Chuyển ngữ tại chỗ một Entry của thằng Đài Loan trong đội xe Cao Hùng, tôi ko quen nó nhưng hồi ở Cao Hùng hay đi với mấy thằng trường nó, rất tử tế, bọn này toàn tặng tôi (xe tôi) gương chiếu hậu vì tôi chỉ thích đồ nguyên bản, mà gương loại cào cào này bỗng dưng đắt tới gần 500.000 VNĐ/một đôi, mà tôi cứ tì tì vài tuần đập tan một đôi.
Bọn nó cải tạo xe, cái đầu tiên là thiến đôi gương và thay tay xe. Xe tôi thèm gương, ko phải ngã xe đâu mà toàn những thằng ở đâu ra nó đập gương mình. (Lại lan man rồi).
Entry này vào những đoạn gay cấn có tới 2.000 người đọc hiển thị online một lúc, gây một sức ép lớn cho thằng Oni về tâm lý cũng như về chuyện viết. Bài viết này có thể nói là thí dụ cho luận điểm của tôi, về việc ở trên mạng, bạn đọc quyết định tác phẩm chứ không phải người viết có quyền đó. Bạn đọc chán, truyện ngắn hay những tiểu luận của bạn chả ai copy về xem, bạn đọc muốn, một cái “lỡ tay chạm ngực bạn gái” sẽ phải kéo dài ra, có thể trở thành một câu chuyện kinh điển khắp các mạng.
Trong Entry này có thể thấy, sau khi những ngày đầu số view tăng nhanh, số comment nhiều và liên tục hối thúc, thằng Đài Loan đã phải dùng tới 10-12 tiếng một ngày để liên tục update nội dung, thậm chí có ngày toàn bộ thời gian chỉ dành cho việc ngồi trước màn hình gõ và gõ.
Truyện hấp dẫn bởi tính chân thật của câu chuyện và sự tường thuật cảm xúc một cách rất chân tình của tác giả. Tôi thấy những miêu tả về tâm lý nam giới trước các ám thị về tính dục rất thật, chỉ bực mỗi tội là bao nhiêu bí quyết của tôi bị đôi này học lỏm cả, sau này muốn đong giai nào thì phải chắc chắn giai chưa đọc truyện… mình dịch!
Văn chương mạng có một nghi án công khai như sau: “Số Views liệu có phải là chỉ số chất lượng của truyện? Các chỉ số chất lượng đó là gì? Là sức lan toả của tác phẩm, sự đón nhận của công chúng, đề tài được quan tâm, hay đơn thuần chỉ là chỉ số của sự tò mò?”
Chắc chắn không hay, số click vào chỉ là vài. Nhưng, “Xin lỗi, em chỉ là con đĩ” trong những ngày cao điểm cuối tháng 8 đầu tháng 9 là gần 3.000 views/ngày, nếu cộng cả vài chục forum, website, weblog đăng tải song song thì con số vô cùng lớn trong 1 ngày. Tuy vậy ai cũng nhận định đó là 1 truyện giải trí. Nhưng, lại nhưng, nhìn ở góc độ khác, chỉ số views là một tham khảo lý thú với những nhà xuất bản muốn đưa văn ảo ra thị trường sách thật.
Trong bản chuyển ngữ này, các nhân vật dùng sex để giao tiếp, dùng cảm nhận về sex để hiểu nhau, yêu nhau, giữ nhau, và dùng sex để biểu đạt sự đau đớn thất vọng. Tuy nhiên, bạn đọc có lẽ sẽ khấp khởi mãi vì tưởng cái chữ sex mà mình hiểu, hình như nó chỉ đến câu sau là diễn ra thôi, chờ ở câu sau, câu sau rồi câu sau nữa, chờ mãi nhưng…
Lỡ tay chạm ngực con gái (bản hoàn chỉnh)
(Oni – Đài Loan)
(~Các entry này chỉ đăng trên blog Trang Hạ ,có tính chất cá nhân, tôi không đồng ý việc chuyển đăng tại các web khác, các bạn muốn giới thiệu bản dịch này chỉ nên đưa phần nào bạn thích nhất và links giới thiệu, xin cảm ơn ~ )
Tôi thì ở ký túc, mà chị ấy lại bảo đi đến chỗ tôi
Nhưng mà chị ấy cũng không về nhà được
chị ấy: "Có thể đến chỗ bạn không?"
tôi thật thà bảo, em đang ở trong ký túc
nhưng mà tôi cũng ko thể để lỡ cơ hội vàng ở cùng chị ấy
nên tôi bảo, chị chờ em tí
tôi chạy đi gọi điện thoại cho các bạn cùng phòng
ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha
bọn nó đều mới vào đại học, được kỳ nghỉ cuối tuần đều đã về nhà cả
bọn nó về nhà hết rồi, hôm nay chỉ còn mỗi tôi
tôi nói cho chị ấy biết là có thể về phòng ký túc của tôi
chị ấy: "nhưng nữ sinh cũng ko đc vào qua đêm ở ký túc nam"
tôi: "Ahhhh , chị còn định ngủ đêm ở phòng em á ???"
chị ấy cúi đầu không nói gì
nói thật, lúc đó trong lòng tôi rất đắn đo
(nếu mà là tôi bây giờ í à, phải 80% nghĩ ngay rằng, chết mẹ, nó định lấy mình ra làm bố cái thai của nó)
Rồi chúng tôi đi ra ngoài kiếm chút gì ăn
định đợi 2 giờ sáng, quản lý ký túc đi ngủ sẽ lén lút dẫn chị ấy vào ký túc
lúc đó tôi từng nghĩ, sao chị ấy lại không gọi điện cho các bạn bè nhờ giúp đỡ nhỉ, đến ngủ nhà bạn đi
tôi không hỏi, sợ chị ấy đổi ý
tôi nghĩ tôi còn đen tối hơn chị ấy=.=
ăn xong chúng tôi về trường
ngồi ở sân bóng rổ xem người ta chơi bóng
chúng tôi tám đủ thứ chuyện
chị ấy bảo, mình có một người bạn trai đã yêu nhau hai năm rồi
trái tim tôi lạnh cóng
nhưng sao nói đến bạn trai mà mặt chị ấy lạnh tanh
hoá ra, người yêu chị ấy đang du học ở trường UCLA – Mỹ hai người chỉ liên lạc qua MSN messenger và E-Mail
hai năm nay, chỉ gặp nhau 2 lần đều là trong kỳ nghỉ đông, anh kia quay về Đài Loan
rồi cũng vì lệch múi giờ lên mạng thường chẳng gặp nhau
nên chỉ còn dùng mail
nhưng anh kia thường ít khi trả lời mail của chị ấy
mà lại còn toàn viết mail bằng tiếng Anh chị ấy không đọc được
cũng chẳng dám nhờ ai dịch hộ vì đó là thư tình
hồi đó, tôi còn dùng YIM =.= (Ở Đài Loan, YIM là một dịch vụ lạc hậu, rất ít người dùng YIM, thậm chí rất nhiều người không biết trên đời có YIM, chỉ toàn chat bằng MSN)
tôi còn chả biết MSN là gì
bạn bè chị ấy đều khuyên chị ấy chia tay anh kia cho xong
yêu mà xa nhau thế thì khổ quá
tôi cũng nói với chị ấy: "Đúng đấy chị ạ, sao chị không chia tay đi, có khi anh ta có bồ ở bên đó rồi"
nói xong thì tôi hối hận
sao tôi tiểu nhân quá tôi không quen anh người yêu của chị vì sao lại đi nói xấu anh ta
không ngờ chị ấy lại bắt đầu khóc ……..!!
chị ấy: "tại vì ngày xưa, mình tỏ tình trước với anh ấy, khó khăn lắm rồi mới yêu được anh ấy
bây giờ mình không thể vì xa cách thì lại đòi chia tay, như thế thật không hay ho lắm
mình muốn tiếp tục chờ đợi anh ấy, nhưng trong lòng mình sợ hãi, mình cực kỳ do dự
chí ít, thì mình cũng sẽ chờ chính miệng anh ấy nói ra câu đòi chia tay, thì mình mới chia tay."
Nghe hết lời chị ấy
Tôi nghĩ về mấy mối tình thời học phổ thông của tôi
thật đúng là trẻ con học đòi yêu đương nhăng nhít
hoàn toàn không hiểu không biết và chưa đủ chín chắn
Tôi chả biết an ủi chị ấy ra sao
chỉ biết liên tục đưa giấy ăn cho chị ấy
tôi nghĩ lúc đó tôi chỉ có thể làm thế cho chị
giấy ăn rồi cũng hết =.=
tôi bảo, chị ngồi chờ em ở đây nhé, em đi mua hộp khăn giấy về ngay thôi
chị ấy mắt đỏ hoe, nhìn tôi, dịu dàng gật đầu
tôi rất không nỡ rời chị
chạy thật nhanh đi mua khăn giấy
mua xong chạy ngay về sân bóng rổ
chị ấy đã không còn ngồi ở chỗ đó nữa !!!
và những người vừa đánh bóng rổ trên sân bỗng đi đâu hết rồi?
vừa nãy trên sân còn nhiều người mà?
Tôi nhìn đồng hồ, thôi chết 1 giờ sáng rồi, thảo nào hoá ra tôi đã tám với chị ấy lâu thế
nhưng chị ấy đâu rồi????? chị ấy chạy đâu
tôi nhìn khắp nơi, ngó ngiêng, nhớn nhác
thấy chị ấy đi từ góc xa nhất của sân bóng tới trên tay cầm máy di động
Chị ấy: “Xin lỗi, bạn cùng phòng vừa gọi điện cho mình xong…”
Tôi: “Chị phải về à?”
Nói xong thì tự chửi mình ngu
vừa nãy đang nghĩ là đừng nhắc chị ấy đi kiếm bạn ngủ nhờ qua đêm
giờ lại tự mồm mình nói ra nhé !
Chị ấy lại đáp: “Thế không phải mình đã thu xếp qua chỗ bạn sao?”
tôi cười ngu ngu, lấy can đảm cầm lấy tay chị ấy
chị ấy cũng để cho tôi dắt… dắt về…. ký túc nam
tôi bảo chị ấy đứng ngoài chờ, tôi vào trước xem quản lý ký túc ngủ chưa
ôi may quá là may, ngủ rồi, phòng quản lý chả có ai
có lẽ là vì ngày nghỉ cuối tuần nên nghỉ sớm chăng
tôi nhìn các máy quay camera xung quanh
thực ra là để cho chị ấy hiểu ngầm rằng, cúi thấp xuống, đừng để máy camera thấy người
chúng tôi cũng không dám đi thang máy, sợ camera thu hình lại
Bức thư kia… có lẽ là thư của người yêu chị ấy gửi
viết gì nhỉ?
chị ấy vì sao xem xong lại khóc?
tôi đưa khăn giấy cho chị đồng thời lén xem màn hình
toàn một thứ tiếng Hoa dịch bằng máy trúc trắc… rất khó xem
chị ấy càng khóc càng nức nở to hơn
tôi cũng chả biết làm sao nữa, tôi quỳ xuống chân ghế cạnh chị ấy, nắm tay chị ấy hỏi
chị khóc: “Anh ấy bảo mình nên quên anh ấy đi”
tôi quay sang xem màn hình
nội dung đại khái là, chàng người yêu của chị ấy mong rằng, chị đừng lãng phí thêm thời gian cho anh ta nữa xa nhau thế này mà yêu đương thì thật khó, rồi bảo chị ấy quên anh ta đi
Giây phút ấy tôi chỉ có thể nhìn chị ấy khóc
tôi chỉ biết đưa khăn giấy cho chị thôi, tôi chẳng thể làm gì được cho chị ấy…
Cú điện thoại đó làm tôi canh cánh bên lòng, tôi cứ canh cánh mãi trong lòng
tôi lái xe dọc đường, chị ấy ôm tôi rất chặt
chúng tôi lại chạy đến trường đại học Trung Sơn
lại qua phà lại sang đảo Kỳ Kim
đây là bãi cát khi chúng tôi quen nhau ngày đầu tiên..
chúng tôi lại cởi giày chân trần trên cát
tuy lần này cầm tay nhau đi trên bờ biển
tôi rưng rưng nắm tay chị ấy dắt đi
tôi sợ chị ấy đang ở bên tôi biến mất, tan đi, rời bỏ tôi
chúng tôi đứng quay mặt về phía biển khơi
im lặng rất lâu
tôi suy nghĩ hỗn loạn, muốn bình tĩnh cũng ko thể được
"Mình nghĩ bạn có biết ai vừa gọi đến không?" chị ấy cất lời trước phá vỡ sự im lặng
tôi gật đầu
chị ấy: "Anh ấy đã quay về rồi " tôi cúi đầu, tôi nắm tay chị ấy càng chặt hơn
chị ấy: " anh ấy hỏi mình lúc nào có thể gặp " tôi nắm tay chị ấy càng chặt hơn nữa, cả trái tim thót lại
tôi:"Thế chị đồng ý gặp anh ta chứ?" tôi hy vọng câu trả lời được nghe là
chị ấy: "Ừ, mình đã trả lời là khi nào mình về Đài Bắc sẽ tìm anh ấy" đây là câu trả lời tôi không hề mong muốn
tôi lặng im
trong sớm tinh sương tháng một của Cao Hùng
gió thổi trên bờ biển của Kỳ Kim
từ bàn tay chị ấy tôi cảm nhận rõ sự run rẩy
"Chị lạnh à?" tôi ôm lấy chị
"Hơi lạnh một chút xin lỗi" chị ấy nói và nói và sắp khóc
"Chúng ta về nhà đi" tôi hôn lên trán chị ấy rồi bảo
chị ấy gật đầu, tôi dắt tay chị, đi thật chậm, cố ý đi chậm về phía xe máy
bởi vì, từ đây, những giờ phút tôi bên chị ấy có lẽ đang dần rút ngắn lại
tôi thương xót từng giây một
trên đường về, chị ấy tì lên vai tôi và ngủ
một tay tôi quàng lại phía sau ôm chị ấy, một tay cố lái xe thật vững
chầm chậm chạy xe về trường
tôi đưa chị ấy về ký túc xá nam
tôi hoàn toàn không có ý nghĩ trả chị về ký túc nữ
lại dắt chị ấy trốn tránh ống kính soi mói của camera như cũ
nhưng lần này, tôi cõng chị ấy lên
cuối tuần, cả toà nhà ký túc dường như vắng lặng
(ôi dịch đến đây, tớ nhớ ký túc của tớ ở Cao Hùng quá, đúng cái cảnh này, cuối tuần vắng lặng, chỉ còn nghe tiếng chim hót và một vài đứa sinh viên chạy vội vã kịp hẹn người yêu, mỗi mình tớ ngồi bên cửa sổ ngắm cảnh, một mình đập bóng trên sân, một mình chạy bộ quanh sân bóng. May sau này lôi được mấy anh Việt Nam qua trường thì các anh ấy nhiệt tình quá phát mệt)
tất cả mọi người đều rời ký túc về nhà rồi
bạn cùng phòng tôi cũng về nhà hết
thật là châm biếm, hoàn cảnh y hệt hôm đầu tiên chị ấy đến đây
tôi cầm quần áo đưa cho chị ấy, bảo chị đi tắm trước đi
chị ấy mơ màng, nửa mơ nửa tỉnh cầm quần áo đi vào buồng tắm
tôi lại như lần trước, bật máy tính, mở một chút âm nhạc
trèo lên giường xếp dọn chăn gối
trong lòng tôi đang nghĩ gì
tôi đi đến trước buồng tắm gõ cửa
chị ấy hé cánh cửa ra
tôi xô cửa đi thẳng vào, chị ấy bị bất ngờ vội vã dùng tay che đi
một tay tôi kéo chị ấy, tôi kéo chị ấy sát vào người ôm chặt và hôn
chị ấy không phản kháng tôi từ từ cởi bỏ quần áo của tôi
và chúng tôi trần người ôm chặt nhau trong màn hơi nước…
Không phải là tôi rất yêu cô ấy ư? Vì sao chúng tôi trở nên như thế này?
Tôi không thể kết thúc như thế được
Tôi dừng xe máy lại, vội vã quay đầu xe về ga
Tôi không thể tìm thấy cô ấy trên sân ga tôi vội vã đi mua một vé tiễn
Xông vào trong ga mắt nhớn nhác ngó khắp
Tôi thấy em ở phía sân chờ số 2
vội vã chạy xuống cầu thang, lao tới sân chờ số 2
cô ấy dường như không để ý thấy tôi
tôi rụt rè chạm vào vai em
cô ấy quay lại, mắt đỏ hoe
"Em đừng khóc, anh rất thích những lúc em mỉm cười!" tôi dùng tay vuốt nhẹ lên những sợi tóc của cô
cô ấy cười nhìn tôi qua làn nước mắt
lúc đó, xe lửa đi vào ga
"Em không muốn đi " cô ấy kéo tay tôi lại
"Anh sẽ lên Đài Bắc tìm em ngoan nhé" Tôi đã hứa với em điều đó mà tôi lại quên bẵng đi rằng, Đài Bắc còn có một người tên gọi David
cô ấy lên tàu tôi rời ga
tôi gửi xe ở bãi, đi mua 1 vé tàu hoả, tôi cũng phải về nhà tôi thôi
——–
Kỳ nghỉ đông năm ấy, tôi rất buồn bã
Tôi không đi chơi với bạn bè lớp phổ thông
Năm mới mọi người sum vầy chơi đùa, đánh bài, tôi cũng chẳng tham gia
Tôi chỉ nhớ cô ấy nhớ kinh khủng
Tôi nhớ tất cả những hồi ức đã có
từ chiếc áo bó màu be, từ lúc vô ý chạm phải ngực cô ấy
nhớ khi cùng sang đảo Kỳ Kim nửa đêm đưa cô ấy về phòng ký túc
cùng nhau đi qua mùa Giáng Sinh đón năm mới
cùng tắm dưới vòi nước khuôn mặt em luôn ở trong tâm trí tôi
Kỳ nghỉ đông đó, tôi không đủ dũng cảm lên Đài Bắc tìm cô ấy
vì tôi sợ khi đến, tôi sẽ phải đối diện với sự thật là cô ấy và David đang ở bên nhau..
tôi nói với cha mẹ rằng mình phải dọn ra ngoài ký túc, ở tiện hơn, còn đi làm thêm
tôi không muốn quay về căn phòng ký túc ấy nữa tôi không thể quay về nơi tôi có đầy chặt nỗi nhớ
và tôi nói, tôi sẽ vào thành phố Cao Hùng kiếm nhà, kiếm việc làm thêm
trong thời gian đi tìm nhà, tôi thường ở nhờ nhà bạn
tôi đã kể với nó câu chuyện về mối tình đầu của tôi với chị học khoá trên
thằng kia mắng tôi: "Nếu mày cảm thấy chị ấy quay lại với thằng du học sinh ở Mỹ kia là hạnh phúc, thì thôi, cứ để chị ấy đi!
Mày đừng có ngồi đây ra vẻ đáng thương, ngồi kể lể với tao cũng chả có tác dụng gì, chị ấy sẽ chả bao giờ quay lại với mày. Còn muốn chị ấy quay lại thì mày phải đi mà chiếm lấy chỗ của mày đi chứ!
chả lẽ mày lại nghĩ rằng, nửa năm yêu nhau của mày lại phải thua một thằng ở Mỹ về mới chỉ gặp nhau hai lần thôi sao?"
Ngày hôm sau, tôi đáp chuyến xe lửa sớm nhất lên Đài Bắc! Xuất phát!!!
Trước lúc lên đường, tôi gửi một tin nhắn vào máy di động của cô ấy
Buổi trưa, tôi đến ga Đài Bắc
Đây là lần đầu tiên trong đời tôi lên Đài Bắc= =
Suýt lạc đường, tìm không ra lối cửa chính của ga
Tôi hẹn cô ấy ở cửa số Ba phía Nam
Khi tôi mất rất lâu mới tìm ra cửa số Ba
Tôi đã nhìn thấy cô ấy
"Xin chào, lâu quá không gặp!" cô ấy nhìn tôi mỉm cười
" Lâu không gặp Em có nhớ anh không?" Tôi đáp
Đã lâu không gặp Câu chào đó xa cách làm sao, tôi cố ý nói
" Đói rồi à? Chúng ta đi ăn cơm thôi!" cô ấy tránh câu hỏi
và chúng tôi đến một tiệm Cà ri
trí nhớ của tôi rất mơ hồ
dường như là tiệm dưới cửa hàng đồ vi tính 3C ở dưới trung tâm mua sắm Mitsukoshi (Tân Quang Tam Việt)
đồ ăn rất ngon…@@
tôi ăn hết đĩa cơm Cà ri
"Anh chắc chưa no, ăn phần của em đi!" cô ấy đưa đĩa cơm cho tôi, với câu nói quen thuộc ngày xưa
ăn xong, chúng tôi ngồi trò chuyện một lúc
tôi hiểu ra, cô ấy luôn tránh nhắc tới những gì đã ở giữa hai chúng tôi
và tôi đã không nhắc nhiều
tôi không dám phá vỡ nốt sợi dây nối mong manh cuối cùng giữa tôi và cô ấy
tôi rất sợ chỉ mở lời tôi sẽ rất khó quay về Cao Hùng
nên cứ trò chuyện, trò chuyện chiều đã xuống
máy di động của cô ấy reo lên, tôi có một dự cảm buồn
"A lô! David à?" cô ấy liếc nhìn sang tôi một cái, tiếp tục nhỏ giọng nói chuyện với cái máy di động
"Vâng ạ, em chờ anh ở cổng Tân Quang Tam Việt" cô ấy cất máy di động vào túi xách, cúi mặt
" Hai người đã quay lại với nhau rồi sao?" Tôi rốt cuộc cũng thốt lên
cô ấy gật đầu
" Thật sao? Thế thì xin chúc mừng em cuối cùng em cũng đã quay lại với anh ta" Tôi ép tôi nói câu đó
" Anh nói thật không?…" cô ấy ngẩng đầu lên nhìn tôi
"Tất nhiên, ngày xưa anh có lẽ đã an ủi được em tạm thời, nếu giờ người bạn trai danh chính ngôn thuận của em quay về rồi thì anh phải rút lui thôi"
tôi nói với nụ cười dịu dàng . Trong lòng tôi thật đớn đau
"Anh ấy sắp đến đón em" cô ấy đứng dậy
Tôi và em cùng đi lên cửa Tân Quang Tam Việt, lần này, chúng tôi không còn nắm tay nhau nữa
Tôi vốn định tạm biệt em, nhưng tôi lại muốn gặp cái người tên là David xem anh ta mặt mũi ra sao!
vì vậy tôi đứng chờ cùng cô ấy
rồi một chiếc Fiat màu trắng bạc lướt tới, quay cửa kính ô tô xuống
người con trai ngồi trong xe vẫy tay với chúng tôi
"Em phải đi đây " cô ấy cúi đầu xuống lí nhí
tôi định đi tới gần xem rõ mặt David
nhưng tôi lo, sẽ làm cô ấy khó xử
dù sao thì David không hề biết tôi là ai, càng không biết mối tình nửa năm qua giữa tôi và cô ấy
"Xin lỗi, em không cố ý làm thế, chỉ là vì khi đó, em vẫn còn đang lựa chọn"
Lựa chọn? Trời ơi, chẳng lẽ cái ngày ở Đài Bắc đó, em vẫn còn chờ tín hiệu từ phía tôi hay sao?
Mà lúc đó tôi lại đã nói ra những lời .
" Thật sao? Thế thì chúc mừng em nhé Vì cuối cùng em đã chờ được anh ấy trở về!"
"Tất nhiên, ngày xưa anh có lẽ đã an ủi được em tạm thời, nếu giờ người bạn trai danh chính ngôn thuận của em quay về rồi thì anh phải rút lui thôi"
Tại sao tôi lại ngu ngốc như thế? Vì sao tôi không phát hiện ra những gì nằm sâu trong tim em?
"Bây giờ anh còn kịp không Anh không bao giờ muốn chia tay em" Tôi nhìn em, nắm thật chặt bàn tay em
"Xin lỗi " Cô ấy khóc, tim tôi tan nát
"Ngày xưa em cứ nghĩ em sẽ chờ được David quay trở về, rồi theo thời gian và xa cách, càng ngày
rồi em đã quen với tâm trạng chờ mong mỗi năm một lần gặp mặt người yêu
rồi chỉ cần lâu lâu có một tin nhắn nhỏ, cũng đủ để em sưởi ấm tình yêu và duy trì sự chờ đợi
Vậy mà sau đó, chỉ vì khoảng cách xa xôi, em yêu người con trai khác, rồi sau đó nếu phải xa người yêu mới
rất xa, thì có lẽ em sẽ lại yêu sang một người con trai khác nữa em căm ghét chính con người em như thế này " cô ấy nức nở
"Thế thì em và anh đừng ở xa nhau nữa! Chúng ta có thể không để cho người ta yêu ở xa ta nữa! Ta sẽ mãi mãi ở gần bên nhau là được rồi!" Tôi van xin
"Thế thì anh hãy nói cho em biết, khi em ở Đài Bắc nghỉ đông, vì sao anh không chịu đi tìm gặp em? Vì sao anh để cho đến khi nỗi buồn của em bị nhạt đi rồi thì anh mới xuất hiện? Vì sao trước mặt em, anh chưa bao giờ chịu níu kéo em?" Cô ấy nói
Tôi đau lòng quá, phải vì tôi đã do dự lầm, giải mã nhầm những bí ẩn trong tim cô ấy
Khi đó tôi chỉ lựa chọn việc cố quên người tôi yêu đi, mà tôi không nghĩ đến cảm xúc, suy nghĩ của em
Giờ đây tôi mới nghĩ ra, không phải là khi đó, mục đích tôi lên Đài Bắc chính là để níu kéo người tôi yêu quay lại hay sao?
Ngay trước lúc đi, thằng bạn tôi còn giáo huấn cho tôi một trận cơ mà!
Vì sao đến Đài Bắc rồi, tôi lại đã nói những gì trái với lòng mình?
" Anh không bao giờ cho em rời khỏi anh nữa!" Tôi ôm chặt lấy cô ấy
Cô ấy khóc mãi
Còn tôi, chỉ vì sự ngu ngốc của tôi làm cho sự thể đến nước này, rốt cuộc tôi cũng khóc!
Vào lúc đó, chiếc di động đổ chuông
Tôi lại có dự cảm không tốt
"Anh ta à?" tôi hỏi cô ấy
Cô ấy gật đầu, đang định nghe máy
"Không nghe! Anh biết người em yêu là anh! Nếu em nghe máy, em sẽ lại lần nữa rời khỏi anh!" Tôi giật cái máy di động từ tay cô
Cô ấy nức nở, tôi đưa máy di động giơ lên thật cao, cho đến lúc tiếng chuông ngừng lại
Tôi đưa máy trả lại cho cô
Tôi lại ôm cô ấy "Em đừng đi, em đừng bỏ đi, xin em đừng bỏ anh!"
Tôi trợn tròn mắt, cảm giác thấy cô ấy ở phía sau lưng tôi cũng đang run rẩy
Làm sao lại thế này cơ chứ
vì sao cái Fiat lại xuất hiện ở chỗ này
tôi vội vã giảm tốc độ không dám chạy xe tới trước ký túc
hình như chưa phát hiện ra chúng tôi
tôi vội vã quay đầu xe, không hiểu vì sao nhưng tôi vẫn chạy trốn
vì tôi chỉ thấy rằng lúc này mà gặp David chắc sẽ có chuyện chẳng lành
tôi vội vã phóng xe ra khỏi khu vực trường
"Sao anh kia lại xuất hiện ở đây?" Tôi nghiêng đầu hỏi cô ấy
"Em không biết, làm sao lại ra thế này " cô ấy lẩm bẩm
Tôi cứ thế chở nguyên cả cô ấy quay về nhà tôi
gặp thằng bạn tôi, nó đang chuẩn bị lên lớp
"Mày về rồi à, tối qua có người đi tìm chị khóa trên của mày đấy, thôi tao muộn giờ học rồi, tạm biệt!" bạn tôi nói xong đi ngay
tôi và cô ấy không nói lời nào, nắm tay nhau đứng trầm ngâm mãi ở cửa
tràn ngập đầu tôi chỉ là chiếc Fiat màu bạc kia của David
tôi không biết lúc đó cô ấy nghĩ gì chỉ thấy mặt cô ấy đờ đẫn
lúc này, máy di động lại đổ chuông
tôi và cô ấy căng mắt thật to để nhìn vào màn hình
┌──────────────┐
│ David +886XX-XXXXXX│
└──────────────┘
anh ta đúng anh ta rồi!
chiếc Fiat màu bạc kia cũng là anh ta
làm sao mà anh ta lại xuống tận đây
(Chú thích thêm: Đài Bắc cách Cao Hùng gần 500km, đi xe bus nhanh trên đường cao tốc cũng phải 4 tiếng rưỡi, năm ngoái có một thằng bạn tôi bị điên, đang đêm chạy từ Đài Bắc xuống Cao Hùng để chửi nhau với tôi, chạy mất ba tiếng rưỡi kỷ lục, nó bảo có lúc nó chạy tới hơn 130km/h, kết thúc, xuống Cao Hùng với giấy cảnh sát phạt tơi bời hơn 100 USD. Nói chung cảm giác xa như ngồi Hà Nội nghe ai bảo họ đạp xe đi Hải Phòng vậy!)
"Em có nghe không?" cô ấy nhấc máy hỏi tôi
" để anh nghe!" trong lòng tôi hỗn độn mọi cảm xúc
tôi mở máy nghe, đúng lúc tôi ấn vào phím OK nghe
thì chuông ngừng
chúng tôi nhìn nhau một lúc im lặng
di động lại đổ chuông
lần này không phải là David
là bạn cùng phòng cô ấy, tôi đưa máy cho cô
"Alô… sao? tối qua mày có gọi cho tao à?" cô ấy cuống quít
"Tối qua có một người con trai đến ký túc tìm cậu, lúc đầu tớ lại tưởng đó là thằng em cùng khoa của cậu cơ!" giọng cô bạn cùng phòng cô ấy rất to
"cho nên tớ mới hỏi anh ta là: Thế không phải là cô ấy ra ngoài đi chơi cùng bạn à? Sao bạn lại về ký túc tìm cô ấy là làm sao?" Tôi nghe đến câu này, xỉu! 囧zz
"chả lẽ tớ lại nói nhầm cái gì rồi sao? Anh đó là ai thế?" cô bạn cùng phòng ra sức hỏi
"Anh ta là David" cô ấy đáp
" ôi chết rồi tớ lỡ lời mất rồi thế bây giờ cậu định làm sao?"
(đi ăn lẩu đã, tối về dịch tiếp
Tớ vừa một mình ăn hết một cái lẩu sau đó về nhà tiện đường mua thêm 2 xúc xích nướng + 2 cổ gà nướng + 1 bắp ngô nướng (ngô rất to ấy) + 1 xâu thịt nướng, báo cáo cả nhà đã vừa ăn xong, ngoài ra đường về tranh thủ mua 1 cân nho+1 chục Kiwi+ 2kg quýt + hơn 2kg dứa rồi, giờ tớ đi gọt dứa để tiếp tục ăn trái cây cả nhà thông cảm chờ nhé!
Ha ha chết mất vì cười, đính chính, các câu trong dấu ngoặc đơn là của tớ! Từ giờ tớ sẽ in nghiêng cho mọi người phân biệt được với những đoạn tự sự của thằng tác giả!)
“Tớ cũng không biết, lúc nãy anh ấy vẫn còn ở cổng ký túc” cô ấy đáp hụt hơi
“Có thật không đấy? Anh ấy ở cổng ký túc mình à? sao lại có thể thế được? anh ta đang ở Đài Bắc mà?” bạn cô ấy nói
“Tớ không biết, cậu hỏi tớ thì tớ làm sao biết được” cô ấy dường như sắp khóc
“Xin lỗi cậu rất nhiều, tớ hoàn toàn không ngờ lại là anh ấy” bạn cô ấy ngại ngùng
Lúc này, tôi nghĩ đến lời bạn tôi khi nãy
“Em hỏi xem, cô ấy có cho David địa chỉ nhà anh không?” Tôi kéo tay cô
“Cậu có nói với David địa chỉ nhà cậu em khoá dưới của tớ không?” cô ấy hỏi
“Tất nhiên là không!” bạn cô ấy vội vã trả lời
“Thế thì tốt, có chuyện gì tớ sẽ gọi lại cho cậu, chỉ là tớ hiện nay tạm thời không thể nào về ký túc thôi” cô ấy nói
“Ừ, vô cùng xin lỗi cậu, tớ không thể ngờ tớ gây rắc rối lớn như thế, nhưng mà tớ thật sự không thể ngờ được là anh ta…” bạn cô nói
“Không sao, chúng tớ sẽ nghĩ biện pháp, cứ thế đã nhé, nếu cậu thấy chiếc xe màu bạc rời ký túc thì bảo tớ” cô ấy nói
điện thoại tắt
tôi nhìn cô, cô ấy nhìn tôi
hai chúng tôi giờ đây không biết làm gì
cái di động lại inh ỏi
┌──────────────┐
│ David +886XX-XXXXXX│
└──────────────┘ “trốn cũng không được rồi, đến đâu hay đó thôi” tôi cầm lấy máy
“A lô, xin hỏi ai đấy ạ? ” tôi chả biết phải bắt đầu nói ra sao
“Xin lỗi anh là ai? đây là máy của người yêu tôi, cô ấy có đấy không?” nghe đến chữ người yêu, lòng tôi chua xót
“Tôi là bạn trai của cô ấy đây, có việc gì không?” tôi cảm giác tôi nói rất không tự nhiên
“Bạn là chàng trai học dưới khoá cô ấy phải không? tôi có nghe cô ấy nhắc về bạn” thái độ của David đột nhiên thay đổi
“trong thời gian tôi đi Mỹ, cảm ơn bạn đã chăm sóc cô ấy!” David nói như thế, làm cho tôi không biết phải nói năng sao nữa
“tôi biết bạn rất thích cô ấy, nhưng bạn phải hiểu rằng, cô ấy là người yêu của tôi, chúng tôi đã yêu nhau hai năm rồi!
cô ấy có nói với tôi chuyện giữa hai người, OK~ tôi sẽ không truy cứu, tôi cũng sẽ không định hỏi quá nhiều
đó là lỗi của tôi, tôi không thể ở bên cô ấy hằng ngày, làm cô ấy đau khổ chờ đợi tôi, nhưng tôi tin rằng cô ấy vẫn yêu tôi”
Tôi… câm bặt, hoàn toàn không biết nên thốt lời nào đây
bị anh ta nói mà không thể phản bác lại bất kỳ câu nào
đầu óc tôi lại quay về trạng thái của lúc tôi đi Đài Bắc……….
“………..Tôi hiểu rồi, nhưng tôi hy vọng cô ấy giữa hai chúng ta sẽ có một sự lựa chọn” tôi nghĩ đến lời cô ấy từng nói…
“Tốt thôi! Chúng ta hẹn nhau đi nói chuyện trực tiếp!” David đáp
Từ trong tâm can tôi thật sự cảm thấy người con trai trước mặt tôi
thật sự trưởng thành hơn tôi, còn tôi, dù là giá trị quan hay quan điểm về tình yêu, đều thể hiện ra quá non nớt
“nếu tôi để vuột mất em, tôi sẽ không thể tự tha thứ cho bản thân tôi”
Câu nói này của David cứ quay trở lại trong tâm trí tôi
tôi đã từng thử quên đi cô gái ấy, để cho cô ấy chờ đợi tôi
và phải chăng tâm trạng đó của tôi cũng giống như là David khi ở Mỹ?
“Anh thật lòng yêu cô ấy à?” tôi nói, giọng tôi nói run rẩy
David không trả lời tôi, anh ta chỉ nhìn cô ấy
cô ấy cúi đầu, không nói năng gì
vào giây phút này…
David đi tới, rất tự nhiên cầm lấy tay cô ấy
“Đúng!” anh ta rất thẳng thắn đàng hoàng và mạnh mẽ trả lời tôi
Cô ấy không hề rụt khỏi tay David
tôi thấy bây giờ tôi như một con chó lột nước bại trận
cảm giác không còn chỗ cho tôi… chỉ muốn chạy trốn tất cả
tôi nhớ lại khi tôi còn ở Đài Bắc, chỉ vì khi đó tôi đã do dự, nên giờ tôi đành mất em
tôi nhớ lại trên bãi cát, vì tôi mạnh mẽ và quyết tâm, tôi đã lại có được cô ấy
nếu bây giờ tôi lùi một bước
tôi sẽ lại mất đi cô ấy một lần thứ hai…
” em hãy lựa chọn đi” tôi đưa bàn tay tôi cho em
tôi cứ ngỡ em cũng sẽ chìa tay ra cho tôi…
Cô ấy khóc oà…
“thôi đừng khóc, cho dù em chọn ai, anh cũng sẽ tôn trọng quyết định của em” David ôm chặt lấy cô ấy
cô ấy càng khóc thảm thiết hơn
tôi cũng rất đau đớn, vì cô ấy vẫn đang ở trong vòng tay David
mà không phải là đang khóc trong lòng tôi…
nhưng thế cũng chưa có nghĩa là cô ấy đã lựa chọn ai
tôi nhìn David, anh ta đang vỗ về an ủi cô ấy
thế mà tôi chỉ có thể đứng ở bên cạnh, như một thằng ngớ ngẩn
chả thể làm gì cho cô ấy
“xin lỗi… em không xứng đáng để cho hai người làm như thế này…” cô ấy khóc
tôi định nói gì đó, mà tôi không nói ra lời được
muốn bước tới một bước, nắm lấy tay em, nhưng em đang trong tay người khác
“Ngốc nghếch ơi, anh đã bảo anh sẽ không để ý, chúng mình quay lại từ ngày mới quen nhau lần đầu tiên, tất cả bắt đầu lại
lần này anh sẽ không đi đâu cả, anh sẽ ở lại Đài Loan để bên em” David vuốt ve mái tóc cô ấy
“Em xin lỗi!” cô ấy nhè nhẹ gạt tay David ra rồi đi tới phía tôi
David ngỡ ngàng, bàng hoàng
lập tức có một sợi hy vọng vui mừng nhóm lên trong tim tôi
David nhìn theo cô ấy đi về phía tôi…
tôi chìa tay ra cho cô
“Xin lỗi” cô ấy gạt tay tôi ra
giờ đến lượt tôi bàng hoàng
“Vì sao?” tôi nhìn em
“Em không muốn hai người tốt với em như thế, như thế này chỉ làm cho chúng ta càng đau khổ hơn thôi, đây là sai lầm của em, tất cả là sai lầm của em
giá như em có thể giữ được lời hứa của em với anh, chờ anh quay về thì quá tốt
nhưng em đã có lúc nào đó không còn tin anh nữa, và em đã cùng với cậu ấy…
em thật ti tiện, em nói là em sẽ chờ anh nhưng vì quá xa cách nhau, em sợ hãi nên em do dự” cô ấy nói với David
“Xin lỗi, em thú thật ban đầu em đã lấy anh ra để làm vật thế chân cho David…” cô ấy nhìn tôi nói
“nhưng ở bên anh, em thật sự hạnh phúc, anh rất tốt với em, trong những lúc em đau khổ nhất, rã rời nhất anh đã ở bên cạnh em
sau đó em phát hiện em đã thật sự yêu, nhưng em cũng không biết làm thế nào nữa”
Bây giờ, tôi không đau khổ nữa, tôi chỉ còn mong ước cô ấy ở lại bên tôi
cho dù em thật sự yêu hay cho dù tôi chỉ là một vật để thế chân người con trai khác cũng được…
tôi cúi đầu để không bị phát hiện là tôi đang khóc
David quay người lặng đi
chỉ còn lại cô ấy khóc nức nở…
“Xin lỗi, em thừa nhận ban đầu em đã coi anh chỉ là vật thế chân cho David…”
những câu này của cô ấy đã làm tôi rơi nước mắt
cuối cùng, tôi cũng chỉ là vật thế chân cho David mà thôi?
tôi không biết nên làm gì
tôi cúi đầu vì nước mắt tôi sắp trào ra ngoài
tôi tự dặn mình không được khóc
khóc thì có tác dụng gì đâu
nhưng tôi vẫn không thể kiềm chế được lòng mình
“Là lỗi của anh” David nói
“Anh đã hứa hẹn với em, sẽ không bao giờ hỏi lại chuyện cũ của em và cậu ta, phải tin em
nhưng anh chỉ cần vài cú điện thoại không người nghe là anh đã đánh mất mọi niềm tin, chạy suốt đêm xuống Cao Hùng, mà lại cũng không tìm thấy em
nên anh rất hoang mang… thậm chí trong lòng anh đã nghĩ, có phải anh là một thằng ngu, không giữ lấy em
rõ ràng biết em sẽ gặp lại cậu cùng khoa, mà lại vẫn còn tin tưởng để em đi … ” David quay lại để nói những lời này
“Em xin lỗi” cô ấy không nói với tôi
“Không cần xin lỗi ai, việc này đã làm thương tổn tất cả chúng ta” anh ta đi tới
“Em đã rất cố, anh biết” cầm lấy tay cô
“em đang cố tìm một điểm thăng bằng giữa anh và cậu ta, để không ai bị tổn thương
nhưng, người đau khổ nhất là em..” David rất dịu dàng nói với cô về cảm giác của mình
lúc này, cô bạn cùng phòng của em đột ngột xuất hiện…
“Bây giờ là thế nào? anh là David có phải không?” cô ấy chạy đến bên cạnh em và David
“tớ đã bảo cậu phải sớm quyết định đi, đừng có kéo dài trì hoãn mà cậu không chịu nghe” bạn cùng phòng cô ấy giận dữ nhiếc
“Còn hai anh, đừng có định giở trò đánh nhau, tôi sẽ cho biết tay” bạn cô ấy cướp lấy cô bạn gái đang rũ rượi từ tay David và kéo xềnh xệch vào ký túc.
Khi đó tôi đi vội lên đưa tay cho cô ấy:
“Anh xin lỗi, anh biết em có bạn trai, nhưng anh vẫn tiến tới…” bây giờ tôi đành phải để lộ đôi mắt đỏ
“này, đã bảo là không nói nữa, sao cậu cứ lằng nhằng nhỉ?” cô bạn cùng phòng nổi giận
và kéo cô ấy đi luôn
Chỉ còn tôi và David ở lại…
—oOo—-
Tôi nhìn David
David châm một điếu thuốc, và đưa bao thuốc cho tôi : “Có hút không?”
Tôi lắc đầu
“Cậu quen cô ấy bao lâu rồi?” David hỏi xong nhả ra một bụm khói trắng
“Hơn nửa năm thôi…” tôi ngồi xổm bên chiếc xe máy của mình
“Cô ấy là người tốt” David nói với tôi
“có lẽ cô ấy chọn cậu mới gọi là đúng đắn!” David nhắm nghiền mắt, hít sâu một hơi
Tôi nhìn David, bây giờ lại ra thế nào đây
vì sao anh ta nói câu này?
“Trước khi đi Mỹ du học, tôi muốn bảo cô ấy đừng chờ tôi! nhưng tôi không thể nói ra” David tự sự
“bởi khi đó cô ấy rất kiên quyết, nói sẽ chờ tôi về
xa cách đến như thế, chúng tôi chỉ thể dùng E-mail liên lạc, tuy chat tiện hơn, nhưng vì lệch múi giờ
thường lên mạng chả thấy người kia, chờ mãi không thấy hồi âm, là một việc rất đau khổ”
Chờ mãi người kia không hồi âm là một việc rất đau khổ
câu nói này tôi cảm nhận được sâu sắc
“Cả ba chúng ta đều chờ hồi âm của đối phương, nhưng lại đều không nói nỗi lòng ra” tôi bảo David
“Đúng” David cười dụi cán thuốc, lại châm điếu thứ hai
“Nhưng tôi đã nghĩ kỹ rồi, có những chuyện nếu cứ giữ trong lòng thì không bao giờ tiến tới được, sau khi về Đài Loan, tôi đã lập tức cầu hôn cô ấy, nói cho cô ấy biết những gì tôi giữ trong lòng, hoặc có lẽ hiện giờ cô ấy còn quá trẻ, nhưng tôi hy vọng có thể cho cô ấy một lời thề hẹn, không để cô ấy chờ chỉ vì tôi…” David nói chân thật
Cầu hôn? !
Cô ấy chưa bao giờ nói điều đó với tôi…
Vì sao?
“Tôi nghĩ, người nên rút lui là tôi” Tôi đứng dậy nói với David
“anh nói rất đúng, tôi đã lui bước mấy lần vì tình yêu, tôi nghĩ tình yêu của tôi chưa đủ chín chắn
vì thế, cô ấy chọn anh mới là đúng” tôi đã nói những lời mà chính tôi cũng không dám tin là thật, tôi đã chấp nhận thua cuộc rồi…
“… Cô ấy đã không nhận lời cầu hôn” David vứt điếu thuốc cháy dở xuống đất
“Ôi?” Tôi ngỡ ngàng nhìn David
“Vì cô ấy yêu cậu, có lẽ”
“Việc kết hôn, có lẽ cải hai đều thật hiểu nhau, cách nghĩ phải thật phù hợp nhau mới nên kết hôn” David nói với tôi
“Xin phép hỏi, anh bao nhiêu tuổi?” tôi hỏi David
“Gì? Tôi á?
tôi 22″ David cười
“22… sao cách suy nghĩ của anh đã rất chín chắn, tôi chỉ kém anh 2 tuổi thôi, mà…” tôi đầy nghi ngờ
“Có lẽ là hoàn cảnh thôi, ở Mỹ, những thanh niên rất trẻ tuổi cũng đã có suy nghĩ rất trưởng thành” David nói
“Anh thật lòng yêu cô ấy không?” tôi nhìn David
“Nếu tôi để mất cô ấy, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi” David quả quyết nói với tôi
“Tôi hiểu rồi… cô ấy…. anh nhất định phải làm cho cô ấy hạnh phúc, tôi chỉ mong điều đó” tôi nói
“Cậu đang nói cái gì? Cô ấy còn chưa chọn ai!” David tự dưng giận dữ mắng tôi
“Thế là đủ rồi, tôi giờ đã hiểu những lời cô ấy nói khi mới gặp nhau
những ngày đầu tiên, cô ấy nói với tôi, bởi cô ấy chủ động tỏ tình với anh, rồi hai người mới yêu nhau…”
tôi nói với David những gì cô ấy đã từng thổ lộ
“Ôi…” David lẳng lặng nhìn tôi
“cô ấy đã nói nếu giờ chỉ vì khoảng cách quá xa xôi mà lại chủ động đòi chia tay anh, như thế thật không công bằng với anh
nên cô ấy bằng lòng đợi, đợi anh, cho dù anh ở rất xa…
cho dù cô ấy luôn lo âu sợ hãi, nhưng nếu không thật sự nghe anh nói anh không còn yêu, thì cô ấy sẽ không bao giờ bỏ anh…”
tôi nói xong buồn bã cúi đầu
David lặng im đốt thuốc
“Cám ơn bạn” David nói
“Những điều đó, nếu không phải là bạn nói, thì tôi sẽ mãi mãi không bao giờ biết cô ấy đã cảm nhận những gì… thật sự là cảm ơn bạn” David nói
tôi nhìn David mỉm cười
và lúc đó tôi quyết định đời tôi
tôi đội cái mũ bảo hiểm xe máy lên, vẫy tay chào tạm biệt…
— o O o —
Về sau này
tôi mất gần hai tuần lễ bỏ học
tôi trốn lì ở nhà
mỗi khi đi làm về, tôi lại rúc vào chăn ngủ, xem ti vi, lên mạng dạo đây đó
tôi hoàn toàn không muốn đến trường
tôi rất sợ đi học sẽ phải gặp lại cô ấy, tự tôi ra quyết định, rồi có thể lại tự tôi vì thế sụp đổ đau đớn
một buổi tối, tôi ngồi ở phòng khách xem ti vi
“Này, chị cùng khoa mày nghỉ học rồi, mày không biết sao?” bạn cùng phòng tôi nói
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét