôm nay giữ mình trong sạch và có ước muốn được Chúa dùng, có cơ hội tốt trung tín với Chúa đến cuối cùng như Đa-ni-ên. Lòng chúng ta không kiên định. Vì thế, thật không dễ đối với Đức Chúa Trời để tìm thấy những người trung tín với Ngài cho đến cuối cùng.

Đức Chúa Trời đã cộng tác với Đa-ni-ên và đã sử dụng tình huống này bằng quyền năng và sự biết trước mọi chuyện của Ngài. Các nhà thông thái trong vương quốc không thể giải nghĩa giấc chiêm bao của nhà vua. Và thế là Nê-bu-cát-nết-sa đã ra lệnh giết họ. Khi Đa-ni-ên nghe điều này, ông yêu cầu được đưa đến nhà vua: “Tức thì Ða-ni-ên vào, xin vua cho mình một hạn nữa, hầu có thể giải nghĩa điềm chiêm bao đó cho vua” (câu 16 và câu 24). Chúng ta cũng có một sự tin cậy như vậy không? Từ đâu mà Đa-ni-ên có sự tin cậy và chắc chắn này? Ông đã kinh nghiệm Đức Chúa Trời một cách phong phú. Như vậy, ông cũng có lòng tin và sự tin tưởng rằng mình có thể giải được giấc mộng. Ông nhận ra được tình huống này đã được Đức Chúa Trời sắp đặt theo chủ quyền của Ngài. Ngày nay, Đức Chúa Trời cũng cần những người như vậy.

Đức Chúa Trời hằng sống và chân thật đã tiết lộ cho Đa-ni-ên bí mật này

Ðoạn, Ða-ni-ên trở về nhà, và tỏ sự ấy cho các bạn mình là Ha-na-nia, Mi-sa-ên và A-xa-ria. Người xin họ cầu Ðức Chúa Trời ở trên trời dủ lòng thương xót họ về sự kín nhiệm nầy, hầu cho Ða-ni-ên và đồng bạn mình khỏi phải chết với các nhà thông thái khác của Ba-by-lôn” (Đa-niên 2:17-18). Trước tiên, Đa-ni-ên chia sẻ yêu cầu của vua với ba người bạn của ông? Và họ đã phản ứng ra sao? Họ đã cầu nguyện. Đa-ni-ên là một người của sự cầu nguyện. Ông đã có thói quen cầu nguyện một ngày ba lần, có lẽ nhiều hơn nữa. Tuy nhiên, ba lần trong ngày, ông đã dành riêng thời gian để cầu nguyện, mặt hướng về Giê-ru-sa-lem (Đa-ni-ên 6:10). Nếu không có sự thông công thường xuyên với Đức Chúa Trời thì không thể có mối quan hệ sống như vậy với Ngài được.

Vậy sự kín nhiệm được tỏ ra cho Ða-ni-ên trong sự hiện thấy ban đêm” (câu 19). Đức Chúa Trời đã không bày tỏ cho Đa-ni-ên trước nhưng đợi cho đến khi Đa-ni-ên cầu nguyện. Nguyên lý này chúng ta cũng phải học. Chúng ta không cần một tâm linh của sự hiểu biết, mà cần một tâm linh của sự khôn ngoan và khải thị. Trong Tân Ước, tất cả đều diễn ra bởi sự khải thị. Làm thế nào mà chúng ta có thể biết được những bí mật ẩn kín trong lòng Đức Chúa Trời, nếu chúng ta không nhận được khải thị từ Ngài? Do đó, chúng ta cũng phải cầu xin Chúa ban cho khải thị trong lúc cầu nguyện – không phải chỉ riêng cho chúng ta, mà để hoàn tất kế hoạch của Ngài.

Sau khi Đức Chúa Trời ban cho ông khải thị, ông nói: ” Ðoạn Ða-niên cất tiếng nói rằng: Ngợi khen danh Ðức Chúa Trời đời đời vô cùng! vì sự khôn ngoan và quyền năng đều thuộc về Ngài. Chính Ngài thay đổi thì giờ và mùa, bỏ và lập các vua; ban sự khôn ngoan cho kẻ khôn ngoan, và sự thông biết cho kẻ tỏ sáng. Chính Ngài tỏ ra những sự sâu xa kín nhiệm; Ngài biết những sự ở trong tối tăm và sự sáng ở với Ngài. Hỡi Ðức Chúa Trời của tổ phụ tôi! Tôi cảm ơn và ngợi khen Ngài, vì Ngài đã ban cho tôi sự khôn ngoan và quyền phép, và bây giờ Ngài đã khiến tôi biết điều chúng tôi cầu hỏi Ngài, mà tỏ cho chúng tôi biết việc của vua” (câu 20-23).

Chúng ta có lòng kính trọng đối với Đức Chúa Trời hằng sống của mình không, Đấng mà không có gì che dấu được, Đấng thay đổi thời gian và thời điểm, Đấng bỏ và lập các vua? Vào cuối thời đại này, chúng ta phải là những người đói khát Đức Chúa Trời hằng sống, tìm kiếm và giữ mối quan hệ như thế với Ngài.

Vậy nên Ða-ni-ên đến nhà A-ri-ốc, là người vua đã truyền cho diệt những nhà thông thái của Ba-by-lôn; và nói cùng người như vầy: Ðừng diệt những nhà thông thái của Ba-by-lôn; nhưng hãy đưa tôi vào trước mặt vua, thì tôi sẽ giải nghĩa điềm chiêm bao cho vua!” (câu 24). “Ðani-ên ở trước mặt vua trả lời rằng: Sự kín nhiệm mà vua đã đòi, thì những nhà thông thái, thuật sĩ, đồng bóng, chiêm tinh đều không có thể tỏ cho vua được. Nhưng có một Ðức Chúa Trời ở trên trời tỏ ra những đều kín nhiệm; và đã cho vua Nê-bu-cát-nết-sa biết điều sẽ tới trong những ngày sau rốt. Vậy, chiêm bao của vua và các sự hiện thấy của đầu vua đã thấy trên giường mình là như vầy” (câu 27-28).

Từ đâu mà Đa-ni-ên đã biết điềm chiêm bao này? Từ Đức Chúa Trời tuyệt diệu ở trên trời! Nê-bu-cát-nết-sa đã được ấn tượng sâu sắc về sự giải thích của Đa-ni-ên và về Đức Chúa Trời của ông, Đấng có thể tiết lộ tất cả điều này. Việc đó đã làm cho Nê-bu-cát-nết-sa tin rằng Đức Chúa Trời của Đa-ni-ên là một Đức Chúa Trời đặc biệt. Nếu chúng ta ngày nay cũng có một mối quan hệ như thế với Đức Chúa Trời hằng sống, chúng ta cũng có thể làm chứng cho Ngài. Nhưng nếu không có mối quan hệ với Đức Chúa Trời hằng sống của mình, không kinh nghiệm Ngài và cũng không biết Ngài một cách tuyệt vời như vậy, thì chúng ta cũng không thể làm chứng cho Ngài trước loài người.

Thông qua điềm chiêm bao, Đức Chúa Trời đã cho cả thế gian biết diễn tiến lịch sử của các quốc gia và cũng cho thấy vương quốc Ngài sẽ đến trên trái đất vào cuối thời đại này. Vậy thì anh em muốn ở đâu? Ở trên trời hay ở trái đất? Vương quốc thiên thượng sẽ đến và lấp đầy trái đất. Giấc mộng này cũng là một viễn tượng cho chúng ta thấy sự kết thúc của thời đại này. Bây giờ chúng ta đã biết nó rồi, vậy chúng ta phải làm gì?

Bấy giờ vua Nê-bu-cát-nết-sa sấp mặt xuống, lạy Ða-ni-ên…” (câu 46). Cuối cùng, cái đầu vàng sấp mình xuống trước Đa-ni-ên.
Hai cái chân dài trong giấc chiêm bao của Nê-bu-cát-nết-sa không chỉ tượng trưng cho đế chế La Mã, mà còn cho sự phát triển của tôn giáo trong đế chế này. Tại đế quốc Tây La Mã phát triển Giáo Hội Công Giáo La Mã, ở đế quốc Đông La Mã phát triển Giáo Hội Chính Thống Giáo. Theo thời gian, Hội Thánh sau một thời gian dài đã sa ngã, trở thành một tổ chức tôn giáo thế tục – trở thành kiệt tác của Sa-tan. Một mặt chúng ta thấy sự phát triển của các vương quốc chính trị của thế giới này, mặt khác chúng ta thấy kẻ thù Đức Chúa Trời cho đến ngày nay cố gắng hủy diệt vương quốc của Đức Chúa Trời bằng những việc tôn giáo thuộc Baby-lôn của hắn. Vì thế, dân Đức Chúa không phải chỉ ra khỏi thế gian mà cũng phải ra khỏi Ba-by-lôn. Chúng ta không phải chỉ được tự do khỏi thế gian này mà cũng phải được giải thoát khỏi tôn giáo (kể cả Thiên Chúa giáo, Cơ Đốc giáo). Đó là một trận chiến thuộc linh.

Vua Nê-bu-cát-nết-sa công nhận rằng, Đức Chúa Trời của Đani-ên là Đức Chúa Trời của các thần và là Chúa của các vua

… Và truyền dâng lễ vật cùng đồ thơm cho người. Ðoạn, vua cất tiếng nói cùng Ða-ni-ên rằng: Quả thật, Ðức Chúa Trời các ngươi là Ðức Chúa Trời của các thần, và là Chúa của các vua; là Đấng tiết lộ điều kín nhiệm, vì Ngài đã ban cho ngươi khả năng giải bầy sự kín nhiệm này” (câu 46-47).

Lời chứng của Đa-ni-ên và của các bạn ông được ban thưởng

Vua bèn tôn Ða-ni-ên lên sang trọng và ban cho người nhiều lễ vật trọng. Vua lập người cai trị cả tỉnh Ba-by-lôn, và làm đầu các quan cai những nhà thông thái của Ba-by-lôn. Ða-ni-ên cầu xin vua, thì vua lập Sa-đơ-rắc, Mê-sác và A-bết-Nê-gô cùng cai trị tỉnh Ba-by-lôn, còn Ðani-ên thì chầu nơi cửa vua” (câu 48-49).

Nê-bu-cát-nết-sa đã lập Đa-ni-ên làm người cai trị. Đa-ni-ên không chỉ nghĩ đến bản thân mà còn nghĩ đến ba người đồng hành. Bốn người anh em này đã được “xây dựng” cùng nhau và là một bằng chứng cho Chúa. Bốn anh em trẻ này, những người giữ mình trong sạch, quan trọng hơn cả điều tiên tri trong chương này. Họ đã hoàn toàn cho kế hoạch của Đức Chúa Trời và do đó cũng hữu dụng cho Ngài.

Qua sách Đa-ni-ên (chương 9), chính các nhà thông thái từ phương Đông cũng biết được nơi sinh của Chúa Giê-su – nếu không thì từ đâu họ biết được điều đó? Ngày nay, Đức Chúa Trời cũng cần nhiều người như Đa-ni-ên. Nguyện xin Chúa chinh phục được một thế hệ trẻ và cũng giữ gìn mọi anh em lớn tuổi hơn để họ trung tín đến cuối cùng. Họ cũng rất quan trọng như thế hệ trẻ. Nguyện xin Chúa khích lệ tất cả chúng ta để tiến lên và để tăng tốc thời điểm Ngài trở lại. Chẳng phải tất cả chúng ta đều có khao khát rằng, Chúa có thể trở lại sớm sao?

Herausgeber: Die Gemeinde in Stuttgart, Filderhauptstr. 61B, 70599 Stuttgart; Tel. 0711-457790; E-Mail: Kontakt@Gemeinde-Stuttgart.de; www.Gemeinde-Stuttgart.de Thông điệp 4

Sự giàu có không dò được của Đấng Christ trong các sách tiên tri

Sách Đa-ni-ên

H ộ i n g h ị m ù a x u â n n ă m 2 0 1 0 t ạ i S t u t t g a r t

Chương 3 – Phản ứng của Nê-bu-cát-nết-sa đối với khải thị đầu tiên của Đức Chúa Trời

Trong các chương 3 và 4 của sách Đa-ni-ên, chúng ta thấy phải ứng của Nê-bu-cát-nết-sa đối với viễn tượng mà ông đã thấy trong chương 2. Con người thì phản ứng khác nhau với những gì mình thấy. Tôi không tin rằng Nê-bu-cát-nết-sa đã hiểu được tại sao Đức Chúa Trời cho ông thấy viễn tượng này. Ông đã bị bản ngã mình khống chế và tự hào về việc, chỉ mình ông là cái đầu bằng vàng và sau ông sẽ không có ai được như ông cả.

Tất cả chúng ta đều như thế. Căn bệnh kiêu ngạo là một phần bản ngã sa ngã của chúng ta. Ngay sau khi chúng ta làm được một chút ít gì hay đạt được một vị trí cao, thì một cái gì đó dâng lên trong chúng ta. Quyền lực và địa vị luôn là một cám dỗ lớn – không chỉ ở Nê-bu-cát-nết-sa . Chúng ta không được đánh giá thấp điểm này, mà phải học từ Nê-bu-cátnết-sa và phải nhìn thấy được điều gì ở đây. Vì có được chép thường xuyên và rõ ràng rằng: “Ðức Chúa Trời chống cự kẻ kiêu ngạo” (Gia-cơ 4:6, 1.Phi-e-rơ 5:5). Cuối cùng, chúng ta không thèm nghe Đức Chúa Trời nữa, vì nghĩ rằng mình có thể làm tất cả mà không cần đến Ngài.

Sự kiêu ngạo đã làm nhiều người sa ngã. Dù người đó có là người tin Chúa hay không, hay dù trong lĩnh vực Cơ Đốc hay trong lĩnh vực thế gian, nó không có sự khác biệt: Đức Chúa Trời chống cự kẻ kiêu ngạo. Điều này cũng đúng với chúng ta trong Hội Thánh. Tất cả đều đến từ Đức Chúa Trời. Việc là cái đầu vàng không phải do Nê-bu-cát-nết-sa đạt được, kể cả khi ông rất đủ tiêu chuẩn. Không, Đức Chúa Trời đã ban cho ông quyền lực này. Nhưng có lẽ Nê-bu-cát-nết-sa không thấy rõ điều này mà ông chỉ tự thấy mình là cái đầu bằng vàng.

Không chỉ có thời đó là như thế. Ngay cả các môn đệ của Chúa Giêsu cũng không muốn nghe gì về đau khổ và sự chết cả, mà muốn có một vị trí trong vương quốc Đức Chúa Trời (Ma-thi-ơ 20:17-28). Họ muốn đến ngai vàng ngay. Cả mẹ của Giăng và Gia-cơ cũng đã muốn sử dụng mối quan hệ tới Chúa Giê-su để các con mình được ngồi bên hữu và bên tả Ngài.

Ngày nay cũng vậy. Chúng ta không là ngoại lệ! Anh em ơi, nếu chúng ta không cẩn thận, tội này, căn bệnh này có thể dễ dàng thức giấc trong chúng ta. Có lẽ hiện giờ chưa thấy được. Nhưng nó có thể bùng phát bất cứ lúc nào.

Chương 4 – Chủ quyền của Đức Chúa Trời và sự phát xét của Ngài dành cho vua Nê-bu-cát-nết-sa

Trong Hội Thánh, vương quốc Ngài, trong nhà của Chúa, chỉ một mình Chúa là Vua và Đầu. Vì Nê-bu-cát-nết-sa đã không hiểu nguyên tắc này nên Đức Chúa Trời đã sửa trị ông một cách triệt để (chương 4).

Giấc chiêm bao đầu tiên chưa đủ, ông đã cần thêm cái thứ hai. Phaolô cũng có một kinh nghiệm tương tự: ông có một mạc khải siêu việt mà Đức Chúa Trời đã đặt ông lên đến tận tầng trời thứ ba. Nhưng Đức Chúa Trời cũng đã chăm sóc ông. Để Phao-lô không lên mình kiêu ngạo về những khải thị này, Đức Chúa Trời đã cho một cái dằm đâm vào thân xác ông (2.Cô-rinh-tô 12:7). Chúng ta phải được sửa trị – trong bất cứ cách nào. Đức Chúa Trời phải sửa trị chúng ta. Thật khốn khổ cho chúng ta, nếu chúng ta không chấp nhận sự sửa trị của Đức Chúa Trời và không sẵn sàng cho điều đó! Giấc chiêm bao của Nê-bu-cát-nết-sa là một lời cảnh báo cho chúng ta.

Vì chúng ta ngày nay đã đến được núi Si-ôn và đến thành của Đức Chúa Trời hằng sống, Giê-ru-sa-lem thiên thượng (Hê-bơ-rơ 12:22), chúng ta có thể dễ dàng ngạo mạn – đặc biệt là đối với các tín đồ khác ở Ba-by-lôn. Anh em đã làm gì để được điều đó? Anh em giỏi hơn người khác sao? Đó là ân điển và sự thương xót của Chúa. Hoàn cảnh của Nêbu-cát-nết-sa không được nhắc tới. Ai đã định trước ông là con của cha mình? Đó không phải là lựa chọn của ông. Đối với nhà của Chúa chúng ta và vương quốc Ngài, tất cả chúng ta phải học bài học này.

Chúa là Đức Chúa Trời; Ngài đã sẵn sàng để tự hạ mình. Ngài không chỉ là một con người, thậm chí Ngài đã trở thành một nô lệ. Ngài đã có quyền lựa chọn, là một nhà vua, sinh ra trong một cung điện hay là sinh ra trong nhà của người nghèo. Anh em sẽ chọn gì? Chúa đã chọn để được sinh ra trong cảnh nghèo khổ. Ngài là Đấng Tối Cao, nhưng Ngài đã sẵn sàng để trở thành kẻ thấp hèn nhất, thậm chí là một con trùng: “Nhưng tôi là một con trùng, chớ chẳng phải người đâu” (Thi Thiên 22:6). Chúng ta không được phép quên điều này. Đây không phải là một câu không đáng kể, mà là một câu rất quan trọng. Chúa đã hạ mình rất nhiều, khi Ngài nói: “Tôi không phải là người, mà là một con trùng”. Ngài đã sẵn sàng để bị xử lý bởi tạo vật của mình.

Trái lại, ở đây chúng ta thấy Nê-bu-cát-nết-sa sau sự hiện thấy đã tự nâng cao mình đến nỗi ra lệnh làm một bức tượng vàng. Ông muốn là tất cả. Loài người chúng ta là như thế. Nếu chúng ta có được chút năng lực gì và Chúa sử dụng chúng ta được một chút thôi, thì chúng ta đã cho là mình biết tất cả và mọi người phải nghe theo mình. Nhưng cuối cùng là sự hủy hoại và sụp đổ.

Cho nên, chương này rất quan trọng cho chúng ta, để chúng ta đừng bao giờ cho mình là rất phi thường. Ngài phi thường, chúng ta chẳng là gì cả. Chúng ta là cái gì? Không phải Chúa đã nói: “ngoài Ta, các ngươi chẳng làm chi được” (Giăng 15:5)? Điều này chúng ta không được quên. Tất cả đến từ Ngài. Ngài là Đấng lập vua này và bỏ vua kia.

Phản ứng của Nê-bu-cát-nết-sa đối với khải thị thứ hai của Đức Chúa Trời

Vì thế, trong Đa-ni-ên chương 4, Nê-bu-cát-nết-sa phải nằm chiêm bao một lần nữa. Ngay cả sau giấc chiêm bao này và sau sự giải nghĩa của Đa-ni-ên, ông vẫn không có tai để nghe.

Ta, Nê-bu-cát-nết-sa, sống vô tư và vui thỏa trong cung điện ta. Ta thấy một điềm chiêm bao làm cho ta sợ sệt; những ý tưởng của ta ở trên giường, và những sự hiện thấy của đầu ta làm cho ta kinh hoàng” (Đani-ên 4:4-5). Thật là lành mạnh khi được Đức Chúa Trời làm hoảng sợ theo cách này để chúng ta đừng đánh giá mình cao quá. Ở trong sự kính sợ và run rẩy là tốt, không phải trước con người mà trước Chúa. Chúng ta không cần sợ con người. Nhưng đối với Đức Chúa Trời hằng sống, chúng ta phải kính sợ. Chính Chúa đã nói: “Ðừng sợ kẻ giết thân thể mà không giết được tâm hồn; nhưng thà sợ Ðấng làm cho mất được tâm hồn và thân thể trong địa ngục” (Ma-thi-ơ 10:28). Tất cả những gì họ có thể làm được là giết chết người khác. Nhưng sau đó họ không làm gì được nữa. Nhưng đối với Đức Chúa Trời, cái chết không phải là sự kết thúc. Sau đó còn sự phán xét nữa. Và sau sự phán xét là sự chết thứ hai. Vậy anh em phải sợ ai hơn?

Vì thế, trong Thi Thiên 147:11 nói rằng: ” Ngài đẹp lòng người kính sợ Ngài, Và kẻ trông đợi sự nhơn từ của Ngài“. Tại sao chúng ta nói nhiều điều vô nghĩa và nhiều điều tiên tri kỳ cục và nghĩ mình là những nhà tiên tri? Vào thời Xa-cha-ri, không ai dám nói mình là nhà tiên tri nữa (Xa-cha-ri 13:4). Tất cả chúng ta phải học kính sợ Đức Chúa Trời hằng sống này.

Vậy ta truyền chiếu chỉ, đem hết thảy những nhà thông thái của Baby-lôn đến trước mặt ta, hầu cho họ giải nghĩa điềm chiêm bao cho ta. Bấy giờ, các pháp sư, thuật sĩ, người Canh-đê, và các nhà chiêm tinh đều đến“. Lẽ ra ông phải hiểu biết hơn. Loài người chúng ta không học nhanh được, chúng ta quên nhiều thứ. Mặc dù chúng ta thực sự biết rằng, con người không phải là những cố vấn đích thực, chúng ta cứ tìm kiếm họ. Tại sao anh em không đến thẳng với Đức Chúa Trời hằng sống? Đối với nhiều người trong chúng ta, Ngài vẫn còn ở quá xa. Chúng ta nghĩ: “Ngài không nghe tôi và tôi cũng không nghe thấy Ngài. Hay có lẽ Ngài nghe tôi, nhưng tôi không nghe Ngài được. Nhưng nếu tôi đến với người anh em này, thì anh ta có thể nghe tôi và tôi cũng có thể nghe anh ta được”. Hãy thay đổi thói quen của anh em! Hãy học cách luôn đến với Đức Chúa Trời hằng sống! Trong Khải Huyền 2 và 3, ở các thư tín luân lưu gửi các Hội Thánh luôn được lặp lại câu: “Ai có tai, hãy nghe“. Hãy nói với Chúa: “Lạy Chúa, xin ban cho con tai để nghe Ngài!” Chúng ta muốn học để nghe tiếng Ngài.

“…ta thuật chiêm bao cho họ nghe, nhưng không ai giải được ý nghĩa chiêm bao cả. Cuối cùng, Đa-ni-ên vào chầu ta, gọi là Bên-tơ-xát-sa theo tên thần của ta, và linh các bậc thần thánh ngự trong người. Ta thuật lại chiêm bao cho người” (Đa-ni-ên 4:7b-8). Chắc hẳn Nê-bu-cátnết-sa đã nhận ra được rằng, vị thần của ông chẳng làm được gì cả. Nếu vị thần của ông có khả năng gì đó thì tất cả các pháp sư, thuật sĩ, người Canh-đê, nhà chiêm tinh này đã có thể giải nghĩa được giấc chiêm bao thứ nhất lúc trước và bây giờ có thể giải thích giấc chiêm bao thứ hai. Nhưng Nê-bu-cát-nết-sa cứng đầu, ông không muốn đổi thần của mình.

Nhiều người đến Hội Thánh và thực sự đã nếm được mùi vị gì đó: “Ở đây là tốt”. Nhưng họ không muốn thay đổi, họ không muốn rời bỏ “thần cũ” của mình. Họ giữ chặt “thần cũ” – mặc dù họ biết rằng “thần của Đani-ên” tốt hơn nhiều, thậm chí đã được chứng minh.

Khi Chúa Giê-su đến trái đất này, con người đã thấy thật nhiều phép lạ và dấu hiệu, họ đã nghe lời của Ngài, những lời đầy uy quyền, sự sống và quyền năng, hoàn toàn khác hẳn lời dạy của các thầy dạy Kinh Thánh (thầy thông giáo) – tuy vậy, họ không muốn thay đổi, không muốn “đổi thần”. Vì thế Chúa thực sự phải sửa trị nặng chúng ta để sửa đổi chúng ta.

Sự phán xét, sửa trị và lòng thương xót của Đức Chúa Trời

Nhiều người cầu nguyện rằng: “Lạy Chúa, chúng con muốn được biến đổi!”. Chúa sẽ hỏi: “Các ngươi có thực sự muốn điều đó không?” Sự biến đổi không xảy ra sau một đêm như là anh em đi ngủ vào buổi tối, sáng sớm hôm sau thức dậy thì được biến đổi. Nếu được như vậy thì tuyệt quá. Tôi ước rằng nó đơn giản như thế. Tiếc rằng nó không phải như vậy. Và Đức Chúa Trời cũng không thể thay đổi Nê-bu-cát-nết-sa một cách nhanh chóng như vậy được. Nhưng Ngài đã cảnh báo ông.

Qua việc Đức Chúa Trời xử A-na-nia và Sa-phô-ra (Công Vụ Các Sứ Đồ 5:1-10) chúng ta thấy nguyên tắc rất quan trọng là anh em không được phép lừa dối Đức Thánh Linh! Đó phải là sự cảnh báo cho tất cả trong 2000 năm qua cho đến ngày nay. Chúng ta cho rằng Chúa không còn cho nó là nghiêm trọng nữa, vì ngày nay không ai còn bị chết và khiêng đi chôn cả. Như vậy là dại dột. Nếu anh em không học được trong trường hợp này, anh em sẽ không học được trong 1000 trường hợp khác. Một ngày nào đó, anh em sẽ lãnh chịu hậu quả. Không phải ngẫu nhiên mà có câu: “Sa vào tay Ðức Chúa Trời hằng sống là sự đáng kinh khiếp thay!” (Hê-bơ-rơ 10:31). Đừng nghĩ rằng, nếu chúng ta ở trong Hội Thánh không bị xử lý việc gì đó, thì không có gì xấu cả và có thể để tiếp tục như vậy. Không, Đức Chúa Trời sẽ xử lý.

Bên-tơ-xát-sa, người làm đầu các thuật sĩ … ” (Đa-ni-ên 4:9). Đây không phải là một danh hiệu tốt. Anh em muốn có một danh hiệu không? Tốt hơn là chúng ta từ bỏ nó. Danh hiệu này không đến từ Chúa mà bởi Nê-bu-cát-nết-sa. Trong Hội Thánh, chúng ta dị ứng vơi những danh hiệu như vậy, ví dụ như “người được tôn trọng” (danh hiệu dành cho các linh mục, mục sư… cao cấp của Công Giáo và Tin Lành). Một danh hiệu như thế không thuộc về nước Đức Chúa Trời.

“. ..bởi ta biết rằng linh của các thần thánh ở trong người, và không có một điều kín nhiệm nào là khó cho ngươi, vậy hãy bảo cho ta những sự hiện thấy trong chiêm bao ta đã thấy, và hãy giải nghĩa!” Nếu Nê-bucát-nết-sa đã biết vậy, tai sao ông lại không gọi Đa-ni-ên liền.

Sửa trị cho sự cứu rỗi và cho đầy đủ phẩm chất để lãnh nhận vương quốc

Đức Chúa Trời đã sửa trị Nê-bu-cát-nết-sa rất nặng trong bảy năm. Nhưng điều này nhằm mục đích cứu rỗi ông. Sự sửa trị này không phải là kết cục của ông, mà là sự cứu rỗi cho ông. Chúng ta phải sẵn sàng để Đức Chúa Trời sửa trị mình. Phục vụ cho việc đó là những hoàn cảnh và những khó khăn khác nhau mà chúng ta vượt qua. Chúng ta phải sẵn sàng chấp nhận việc sửa trị của Chúa và thấy bàn tay Ngài trong đó. Mọi thứ đều có nghĩa, đặc biệt là đối với chúng ta, vì Đức Chúa Trời yêu thương chúng ta. Vì thế, Phao-lô đã nói: “Vả, chúng ta biết rằng mọi sự hiệp lại làm ích cho kẻ yêu mến Ðức Chúa Trời” (Rô-ma 8:28). Tất cả mọi thứ phục vụ tốt nhất là cho việc sửa trị, cứu rỗi và biến đổi, để chúng ta có đủ phẩm chất và được trang bị cho việc nhận lãnh vương quốc Đức Chúa Trời.

Nếu anh em không sẵn sàng để được sửa trị bây giờ, Đức Chúa Trời sẽ đợi đến khi Ngài thiết lập xong vương quốc của Ngài. Sau đó, Ngài sẽ sửa trị anh em trong thời gian của Vương Quốc Ngàn Năm. Sớm muộn gì mỗi người trong chúng ta cũng bị sửa trị. Bây giờ thì nó diễn ra bởi ân điển Ngài. Nếu anh em để mình được sửa trị lúc này, thì thời gian của sự sửa trị có giới hạn và anh em gặt hái được sự sống. Nếu anh em đợi đến lúc Chúa chúng ta đến, Ngài sẽ sửa trị anh em không theo ân điển mà theo sự công chính của Ngài. Điều này sẽ như là qua lửa vậy. Và thời gian sửa trị chắc chắn sẽ kéo dài hơn – xa cách Chúa, ở nơi tối tăm bên ngoài, nơi sẽ có khóc lóc và nghiến răng (Ma-thi-ơ 22:13; 24:51; 25:30). Chúng ta không được phép quên điều đó, và thật là tốt để được nhắc nhở liên tục về nó.

Lời Đức Chúa Trời được ứng nghiệm
Nê-bu-cát-nết-sa đã rất ấn tượng về giấc mơ của ông, nhưng chỉ mình hiểu biết và giáo lý thôi thì không đủ. Điều này chúng ta phải học hỏi.

Bấy giờ Ða-ni-ên, gọi tên là Bên-tơ-xát-sa, bị sững người trong chốc lát, và những ý tưởng làm cho người hoảng sợ” (Đa-ni-ên 4:19). Mặc dù không liên quan đến mình, nhưng Đa-ni-ên đã kinh hoàng về lời này. Nó cho thấy, Đa-ni-ên là một người như thế nào và cách ông xử sự với Lời Chúa ra sao. Lời Đức Chúa Trời không chỉ được chấp nhận như một sự dạy dỗ hay một lời cảnh báo, mà Lời Đức Chúa Trời sẽ còn được ứng nghiệm. Chúng ta quá hời hợt với Lời Chúa. Chúng ta nghĩ mình có thể hiểu và giải thích Lời theo cách này hay cách khác để phù hợp với chúng ta. Nhưng Đa-ni-ên đã có sự kính sợ. Chúng ta cần phải có một ý thức bên trong như vậy để xem trọng Lời Đức Chúa Trời.

Trong những câu kế, Đa-ni-ê mô tả giấc chiêm bao rất chính xác. Điều này nói lên rằng, khi liên hệ với Lời Chúa, Đa-ni-ên đã chính xác như thế nào.

Đức Chúa Trời đã cho Nê-bu-cát-nết-sa thấy bản chất thực của ông là gì – một con thú (4:32). Trong xác thịt của mình, chúng ta cũng giống như loài vật bốn chân. Lúc đầu, Nê-bu-cát-nết-sa có thể đã sợ hãi, nhưng chỉ sau 12 tháng, ông đã quên tất cả mọi thứ! Đó cũng là kinh nghiệm của chúng ta. Ngay sau hội nghị thì chúng ta hoàn toàn cho vương quốc Đức Chúa Trời, nhưng một thời gian sau, lại mất dần viễn tượng, chúng ta không còn nghĩ nhiều về vương quốc nữa, và sau 12 tháng thì tất cả sẽ mất hết.

Hết thảy những sự đó đều đến cho vua Nê-bu-cát-nết-sa. Khi khỏi mười hai tháng, vua đi dạo trong hoàng cung Ba-by-lôn, thì cất tiếng mà nói rằng: Ðây chẳng phải là Ba-by-lôn lớn mà ta đã dựng, bởi quyền cao cả ta, để làm đế đô ta, và làm sự vinh hiển oai nghi của ta sao?” (Đa-ni-ên 4:28-30). Điều này chúng ta cũng từng nghe: “Nếu không có tôi thì Hội Thánh ở đâu?” Một lời như vậy thật đáng sợ! Nhưng lúc đó, nhiều anh em đã nói: “Vâng, amen”. Như thế, họ cũng phạm tội chung. Anh em, hãy học từ điều này! Tất cả chúng ta ngày nay phải học. Nếu không, chúng ta cũng sẽ kinh nghiệm giống như vậy. Những điều Đức Chúa Trời đã phán sẽ ứng nghiệm – không chỉ ở Nê-bu-cát-nết-sa.

Lời chưa ra khỏi miệng vua, thì có tiếng từ trên trời xuống rằng: Hỡi Nê-bu-cát-nết-sa, đã báo cho ngươi biết rằng: Ngôi nước đã lìa khỏi ngươi” (Đa-ni-ên 4:31). Đức Chúa Trời đã không chờ một giây nào cả. Những gì Đức Chúa Trời phán sẽ được ứng nghiệm. Điều này tất cả chúng ta phải học trong Hội Thánh.

Sự sửa trị bởi ân điển

Mỗi suy nghĩ mà nói rằng anh em là cái gì đó, anh em phải ghét nó, thậm chí phải dùng áp lực để từ chối nó. Chúa đã nói: “Vậy nếu con mắt bên hữu xui cho ngươi phạm tội, thì hãy móc mà quăng nó cho xa ngươi đi; vì thà chịu một phần thân thể ngươi phải hư, còn hơn là cả thân thể bị ném vào địa ngục” (Ma-thi-ơ 5:29). Anh em phải để Chúa sửa trị con mắt của mình, đừng chỉ nói rằng: “Tôi là như vậy đó”. Hãy hướng lòng mình tới Chúa và thưa: “Lạy Chúa, hãy sửa trị con bằng thập tự giá của Ngài!”. Chính vì thế mà Chúa đã chịu chết. Chúa không ám chỉ rằng chúng ta theo nghĩa đen phải dứt bỏ các chi thể của mình, nếu vậy thì chúng ta sẽ sớm không còn mắt, tay chân, môi và lưỡi nữa, và chúng ta ngồi ở đây như những người tàn tật, mù lòa, què quặt. Chúng ta phải dứt bỏ như thế nào? Chúng ta hãy để Chúa cắt bỏ nó. Anh em phải nói trước Chúa rằng: “Lạy Chúa, con không muốn có nó nữa. Con xét đoán nó. Hãy cứu con khỏi nó, Chúa Giê-su. Con không muốn nó ở trong con”. Nếu anh em không xử lý nó, nó sẽ làm hỏng anh em. Cuối cùng, anh em đánh mất vương quốc Chúa. Vì thế Chúa Giê-su đã phán: “thà rằng què chân mà vào sự sống, còn hơn là đủ hai chân mà bị quăng vào địa ngục” (Mác 9:45, Ma-thi-ơ 18:8). Hãy học cách để Chúa sửa trị mình! Ngay từ bây giờ! Đừng đợi! Thưa với Chúa: “Lạy Chúa, bây giờ con rất muốn học từ Chúa và để Chúa sửa trị con. Hãy làm điều đó bởi ân điển Ngài, lạy Chúa Giê-su!” Ngày nay vẫn còn là thời kỳ ân điển. Chúa có thể sửa trị bởi ân điển của Ngài. Ngài sẽ dạy d�! �� và rèn luyện anh em bởi ân điển (Tít 2:11-12). Ân điển ngày nay rất hữu ích. Đừng nghĩ rằng ân điển chỉ dùng để thưởng thức! Ân điển cũng như một lưỡi dao phẫu thuật và cắt bỏ điều xấu. Đó là một ân điển để được Chúa sửa trị và chịu khổ vì nó. Phao-lô đã nói: “Ngài nhơn Ðấng Christ, ban ơn cho anh em, không những tin Ðấng Christ mà thôi, lại phải chịu khổ vì Ngài nữa” (Phi-líp 1:29).

Sự sửa trị triệt để

Ngươi sẽ bị đuổi khỏi giữa loài người, sẽ ở với thú đồng; sẽ bị buộc phải ăn cỏ như bò, rồi bảy kỳ sẽ trải qua trên ngươi…” (Đa-ni-ên 4:32). Nghĩa là, sự sửa trị cần có thời gian. “Bảy” có nghĩa là một thời gian trọn vẹn cho sự tác động của Đức Chúa Trời. Nếu Đức Chúa Trời sửa trị chúng ta, Ngài sẽ làm một cách triệt để – ở đây không có sự rút ngắn. Nếu không như vậy, một ngày nào đó nó lại nổi lên, vì gốc rễ chưa được chữa trị. Nhiều người trong chúng ta chỉ muốn cắt ngắn và che đậy, nhưng cuối cùng họ có nan đề. Chúa phải sửa trị chúng ta một cách triệt để – “bảy năm dài”.

Kết quả việc sửa trị của Đức Chúa Trời

Sau bảy năm, Đức Chúa Trời đã phục hồi Nê-bu-cát-nết-sa trở lại. “…Cho đến khi ngươi nhận biết rằng Ðấng Tối Cao cầm quyền trên mọi vương quốc của loài người, và Ngài muốn giao quyền thống trị cho ai tùy ý Ngài” (Đa-ni-ên 4:32). Sự nhận biết này không phải là hiểu biết trong đầu, mà là một nhận thức sâu bên trong. Bảy năm trước, ông đã nghe từ Đa-ni-ên và có ấn tượng về nó. Nhưng có ấn tượng vẫn chưa đủ. Ông phải đi qua bảy năm. Sau đó ông đã nhận ra rằng “Ðấng Tối Cao cầm quyền trên mọi vương quốc của loài người, và Ngài muốn giao quyền thống trị cho ai tùy ý Ngài“. Bây giờ ông đã biết, không phải bởi quyền lực và sức mạnh của mình mà ông đã xây dựng tất cả; đó là bởi Đức Chúa Trời hằng sống ở trên trời.

Ðến cuối cùng những ngày đó, ta đây, Nê-bu-cát-nết-sa, ngước mắt lên trời, trí khôn đã phục lại cho ta, và ta xưng tạ Ðấng Tối Cao. Ta bèn ngợi khen và làm sáng danh Ðấng sống đời đời, uy quyền Ngài là uy quyền còn mãi mãi, nước Ngài từ đời nọ đến đời kia. Hết thảy dân cư trên đất thảy đều coi như là không có; Ngài làm theo ý mình trong cơ binh trên trời, và ở giữa cư dân trên đất; chẳng ai có thể cản tay Ngài và hỏi rằng: Ngài làm chi vậy?” (Đa-ni-ên 4:34-35). Thật là một bài học mà Nê-bu-cát-nết-sa đã học! Anh em là gì trong Hội Thánh vậy? Anh em tự cho mình là ai?

Trong lúc đó, trí khôn phục lại cho ta, ta lại được sự vinh hiển của ngôi nước ta, sự oai nghi chói sáng trở lại cho ta…” (câu 36). Hãy ngợi khen Chúa! Điều này không tuyệt sao? Nếu chúng ta được sửa trị, chúng ta cũng sẽ nhận được điều mà Chúa muốn ban cho chúng ta. “… Những nghị viên và đại thần ta lại chầu ta. Ta lại được lập lên trên ngôi nước, và sự uy nghi quyền thế ta càng thêm” (câu 36). Đức Chúa Trời thật tuyệt diệu! Ngài còn ban cho ông thêm nữa. Sau sự sửa trị, Chúa sẽ ban cho chúng ta còn nhiều hơn điều mà chúng ta đã có rồi.

Bây giờ, ta, Nê-bu-cát-nết-sa, ngợi khen, tôn vinh, và làm cả sáng Vua trên trời; mọi công việc Ngài đều chân thật, các đường lối Ngài đều công bình; và kẻ nào bước đi kiêu ngạo, Ngài có thể hạ nó xuống” (câu 37). Đó là một nhận thức sâu sắc tuyệt vời. Nếu Nê-bu-cát-nết-sa đã bị sửa trị như vậy, chỉ để nhận lại vương quốc của mình, thì Chúa cần phải sửa trị chúng ta, những người muốn nhận vương quốc đời đời, nhiều hơn thế nào nữa! Chúng ta phải ngợi khen Đức Chúa Trời và cảm tạ Ngài về sự sửa trị của Ngài trong Hội Thánh. Hội Thánh thật tuyệt diệu và vinh hiển. Nhưng sẽ tai họa cho chúng ta, nếu chúng ta cho rằng Hội Thánh được vinh hiển như vậy nhờ vào quyền lực và sức mạnh của mình. Nó không có nghĩa là chúng ta không làm gì cả trong Hội Thánh nữa, mà chúng ta phải học như Phao-lô, nói lời từ trái tim chứ không phải như một giáo điều: “Trái lại, tôi đã làm nhiều việc hơn các người khác, nhưng nào phải tôi, bèn là ân điển Ðức Chúa Trời đã ở cùng tôi” (1.Côrinh-tô 15:10).

Điều này là điều cần thiết để kế thừa vương quốc. Chúa muốn ban vương quốc cho chúng ta. Chúa đã phán rằng: “Hỡi bầy nhỏ, đừng sợ chi; vì Cha các ngươi đã bằng lòng cho các ngươi nước Đức Chúa Trời” (Lu-ca 12:32). Nhưng Cha không ban cho một cách đơn giản như vậy, mà Cha phải còn tác động, chữa lành và sửa trị rất nhiều bên trong chúng ta. Điều này không phải lúc nào cũng đơn giản vậy. Bảy năm này có nghĩa là cả đời sống anh em. Ở Nê-bu-cát-nết-sa, sự sửa trị đã được rút ngắn rất nhiều. Nhưng ngày nay, Đức Chúa Trời sửa trị chúng ta bởi ân điển Ngài trong suốt cuộc đời chúng ta, cho đến khi công việc của Ngài trọn vẹn trong chúng ta. Đức Chúa Trời không làm nửa vời.

Nhiều anh em ở đây có thể kể thật nhiều những gì Đức Chúa Trời đã làm trong Hội Thánh trong 40 năm qua. Qua đó, chúng tôi không muốn khoe khoang, mà là làm chứng trước Đức Chúa Trời hằng sống rằng, Chúa đã sửa trị chúng tôi rất nhiều. Vì thế, đối với chúng ta trong hội nghị không chỉ học các điều tiên tri. Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta những lời này. Nó thật rất quan trọng đối với chúng ta! Hơn mọi lời tiên tri và mọi câu chuyện. Không có sự khiêm nhường thì những điều này chẳng có nghĩa gì đối với chúng ta cả. Cuối cùng chúng ta cũng sẽ như Nê-bu-cát-nết-sa, làm một bức tượng bằng vàng cho chính mình. Mọi kẻ thống trị thế gian này đã giữ nguyên lý này để làm tượng cho mình. Và lịch sử nói lên rằng, chúng ta là những Cơ Đốc nhân cũng không tốt hơn
– chúng ta cũng có cùng nguy hiểm nếu chúng ta không được sửa trị. Có ích chi, nếu chúng ta có thể giải thích thật nhiều, nhưng sau cùng lại làm tượng của mình? Nguyện xin Chúa thương xót chúng ta!

Herausgeber: Die Gemeinde in Stuttgart, Filderhauptstr. 61B, 70599 Stuttgart; Tel. 0711-457790; E-Mail: Kontakt@Gemeinde-Stuttgart.de; www.Gemeinde-Stuttgart.de


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét